Noel năm ấy, một mùa
noel không đi nhà thờ, không có cảnh mọi người tấp nập vui chơi đêm giáng sinh
với đèn hoa rực rỡ. Thật là một noel đặc biệt nơi vắng vẻ thanh bình, tưởng
chừng như góc khuất của thế gian. Chúa lòng lành vẫn ở mọi nơi, đến với những con
tim đã hướng tới người với tất cả tình yêu thương cao đẹp.
Phương vẫn nhớ mãi những ngày ấy, dù bình dị nhưng
đã để lại trong anh tình cảm thân thương của một bóng hình kỷ
niệm. Ấy là thời điểm Phương rời thủ đô - nơi mà anh đã từng sinh sống và
học tập nhiều năm - để chuyển về làm việc tại một công trường xây
dựng của vùng đồi núi nông thôn này. Đến bây giờ anh vẫn cho rằng, đã có
sự sắp đặt của chúa trời cho khoảng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng đẹp đẽ như
một giấc mơ kia.
Công trường nơi Phương
đang thi công là dòng kênh khúc khuỷu chạy dài, men theo những địa hình nhấp
nhô đồi núi. Vì phải nỗ lực để công trình hoàn thành trước thềm năm mới, anh và
những người công nhân đã mải mê làm việc mà quên đi mệt nhọc cũng như cái giá
lạnh khắc nghiệt của thời tiết cuối đông. Vất vả và bận rộn, vì thế mà chẳng ai
trong số họ để ý là lúc này mùa lễ noel cũng đang lặng lẽ tới gần. Dường như
thiên nhiên cũng ưu ái cho những con người đang phải chịu đựng gian khổ nơi
đây, như là một phần thưởng và niềm ủi an của Thượng đế. Bên bờ kênh lổn nhổn
đất đá, những bụi hoa dại vẫn hồn nhiên khoe sắc, rung rinh trong cơn gió lạnh
tràn về. Trong tình cảm của Phương lúc này, một bông hoa khác cũng đang hé
nở, đó là hình bóng thân thương của một người con gái mà anh
vừa mới quen.
o0o
Những lúc rảnh rỗi,
Phương thường hay đến chơi nhà bác Lê, vốn là chủ của ngôi hàng tạp hóa gần chỗ
anh đang thuê trọ. Sự quen biết cũng là do ngẫu nhiên tình cờ, vì thường ngày
anh vẫn hay mua hàng ở đây. Những lần vào nhà Bác Lê chơi, Phương vẫn thấy có
mấy người học sinh ngồi học ở buồng trong. Bác Lê có hai người con, cô chị đầu
học lớp mười hai, còn cậu em thì đang học lớp mười. Có lẽ vì vậy mà gia đình đã
dành nhiều thời gian để ưu tiên cho việc học tập của các sĩ tử. Thường thì bác
Lê vẫn tiếp khách chỗ chiếc bàn đặt ở phòng ngoài. Hai bác cháu ngồi trò
chuyện, xem ti vi một lúc rồi Phương về nhà trọ nghỉ ngơi. Nhịp sống đó dường
như đã trở nên quen thuộc đối với anh trong những ngày này.
Sáng chủ nhật,
các công nhân đều tranh thủ về thăm nhà. Cả tháng nay, họ đã phải làm việc quần
quật mà chẳng hề được nghỉ ngơi hay thư giãn lấy một ngày. Còn lại một mình,
Phương thơ thẩn đi bộ ra công trường, nhân tiện để kiểm tra lại đoạn kênh vừa
mới đổ bê tông chiều qua. Anh kéo cao cổ áo ấm, xỏ hai tay vào túi, rồi lầm lũi
bước dọc theo bờ kênh. Đường đất gập ghềnh, đôi giày đế kết dẫm lên lớp cát vữa
và đất đá lổn nhổn phía dưới khiến chúng không ngừng phát ra những âm thanh lạo
xạo sau mỗi bước chân. Ra đến khoảng đồng trống, gió rít lên và quật mạnh vào
người, mang theo làn hơi sương lạnh giá như băng. Nhưng Phương không hề thấy
rét, sự vận động làm cơ thể anh nóng ran mà quên hẳn đi cái giá buốt đầu ngày.
Duy những bông hoa cỏ may nghịch ngợm là khiến anh khó chịu, chúng găm vào ống
quần, cảm giác nhồn nhột như có muôn vàn cây kim nhọn hoắt đang không ngừng
châm chích vào da, vào thịt.
