Phong đang ngồi chăm chú xem sách thì bổng
thấy Toàn từ đâu ngó đầu vào, nhoẻn miệng cười rất tươi.
- A! Cậu lên lúc nào đấy? – Phong ngẩng lên,
nói như reo.
- Vừa mới từ Hà Nội lên xong – Toàn đáp rồi
bước vào trong phòng, cái bóng cao lớn choán gần hết cả khung cửa. Trên hai ống
quần và cả đôi giày mũi cong kiểu ý của cậu vẫn còn vương đầy những đám bụi
đường xa.
- Đi lối nào mà lắm bụi thế? – Phong hỏi và tiện
tay phủi những hạt bụi đỏ bám li ti trên vai áo sơ mi của Toàn.
- Gần hết đường cao tốc thì em rẽ lối tắt
trong làng về đây.
Rồi Toàn đưa tay vỗ bồm bộp vào cái túi quần
căng phồng, hí hửng:
- Chúng mình ra quán chị Xuân đi!
Cơ quan họ mới hoạt động, lương còn thấp, nhân
viên ăn uống phải ghi sổ nợ, chi tháng trước thì hụt tháng sau. Cuối tháng, hầu
như ai cũng phải về nhà để lấy thêm tiền cả. Toàn mới về Hà Nội, chắc là ví
tiền đang rủng rỉnh đây. Quán chị xuân là nơi mà họ thường ngồi để giải khát
hoặc bia hơi tán gẫu mỗi khi rảnh. Quán chỉ cách cơ quan chừng trăm mét, gần
ngã ba đường cao tốc, rộng rãi và cây cối sum suê. Khung cảnh ở đây yên bình,
bảng lãng, vốn là nét đặc trưng quen thuộc của miền trung du này.
- Nhanh lên! Chạy xe ba mươi cây số, khát khô
cả cổ họng rồi đây này! – Toàn vừa giục vừa soi lại khuôn mặt mình trong tấm
gương hình bầu dục treo trên tường.
Trời đang nóng bức mà có mấy cốc bia hơi mát
lạnh để vừa nhâm nhi vừa hàn huyên thì còn gì bằng. Cái thú ấy vừa bình dân vừa
tao nhã, dễ khiến cho cánh đàn ông khó bề cưỡng lại được. Vả lại, chủ nhật, hầu
như mọi người đều về nhà cả, cơ quan vắng tanh, anh đang mong có người lên để
trò chuyện cho đỡ buồn.
- Đi thì đi! – Phong để cuốn sách vào kệ rồi
đứng lên, nói.
Hai người khoá cửa, ngồi lên chiếc Dreem màu
mận chín của Toàn và bắt đầu chạy vè vè ra khỏi cơ quan.
Quán lúc này vắng người. Chị Xuân chủ quán là
một người phụ nữ trung niên có vẻ người và khuôn mặt phúc hậu. Tuy vóc dáng hơi
đẫy đà, nhưng với làn da trắng và ánh mắt đen sắc sảo, rõ ràng là ở chị vẫn còn
lưu giữ những nét gì đó của một thời xuân sắc mà chưa hề phai nhạt. Tuấn - cậu
con trai - đang ngồi hì hục đẽo dừa trước quán. Mới học lớp mười mà cu cậu đã
lớn tồng ngồng, đứng cao hơn mẹ cả cái đầu. Cậu diện quần sooc, áo phông in
hình logo quảng cáo, trước trán còn có một cái xoáy tóc hình trôn ốc nom cứ ngồ
ngộ.
- Bữa trước cô gì đến mua hàng, có nhắc đến
chú Phong đấy. Người yêu chú phải không? – Chị chủ quán nói ngay khi họ vừa kéo
ghế ngồi xuống.
- Cô Diệu Lê! – Toàn mỉm cười, nhắc.
- Phải rồi, cô Lê! – Chị Xuân lặp lại.
- Cái chị đeo kính phải không mẹ? Chị ấy xinh
nhỉ? – Tuấn ngừng tay đẽo dừa, vừa nói vừa nháy mắt đầy vẻ tinh nghịch.
- Người yêu chú Phong mà lại. Phải xinh chứ! -
Bà mẹ vui vẻ đáp lời con.
Phong từ nãy vẫn ngồi im, bấy giờ mới lên
tiếng:
- Lúc nào vậy chị? – Anh đưa tay vuốt mấy
sợi tóc loà xoà trước trán, hỏi.
- Hình như tuần trước thì phải.
Phong và Toàn đưa mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa.
Giờ này trong số họ, chẳng ai có thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm cả. Công
việc còn chưa ổn định, lương lậu thì không sống nổi, làm sao mà dám yêu với
đương kia chứ. Cái khó nó bó cái khôn, các cụ ta đã dạy rồi. Cơ quan họ bề
ngoài khang trang, người ngoài nhìn vào cứ tưởng là kinh doanh phát đạt lắm.
