Trên những cành cây lung linh sắc nắng, Phượng đã nở đỏ rực cả khung trời như thắp lửa. Khắp chốn, lũ ve sầu đang cùng nhau tấu lên khúc nhạc mùa hè rộn rã. Những thanh âm ấy như giục dã lòng người, như không ngừng nhắc nhở ta về vòng quay của thời gian vô tận. Ngày mai đây, chỉ còn một buổi cuối cùng nữa là kết thúc năm học rồi. Với Minh, tuổi học trò vậy là đã lùi vào dĩ vãng, chính thức khép lại mười hai năm miệt mài đèn sách của anh. Mấy bữa nay, lên lớp ai cũng nói chuyện tương lai và những dự định cuộc đời. Người ta trao cho nhau cuốn sổ lưu niệm, ghi lại những cảm xúc, những nét chữ quen thuộc của bạn bè thân thương. Hôm qua trong lớp học, anh thấy Yến Nhi nhìn mình khác lắm. Đôi mắt đen láy của cô như xoáy vào tâm can anh, như dường ẩn chứa một nổi niềm sâu kín còn chưa kịp tỏ bày, thổ lộ.
Nhẹ nhàng lần giở từng trang giấy, Minh cẩn thận đọc lại những
bài thơ mà anh đã làm để gửi tặng người trong mộng. Mỗi câu thơ trong đó là một
sợi tơ lòng, nơi gửi gắm những tâm tư cháy bỏng của người đang yêu. Cuốn sổ với
bìa ngoài thật đẹp, in hình một thiếu nữ với tà áo dài trắng, nét mặt thoáng
buồn bên cành phượng vĩ mộng mơ. Tấm hình chỉ ước lệ, nhưng với Minh, đó chính
là hình bóng Yến Nhi – nàng thơ yêu dấu của lòng anh. Một nàng thơ nhỏ nhắn,
xinh tươi, người đã choán hết tâm hồn anh trong suốt quãng thời gian trung học.
Yến Nhi nổi tiếng học giỏi và thông minh, lại là một người con gái đoan trang,
hiền thục. Ở cô có đầy đủ những đức tính tốt đẹp mà bất cứ người con trai nào
cũng hằng mong muốn. Vẻ đẹp của tâm hồn cô, dĩ nhiên là anh không thể nào diễn
tả hết được bằng lời. Rồi khi mà ngôn ngữ của đời thường đã trở nên bất lực,
thi ca sẽ lên ngôi. Đã nhiều lần anh định mang tập thơ tặng cô, nhưng rồi vì
ngại ngùng nên lại thôi.
Minh tắt máy, chậm rãi dắt xe dọc theo hàng râm bụt đang trổ hoa
chúm chím để đi vào trong sân.
Giờ này bố mẹ Yến Nhi đi làm cơ quan, còn cô thì đang hướng dẫn
cho đứa em gái học bài ở trong phòng. Mấy bữa nay đã có ý ngóng trông, vì vậy
mà khi thấy anh vừa dựng xe trước sân, cô vui mừng suýt bật lên thành tiếng.
Yến Nhi từ trong phòng đi ra để đón anh, trông cô xúng xính trong bộ đồ màu
xanh lá cây với những đường kẻ nền nã.
- Minh vào nhà chơi! – Giọng cô nhẹ nhàng, ánh mắt đầy vẻ e
thẹn.
Hai người đi vào nhà, rồi cùng ngồi xuống bộ bàn ghế được kê ở ngay
phòng khách. Với tất cả sự nhạy cảm của một người con gái, cô nhận thấy vẻ lúng
túng đang hiện rõ trên khuôn mặt anh. Yến Nhi mỉm cười rồi rót nước mời khách,
vẫn cái dáng điệu và giọng nói dịu dàng như tiên nữ ấy, đã khiến cho lòng anh
thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
- Minh đợi Nhi một lát! – Cô nói rồi đứng dậy đi vào phía trong.