Phương gạt đám cây xấu
hổ um tùm, leo lên một tảng đá to và đưa ngón tay gõ nhẹ vào bức tường bê tông.
Âm thanh khô và đanh, chứng tỏ độ đông cứng và gắn kết tốt. Anh gật đầu và lấy
thuốc lá ra hút. Dòng kênh ngoằn ngoèo như một con rắn khổng lồ đang trườn mình
giữa cánh đồng lộng gió. Phương đưa mắt nhìn ra khắp hướng, quan sát thêm một
lúc nữa rồi chậm rãi men theo đám ruộng lúa để đi vào trong làng. Lát nữa đây,
anh còn phải đến nhà bác Lê để dự bữa cơm thân mật với gia đình họ.
Bác Lê đang đứng trước
thềm trông ra. Ông mặc một cái áo phao ngắn, đầu đội mũ Bê rê bằng dạ lông đã
cũ.
- A! Anh chàng kỹ sư
đây rồi! – Bác reo lên khi nhìn thấy Phương đi vào trong sân.
Phương bắt tay chủ
nhà, cười hiền:
- Cháu đâu phải là kỹ
sư. Lần sau bác đừng gọi như vậy nữa nhé!
Sở dĩ Phương nói vậy,
vì xây dựng vốn không phải là ngành học của anh.
- Ồ! Không sao! Nếu
vậy thì tôi cứ gọi anh theo tên là được chứ gì! – Bác Lê cười lớn, rồi đưa bàn
tay to bè khoác vai khách – Nào! Bây giờ thì ta vào nhà đi. Mọi người đang đợi
đấy!
Trong nhà, quanh chiếc
bàn gỗ lớn đặt giữa phòng khách, mọi người đều đã tề tựu đông đủ. Phương hấp
háy cặp mắt cảm động và chậm rãi vịn tay, ngồi xuống ghế. Với bản tính nhạy
cảm, anh cảm nhận được ngay bầu không khí ấm cúng, thân tình mà gia chủ đã dành
cho mình.
Hai con của Bác Lê thì
Phương đã được biết, còn cô gái có khuôn mặt xinh xắn đang bẽn lẽn ngồi bên
cạnh bác gái kia là ai?
- Ồ! Nhà ta hôm
nay còn có thêm vị khách quý này sao? – Phương hỏi và đưa mắt nhìn về phía cô
gái.
Bác Lê giới thiệu:
- Đây là Thùy Dương.
Cháu ở đây để học với anh chị cho vui. Bố Thùy Dương là em trai Bác đấy!
- À! Ra vậy! – Phương
gật gù.
Thùy Dương nghe nhắc
đến mình thì ngượng ngùng, cặp mắt đen láy của cô cứ len lén nhìn người khách
lạ với một vẻ đầy ý tứ và thăm dò.
Bác gái tươi cười, rồi
vui vẻ mời cả nhà dùng cơm. Thấy vị khách của mình dường như vẫn chưa hết tò
mò, bà nói thêm:
- Nhà Thùy Dương ở xa,
bố mẹ gửi cháu ở đây cho tiện. Từ đây đến trường chỉ mất có mấy phút đi bộ thôi
đó chú.
Phương quay sang hỏi
Thùy Dương:
- Em học lớp mấy?
- Dạ! Lớp mười một –
Cô gái đáp, mặt đỏ lên vì thẹn.
- Thùy Dương học giỏi
lắm đó anh Phương ạ! – Tuấn, cậu con trai út của bác Lê nhanh nhảu chen vào.
Cô gái nguýt nhẹ Tuấn,
có vẻ như để trách cứ cái thói tọc mạch của cậu ta. Tự
nhiên, Phương thấy cảm tình với Thùy Dương, cô nữ sinh bé nhỏ
nhưng thông minh và có tính cách thật đáng yêu này.
Từ hôm ấy, lần nào vào
chơi nhà Bác Lê Phương cũng để ý đến Thùy Dương. Một lần, khi hai người đang
đứng trò chuyện dưới dàn Nho xanh mát trước hiên nhà, Thùy Dương nhướn cặp lông
mày thanh thanh, thắc mắc:
- Sao anh Phương lại
về làm việc tận nơi xa xôi này?
- Vì ở đây cần có dòng
kênh xanh để tưới mát cho cây cối, ruộng đồng em ạ! – Phương đáp, rồi bất giác
mỉm cười vì sự ví von ấy của mình.