Thế nhưng bao giờ cũng vậy, chỉ có những người trong cuộc là mới hiểu được sự
tình mà thôi.
Chị Xuân tiến lại phía họ, trên tay bê khay
bia sóng sánh. Vẫn với vẻ mặt vô tư lự, chị nói:
- Cô gái ấy được đấy. Đẹp người đẹp nết. Làm
cùng cơ quan với chú à?
- Vâng! – Phong đáp, tiện tay dẹp gọn mấy thứ
cốc chén trên bàn để chị đặt cái khay xuống.
- Vậy thì tiện quá. Chú cũng nên lo chuyện gia
đình đi là vừa. Lớn tuổi rồi còn gì. Chú xem, chị kết hôn năm hai ba tuổi, còn
anh hai bảy. Vậy mà năm nay thằng cu Tuấn đã học lớp mười rồi đấy. Thời gian
nhanh lắm – Chị vẫn liến thoắng.
Lời khuyên của chị Xuân khiến Phong để tâm
lắm. Dù sao năm nay anh cũng đã hai bảy tuổi, gần đến cái tuổi tam thập nhi lập
rồi. Thế nhưng cái nổi niềm trong lòng anh thì chị nào hiểu được.
Hai người gọi thêm một ít đồ nhắm khô rồi bắt
đầu rót bia. Giữa họ không bao giờ thiếu chuyện, chuyện cơ quan, công việc, rồi
thì những suy tính và dự định cho tương lai. Là dân trí thức từ Hà Nội lên, lại
cùng chung hoàn cảnh nên họ hiểu con người của nhau lắm. Câu chuyện cứ thế đượm
dần theo hơi men. Mặt Toàn đã bắt đầu đỏ ửng, nhưng hai vành tai hơi vểnh của
cậu thì lại chuyển sang nhờn nhợt và trắng bệch như vôi. Giọng nói méo đi, ngọng nghịu, còn cái miệng thì cứ
dẻo quẹo như có ai đó cầm lấy mà xoắn lại vậy.
Ở phía bên kia đường, ngôi nhà đối diện nằm ẩn
mình sau những lùm cây um tùm. Những sợi tơ hồng quấn quýt, nhuộm vàng và che
kín gần hết mái nhà khum khum cùng tấm biển chỉ đường phía dưới. Ở đây thiên
nhiên thắng thế, là âm hưởng chủ đạo mọi lúc, mọi nơi. Cây cối cứ thế thoải mái
phô ra những sắc thái tự nhiên và đầy kiêu hãnh của chúng mà không hề sợ bị bàn
tay thô bạo của con người can thiệp vào. Điều này cũng thật lý thú, vì nó trái
ngược hoàn toàn với cái vẻ ồn ào và bức bối như ở dưới thành phố.
Toàn
nhấp thêm một ngụm bia rồi chống cằm ngồi đăm chiêu. Lát sau, cậu nói, giọng
chùng xuống nhưng cũng vừa đủ để cho Phong nghe:
- Em nghĩ là Diệu Lê yêu anh thật lòng đấy.
Chị Xuân nói đúng. Anh năm nay cũng đã khá tuổi rồi. Nếu hai người đến được với
nhau thì cũng tốt!...
Phong châm thuốc, nhả khói, hơi men cũng đã
làm cho khuôn mặt anh tái dần đi. Mái tóc đen chải hất cao, để lộ vầng trán
rộng và khuôn mặt điển trai đầy kiêu hãnh.
- Đôi lúc mình cũng muốn vậy. Nhưng mà công
việc thì mãi vẫn chẳng đâu vào đâu. Tình cảnh này e không ổn lắm đâu!– Phong
trầm ngâm đáp.
- Nhưng nếu cứ đợi hoàn cảnh thuận lợi thì
biết đến bao giờ? – Toàn nhìn Phong, hỏi.
- Cứ tâm thế nửa đi nửa ở thế này thì chẳng
thể biết chắc chắn được điều gì cả. Phụ nữ lấy chồng là để được yên ổn, chứ
không phải để lận đận, nổi nênh theo dòng nước. Nếu như là tuồng gió trăng thì
không nói làm chi. Đằng này mình là một con người có trách nhiệm. Mình thương
người ta thì không muốn làm cho người ta phải khổ, rồi còn khổ luôn cả mình.
Toàn gật đầu, thở dài:
- Chuyện của em với Hương cũng vậy. Cô ấy cứ
thúc dục suốt. Nhưng vì cũng nghĩ như anh nên em vẫn cứ lần lữa.