Lát sau mang ra một đĩa hạt hướng dương và đặt nó lên bàn.
Yến Nhi ngồi im lặng và bóc hạt hướng dương tí tách. Thái độ vô
tư đó của cô càng khiến cho Minh cảm thấy khó xử hơn. Anh bối rối hết đưa mắt
ngắm nhìn những đồ vật trong phòng rồi lại ngó lơ ra ngoài sân, nhưng rốt cục
vẫn chưa biết nên mở lời như thế nào.
- Sắp tới, Yến Nhi định đăng ký trường nào? – Cuối cùng Minh
cũng phá tan được sự im lặng.
Cô ngước lên nhìn anh:
- Nhi thi vào sư phạm!
- Sao Nhi lại chọn ngành này? – Minh ngạc nhiên, vì có phần hơi
khó hiểu với quyết định của cô. Anh biết rằng với học lực của mình, Yến Nhi có
thể thi đỗ vào bất cứ ngôi trường nào danh giá hơn mà cô muốn.
- Vì Nhi thích! – Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu lại vẻ băn
khoăn – Với lại bố mẹ Nhi cũng muốn như vậy. Mẹ nói con gái như Nhi nên làm cô
giáo thì phù hợp hơn.
Những lý lẽ đó của cô dường như đã bắt đầu thuyết phục được anh.
Quả thực Yến Nhi rất thích hợp với nghề giáo, vì từ trong bẩm sinh, cô vốn đã
có sẵn những tố chất sư phạm tuyệt vời.
- Vậy còn Minh thì sao? – Nhi hỏi sau thoáng im lặng.
- À! Minh đăng ký thi mấy trường, cả ở Hà Nội nữa. Nếu đỗ thì sẽ
học một trường nào đó.
Yến Nhi chắp hai tay trước ngực, đôi mắt mở to, mơ mộng:
- Ôi! Nếu vậy thì thích nhỉ! Được đi xa, được biết đó đây...
Minh ngồi dựa lưng vào thành ghế, ngẩn ra mà chẳng biết nên tiếp
tục đối đáp ra sao nữa. Nom thấy anh chàng lúc này tội nghiệp như vậy, cô liền
bốc một nhúm hạt hướng dương, bỏ vào lòng bàn tay anh:
- Này! Ăn đi!
Cử chỉ đó của Yến Nhi khiến cho anh bồi hồi cảm động. Dường như
bữa nay cô trở nên mạnh bạo hơn thì phải, không còn thẹn thùng và xa cách với
anh như mọi khi nữa. Minh nhìn vào những hạt hướng dương như bị thôi miên, rồi
cứ thế mà nâng niu trên tay như thể là báu vật vậy. Với anh, bất cứ thứ gì mà
cô chạm tay vào đều trở nên thật ý nghĩa và thiêng liêng.
- Minh để dành… ăn sau nha? – Minh đỏ mặt lúng túng, rồi cẩn
thận bỏ những hạt hướng dương vào túi áo trước ngực.
- Ừ! - Yến Nhi liếc nhìn anh, khẽ gật đầu.
Minh rụt rè đặt cuốn sổ lên bàn:
- Minh muốn tặng Yến Nhi cái này!...
- Cái gì vậy Minh? – Yến Nhi nhíu mày, tò mò nhìn vào cuốn sổ.
- Tập thơ của Minh. Trong đó chỉ viết về một người thôi!
- Minh muốn nói đến người nào vậy? – Yến Nhi hỏi, nhưng khuôn
mặt xinh đẹp lại bất giác đỏ bừng.
Có thể tạo hóa đã thiên vị, khi ngài chỉ ban tặng cho người con
gái thứ giác quan nhạy cảm tuyệt vời mà không bất cứ người đàn ông nào có được.
Dù vờ hỏi như vậy, nhưng Yến Nhi đã hiểu rằng người mà anh muốn nói đến chính
là cô chứ không phải ai khác.