- Vậy khi làm xong
công trình ở đây, anh lại đi nơi khác sao? –Thùy Dương lại hỏi, hai bàn tay đan
chéo vào nhau, đung đưa trước cặp đùi thon thon.
- Phải rồi em ạ!
Thùy Dương bất giác ngắt
một chiếc lá, rồi cứ thế mân mê trong tay. Trong ánh mắt màu tro rất đẹp,
thấp thoáng một nổi buồn sâu kín dường như không tiện bề
thổ lộ. Kể từ khi gặp gỡ, Thùy Dương đã quý mến
và cảm thấy thương anh. Vì vậy mà lúc này cô không hề muốn nhắc đến
hai từ “chia li” đáng ghét kia một chút nào. Cô bần thần đứng tựa lưng vào hàng
hiên, mắt hướng xa xăm, lòng những đầy ngổn ngang tâm sự.
o0o
Ban ngày vì bận làm việc, thường thì buổi tối Phương mới
đến chơi nhà Bác Lê được. Bữa nay anh mua một hộp kẹo để đến làm quà cho các cô
cậu học sinh. Tuổi học trò đã qua với anh từ lâu, giờ đây tiếp xúc với những
người trẻ khiến anh cảm thấy mình như được sống lại cái thủa hồn nhiên thủa
nào. Khi Phương đến thì thấy họ đang học bài. Có hai phòng học gần nhau,
một dành cho hai cậu con trai và phòng kia thì cho các cô gái.
Vừa thoáng thấy
Phương, Tuấn đã reo lên:
- A! Anh Phương. Vào
đây học với bọn em đi!...
Phương chia sẻ niềm
vui trẻ trung với họ, rồi nói:
- Có quà cho mọi người
đây!
Tuấn rời khỏi bàn học,
ào đến như một cơn lốc:
- Để xem anh Phương có
quà gì nào?...A! Có kẹo mấy người ơi!...
Họ ngồi vào bàn, vừa
ăn bánh kẹo, vừa chuyện trò với nhau vui vẻ. Được một lúc thì Tuấn và cậu bạn
học nháy mắt với nhau đầy ý nghĩa:
- Thôi, chúng mình
mang phần về phòng, để anh Phương còn “làm quen” với Thùy Dương nữa chứ!
Nói rồi mỗi cậu bốc
một nắm kẹo đứng lên, vừa đi vừa cười đùa hóm hỉnh.
Chị gái Tuấn cũng đứng
lên:
- Anh ngồi đây chơi
nhé! Em sang học cùng với mấy em bên phòng...
Phương còn chưa kịp
ngăn lại thì cô đã nhanh nhảu bước đi, để lại mình anh với Thùy Dương bấy giờ
đang đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Về phần mình, anh cũng cảm thấy bối rối, vì tình
huống trớ trêu mà mấy cô cậu học trò đã cố tình bày ra cho mình lúc này.
Thùy Dương lặng lẽ
ngồi vào bàn, bắt đầu soạn sách vở cho những môn học ngày mai. Cô kéo ghế cho
Phương ngồi cạnh bên, như là một lời mời đầy ý nhị. Chẳng hiểu sao, Phương cứ
làm theo như một cái máy, cứ như thể là anh đang bị thôi miên. Nhìn thấy những
nét chữ của Thùy Dương thật đẹp, Phương thầm khen cho sự cẩn thận và hoa tay
của nàng. Những ngón tay thon dài của cô vẫn không ngừng lật giở hết trang này
đến trang khác của cuốn sách. Một lúc, có vẻ như đã tìm thấy trang mình cần, cô
liếc nhìn anh, khẽ khàng:
- Bây giờ anh Phương
bày cho em học nhé?...
- Đã lâu, chỉ sợ anh
quên hết kiến thức rồi!…Nhưng nếu chỗ nào còn nhớ thì anh sẽ chỉ dẫn cho! – Phương
đáp.