Hai người lại cụng li, chẳng hiểu vì đồng cảm
hay vì phiền não nữa. Toàn xé một miếng bò khô đưa lên miệng nhay nhay, rồi
nói:
- Hay là duyên đến thì mình cứ đón nhận. Khó
khăn thì mình khắc phục. Chứ nếu cứ đợi cho thuận cảnh thì e khó?…
Phong nín lặng, quay nhìn ra ngoài đường.
Trời đã ngả về chiều. Xe cộ trên đường cũng đã
bắt đầu thưa thớt. Thi thoảng lại nhìn thấy mấy chiếc xe máy chở đôi chạy qua,
người nam cầm lái, nữ ngồi dán phía sau, phóng nhanh như lướt gió. Cuối tuần,
người ta đưa nhau lên trên này để picnic, ngoạn cảnh. Hình ảnh dễ bắt gặp nhất
là những chiếc ô tô tập lái từ Hà Nội chạy ngược lên. Phía sau vô lăng, người
tập lái ngồi cứng đơ, mắt mở to căng thẳng. Người ngồi bên ghế phụ thì luôn
miệng nhắc nhở, chỉ trỏ. Đường trung du cảnh đẹp, có những khúc cua, những đèo,
những dốc để thử sức tay lái, vốn là cung đường mà cánh tài xế vẫn hằng yêu
thích.
Mãi đến hơn 5 giờ chiều thì họ mới rời quán để
ra về. Đến cổng cơ quan thì bắt gặp Diệu Lê và hai cô bạn cùng phòng cũng vừa
đi chợ về. Họ chào Phong và Toàn rồi vừa trò chuyện rì rầm vừa lễ mễ xách đồ đi
về phía ký túc xá. Những người khác cũng đã bắt đầu lục tục kéo lên cơ quan.
Tiếng chào, tiếng thăm hỏi vang lên í ới. Cái không khí vắng vẻ, im ắng hôm qua
giờ này đã được thay thế và lấp đầy bởi những âm thanh ồn ả của cuộc sống con
người.
o0o
Lúc Phong đi họp về thì bắt gặp Dũng đang đứng
đợi trước cửa phòng. Dũng làm cùng phòng với Diệu Lê và là người địa phương ở
đây. Vừa nhìn thấy anh, cậu ta đã rối rít cả lên:
- Anh Phong đây rồi. May quá!
Phong đi vào phòng, đặt cuốn sổ lên bàn và
ngồi xuống ghế. Dũng cũng lẽo đẽo bám theo.
- Có chuyện gì vậy em? – Anh nhìn Dũng, hỏi.
- Chị Lê nói anh đến phòng, chị ấy nhờ chút
việc.
Đang cần phải làm gấp báo cáo, nên Phong nói:
- Nói với chị ấy là anh đang bận nhé.
- Nhưng…
- Gì nữa?...
- Tay Triệu lại đến quấy rầy chị ấy. Có nói
thế nào thì hắn cũng không chịu đi cho. Cứ gọi là bám dai như đỉa ấy…
Triệu là anh chàng công tử con nhà giàu. Anh
ta đi làm chỉ để cho vui chứ chẳng phải vì lương lậu gì sất. Trong khi người ta còn chưa có xe máy để đi thì anh chàng đã nghiễm nhiên lái ô tô riêng của mình
đi làm. Lại nổi tiếng là người đào hoa, đời sống tình ái của anh ta lúc nào
cũng có ít nhất mấy bóng hồng dập dìu vây quanh. Dĩ nhiên, một gã như hắn mà cứ
bám riết lấy Diệu Lê để tán tỉnh thì chắc chắn là chẳng báo trước điều gì tốt lành cả.
Phong nhíu mày, nhưng chỉ lặng im mà không nói
gì. Anh là người sống nội tâm, vì vậy mà Dũng cũng không dễ gì đoán được tình
cảm của anh lúc này. Kỳ thực, trong lòng anh đang cảm thấy bối rối và có một
chút gì đó lo lắng cho sự an nguy của Diệu Lê.
Lát sau, Phong đặt mạnh tay xuống bàn, nói:
- Em về nói với chị ấy. Nếu mình đã không
thích người ta thì không thiếu gì cách để khiến cho họ hiểu. Chuyện này hoàn
toàn phụ thuộc vào chị ấy. Anh không thể giúp được gì cả!
- Nhưng mà!...- Dũng gãi đầu sồn sột. Cậu ta
muốn nói rằng, Diệu Lê làm vậy là vì muốn xác lập chủ quyền cho anh, rằng anh
là người đàn ông mà chị ấy đã lựa chọn. Nhưng e nói như thế thì lộ liễu quá,
đành lại thôi.
- Không “nhưng” gì cả. Cứ bảo với chị ấy như
thế nhé! – Phong nhắc lại và với tay bật công tắc máy tính lên.
Nhưng cái khó cũng ló cái khôn. Trước tình
huống khó khăn như vậy, trong đầu Dũng lại chợt nẩy ra một ý hay.