- Yến Nhi cứ đọc đi rồi sẽ biết! – Minh ngượng ngùng đưa cuốn sổ
cho cô, như đang trao đi tất cả tấm chân tình bấy lâu của mình vậy.
“Cảm ơn Minh!” – Yến Nhi cầm cuốn sổ trên tay và đáp lại bằng
một giọng lí nhí. Cô ngắm nhìn tấm hình trên bìa với vẻ thích thú, rồi cẩn thận
đặt cuốn sổ ngay ngắn trước mặt mình.
Buổi học cuối cùng hôm nay, dường như ai cũng có cảm tưởng thời
gian sao lại trôi nhanh đến vậy. Trong giờ sinh hoạt, thầy giáo chủ nhiệm bước
vào dặn dò một lúc, rồi để cho cả lớp tự tiện trao đổi với nhau. Mọi người vỗ
tay và cùng nhau hát vang những bài hát về tuổi học trò. Không gian như nén lại
vì xúc động, khiến cho Hằng, Sương - vốn là hai cô nàng mau nước mắt – lúc này
cứ thế mà hồn nhiên khóc lóc như mưa. Những cô gái khác trong lớp mắt cũng đỏ
hoe, chẳng ai có thể nói nên lời.
Với vẻ mặt buồn buồn, Yến Nhi đi đến chỗ Minh. Cô cúi xuống bên
anh, nhỏ nhẹ:
- Minh ra ngoài này với Nhi một lúc được không?
Họ chậm rãi bước đi bên nhau trên con đường nở đầy hoa phượng.
Sắc nắng ngập tràn trên cao, ngập ngừng soi bóng xuống những hàng cây râm mát.
Trong cái nóng bức oi ả của mùa hè, những cơn gió thoảng qua trên tán lá xanh
um, rì rào như một khúc nhạc du dương. Cái sắc Phượng kia cũng thật lạ, đỏ rực
đến cháy lòng, như những nhiệt huyết tuổi trẻ đầy lãng mạn. Giờ phút chia li
vậy là cũng đã đến thật rồi, trái tim non mách bảo với họ rằng, một chân trời
mới đã bắt đầu mở ra cho mộng ước thanh xuân. Minh chợt thấy lòng mình xao
xuyến, anh dừng lại bên đường bẻ một cành hoa để tặng cho Yến Nhi. Cô cầm cành
phượng trên tay, bồi hồi bước đi bên anh, như thể muốn lưu giữ mãi phút giây
này, để tuổi học trò sẽ không bao giờ nhạt phai trong ký ức.
Đôi mi thanh của Yến Nhi thoáng buồn, cô ngước lên nhìn anh,
ngập ngừng trong hơi thở:
- Vậy là từ nay tuổi học trò đã qua đi mãi mãi. Hằng ngày chúng
ta sẽ không còn được đến lớp và nhìn thấy nhau như mọi khi nữa rồi . Mai đây dù
ở phương trời nào, Minh cũng sẽ không quên Yến Nhi và mái trường thân yêu này
chứ?...
- Không! Minh sẽ không bao giờ quên! – Minh xúc động, hai làn
môi như mím chặt.
Yến Nhi áp cành hoa vào ngực, sắc màu hoa phượng phản chiếu càng
khiến cho đôi má của cô thêm đỏ hồng. Đến cuối con đường, cô dừng lại, đứng
quay mặt vào anh.
- Tối hôm qua Nhi đã đọc những bài thơ của Minh. Có thật là tình
cảm mà Minh dành cho Yến Nhi sâu nặng đến như vậy không?
Những mối chân tình xưa nay trên thế gian, vốn chẳng dễ gì để
người ta bày tỏ. Nếu không thì anh đã chẳng phải gửi gắm lòng mình qua những
trang thơ? Lúc này Minh chỉ biết nhìn thẳng vào ánh mắt đang chan chứa của cô,
rồi lặng lẽ gật đầu.