Hai người ngồi sát vào
nhau, chăm chú nhìn vào cuốn sách giáo khoa đặt ngay ngắn trên bàn. Anh hướng
dẫn cho cô một cách nhiệt tình, bằng cách nhớ lại những kiến thức mà mình đã
học trước đây. Miệt mài với những bài học mà họ không để ý là hai mái đầu
đã chụm vào nhau tự lúc nào. Bất chợt Thùy Dương nắm lấy bàn tay anh, nồng
nhiệt và vội vã. Anh nhìn sang, cô đỏ mặt, cúi đầu e thẹn. Rồi cứ thế, họ nắm
chặt tay nhau, khăng khít như đã yêu thương tự thủa nào.
o0o
Thời gian qua mau,
công trình mà Phương thi công rốt cục cũng đã hoàn thành. Chiều nay anh phải đi
bàn giao một số trang thiết bị cho một công trường gần đó. Anh ngồi lên
chiếc xe máy quen thuộc của mình, nổ máy và bắt đầu khởi hành. Đi chừng mươi
cây số đường đồi quanh co thì cũng đến nơi. Chỗ này trước đây Phương từng ở, vì
vậy mà mọi người đã quen và đón tiếp anh khá thân tình. Lúc bàn giao xong
thì trời cũng đã tối mịt.
Mấy cô gái con chủ nhà
rủ:
- Tối nay anh Phương ở
lại đi chơi noel với bọn em. Gần đây có nhà thờ lớn và đẹp lắm!
Phương ngạc
nhiên:
-
Hôm nay đã là noel rồi ư? Vậy mà anh cứ nghĩ là ngày mai kia đấy!...
Nói
rồi Phương chào họ và vội
vã ngồi lên xe, nổ máy.
Ánh đèn pha xe máy lướt nhanh qua những ngọn đồi cao su
loang loáng trong đêm. Trời tối, đường đồi lại không quen nên Phương cho xe
chạy chậm. Khi về đến nhà thì cũng đã gần mười giờ đêm.
Vừa dựng xe là Phương
đã vội vã đi sang nhà bác Lê ngay. Vừa đi anh vừa tự hỏi, liệu giờ này Thùy
Dương còn ở đây hay đã về nhà, hoặc giả là nàng cũng đang đi chơi noel chăng?
Anh sải những bước dài, vòng qua ngôi nhà sàn bằng gỗ án ngữ ngay trước cổng ra
vào, rồi đi thẳng lên nhà trên. Bác Lê đang ngồi ở phòng ngoài, trước mặt ông
là cuốn sổ ghi chép công việc buôn bán trong ngày. Cặp kính trắng của ông trễ
xuống tận sống mũi, lấp lóa dưới ánh đèn. Anh chào bác rồi đi vội vào phòng
trong.
Thùy Dương đang ngồi
học ở bàn, lặng lẽ và cô đơn. Nàng mặc một bộ đồ màu thiên thanh, mái tóc dài được
kẹp gọn ra sau bằng một chiếc nơ xinh xinh. Nét mặt đầy ưu tư, trong thâm tâm, dường
như nàng đang có ý mong ngóng và đợi chờ một điều gì đó.
Phương hồi hộp như
đang chơi trò ú tim. Anh lặng lẽ đưa tay vén bức mành rồi nhẹ chân, rón
rén bước vào. Anh muốn làm cho cô ngạc nhiên và bất ngờ. Nhưng anh chẳng thể dấu
được gì, những thanh trúc đủ màu sắc đã lập tức đung đưa, va vào nhau lách cách
như tiếng chuông ngân. Thuỳ Dương không nhìn lại, nhưng có vẻ như cô đã nhận ra
anh.
Cố nén cảm xúc, anh
nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô:
- Mọi người đâu? Sao
em lại ngồi học một mình?
Thùy Dương vẫn ngồi
yên, cô chỉ hơi ngẩng lên và đáp lại bằng một giọng rầu rầu:
- Mọi người đi chơi
noel...
- Em không thích đi
chơi sao?
Anh chợt nhận ra câu
hỏi của mình thật vô nghĩa. Nàng không đi chơi, đơn giản chỉ là để đợi anh về.
Phương cảm động nắm tay người yêu:
- Anh xin lỗi
vì đã không kịp mua quà cho em! Anh nghĩ là ngày mai mới đến lễ noel...
Dù vậy, anh đã vượt cả
một chặng đường dài đồi dốc để về với nàng trong đêm tối, chừng ấy cũng đủ
chứng minh cho tấm chân tình của anh rồi. Hai người ngồi lặng lẽ, cùng cảm nhận
phút giây hạnh phúc của buổi đoàn viên. Dù không đi nhà thờ, không có cảnh đông
vui tấp nập đêm giáng sinh, nhưng họ đã có người yêu thương bên cạnh.
- Anh đưa tay
ra. Em có điều này cho anh! – Đang ngã đầu vào vai anh, bất giác Thùy Dương cất
giọng thủ thỉ.
- Để làm gì hả em?...
Dù hỏi vậy, nhưng anh
vẫn làm theo ý nàng. Thùy Dương nhẹ nhàng quàng vào cổ tay anh chiếc vòng có
thêu những con số may mắn mà nàng đã gửi gắm vào đó với tất cả niềm yêu thương,
hy vọng.
o0o
Với bó hồng và gói quà
trên tay, Phương không ngừng đi đi lại lại trước cổng trường, lòng những rối
bời. Tiếng trống giờ ra chơi đã điểm, và anh cũng đã nhờ người nhắn hộ, vậy mà
giờ này vẫn chưa thấy bóng dáng Thuỳ Dương đâu. Anh sốt ruột ngó vào bên trong,
dưới bóng những tán phượng loà xoà, từng tốp học sinh vẫn không ngừng túa ra
khoảng sân trường nhộn nhịp.
Thời gian chậm rãi
trôi, như thể đang kéo dài vô tận. Kia rồi! Thùy Dương đã xuất hiện. Nàng đi
cùng với một người bạn học nữa. Hai người khoác tay nhau, vừa đi họ vừa chuyện
trò tíu tít như những chú chim sẻ tung tăng ngoài đồng nội.
Ra đến cổng, hai
cô gái dừng lại, nhìn quanh có ý tìm kiếm. Khi nhìn thấy Phương, Thùy Dương đã
nhướng mắt lên, kinh ngạc:
- Ôi! Sao anh lại đến
đây?
Phương bối rối:
- Anh đến để tạm biệt
em!...
- Vậy là anh sắp đi rồi ư? – Cô
hỏi, một nét buồn thoáng qua trên khuôn mặt.
Anh lặng lẽ gật đầu.
Cả ba người cùng lặng im, cái lặng im mà có lẽ tất cả họ đều cảm nhận được theo
một cách đầy đủ và ý nghĩa nhất.
- À! Đây là Ánh Xuân,
bạn cùng lớp với em! - Thùy Dương lên tiếng, như để xoá tan bầu không khí im
lặng.
Phương gật đầu:
- Chào em!
- Chào anh! – Cô gái
cũng lịch sự đáp lại.
Một thoáng ngần
ngừ, Phương quay sang phía người yêu:
- Quà noel muộn cho
em! Chúc em và các bạn một mùa giáng sinh an lành! – Anh nói và nhìn thẳng vào
mắt cô.
Thuỳ Dương “Ồ” lên một
tiếng đầy thú vị rồi đưa cả hai tay nhận quà.
- Em cảm ơn anh! –
Giọng nàng líu ríu, lạc đi vì xúc động.
Rồi chẳng hiểu vì
ngượng ngùng hay vì vội, Phương giơ tay nhìn đồng hồ:
- Đến giờ anh phải lên
đường rồi!...
Dù đã chuẩn bị tâm lý
từ trước, nhưng Thùy Dương vẫn không khỏi cảm thấy bất ngờ. Cô không nghĩ rằng
giờ phút chia ly lại đến nhanh như vậy.
- Nhớ về với em
sớm nhé anh! - Cô ngước nhìn anh, rưng rưng.
- Nhất định
rồi. Anh sẽ lại về thăm em!
Hai cô gái đứng nép
vào nhau, ánh mắt chăm chú dõi theo đám bụi đỏ vẫn không ngừng cuộn lên phía
sau bánh xe như một làn khói mỏng. Mãi cho đến khi chiếc xe máy rẽ vào một khúc
quanh và bị những ngôi nhà hai bên đường che khuất, họ mới chậm rãi quay trở
lại sân trường.
o0o
Trên con đường đất đá ghập ghềnh với cơn mưa bụi nở hoa, hình bóng của Thùy Dương vẫn không ngừng thấp thoáng trong tâm trí Phương. Người con gái trẻ trung như một thiên thần với đôi cánh mỏng kia, giờ đây sẽ là chúa tể của lòng anh. Một tình yêu đẹp như giấc mơ đã đến cùng anh trong đêm noel lạ lùng mà chúa trời đã tạo dựng. Tiếng chuông nhà thờ đâu đó chợt vang lên trong tâm tưởng, với bài thánh ca buồn của một mùa noel kỷ niệm.