- À!...Ừ! Nếu vậy thì em cứ bảo với chị ấy là
anh gọi nhờ chút việc là sẽ thoát được thằng cha ấy chứ gì! – Dũng vỗ mạnh tay
vào trán, rồi quên cả chào Phong, cậu vội vàng quay người bước nhanh ra cửa.
Hôm sau, khi hai người vô tình chạm mặt trước
sảnh, nàng đã ý tứ hỏi:
- Hôm qua em có nhờ anh chút việc. Chắc là anh
bận quá nên đã không đến được phải không?...
Phong đứng lặng vài giây, rồi đáp, giọng
nghiêm nghị:
- Diệu Lê này! Tôi không phải là kẻ thô lỗ và
hiếu thắng như nhiều người đàn ông khác đâu. Tôi làm việc gì cũng có nguyên tắc
cả. Mong em hiểu cho!...
Một thoáng nhíu mày, nàng nói:
- Em hiểu!...
Rồi nàng quay lưng bước đi. Dáng đi cắm cúi,
tội nghiệp, ánh mắt đượm buồn, hư hao.
Cứ thế, hai người vẫn đi bên đời nhau, như gần
mà như xa. Ở giữa họ là một sợi tơ hồng mong manh. Mỗi khi xa cách thì sợi tơ
ấy kéo họ lại gần với nhau. Thế nhưng muốn gần gũi thì cũng chính sợi dây ấy
lại đẩy họ ra xa. Thể nào cũng có một chuyện gì đó xẩy ra để rồi dẫn đến hiểu
lầm, giận dỗi. Chẳng thể hiểu và cũng chẳng biết được duyên cớ vì đâu. Về mặt
hình thức, họ là hai con người hoàn toàn tự do, chẳng hề liên quan gì tới nhau
cả. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, dường như lại đang có một sợi dây vô hình cột
chặt họ lại với nhau mà không thể dứt ra. Cứ như thể người này là của người kia
rồi vậy. Đã có rất nhiều người quan tâm
tới anh và cô, nhưng họ lại chẳng thể đến được với ai, mà chỉ một lòng hướng
tới nhau. Ái tình cũng thật kỳ lạ. Nhiều khi nó không phải là thứ vật chất hữu
hình, mà lại nằm ở những thứ vô hình mà ta không thể sờ, không thể nắm được.
Ngày lại ngày, tình cảm giữa hai người đã tiến
triển đến mức, nếu một ngày mà không gặp mặt thì cảm giác cứ bồn chồn không
yên. Lúc nào họ cũng muốn nhìn thấy nhau, dù chỉ là một thoáng lướt qua. Muốn
được nghe giọng nói, tiếng cười của nhau, cho dù là người kia đang làm gì, ở
đâu. Cuối tuần, nàng về nhà có hai ngày, vậy mà anh đã đứng ngồi không yên, cứ
thơ thẩn và lóng ngóng như một người mất hồn. Chỉ đến khi nàng lên cơ quan, anh
mới lại là chính mình, con tim anh mới vui trở lại.
o0o
Thời gian này, Toàn được công ty phân công làm
công tác thị trường. Do yêu cầu của công việc, cậu thường xuyên phải đi xuống
các địa phương để tuyển sinh mà ít khi có mặt ở cơ quan. Vì phải đi nhiều, mỗi
khi về đến nơi, chiếc bô xe máy của cậu lại nóng rực, tóc tai thì rối tung,
dựng đứng như lông nhím. Thế nhưng kết quả công việc thì lại chẳng thu được là
bao. Phong thường bắt gặp cái lắc đầu chán nản kèm theo vẻ mặt buồn rầu của
Toàn mỗi khi cậu dựng chân chống xe máy xuống sân. Mỗi lần như vậy, cậu lại thở dài đánh thượt rồi buông một câu đầy cảm thán:
- Đến tiền phụ cấp xăng xe cũng không có thì
còn công việc cái nỗi gì!
Lời của Toàn cũng là tâm trạng chung của mọi
người trong cơ quan lúc này, bởi vậy mà ai cũng hiểu cả. Nghe xong, người thì
mỉm cười ý nhị, kẻ lại nhân đó tán thêm để cho khổ chủ thêm phần cay đắng.
Rốt cục vì chế độ lương bổng thấp, lại không
có tương lai, nhiều người trong cơ quan đã tự ý nghĩ việc. Những người còn lại,
tuy hằng ngày vẫn điểm danh ở văn phòng đều đặn, nhưng cũng có rất ít việc để
làm.
Trong một lần đi thị trường về, Toàn đã tìm
gặp Phong và nói:
- Anh thấy đấy. Nhà xưởng, cơ sở hạ tầng họ
đều cho thuê hết cả rồi. Chúng mình còn có việc gì để mà làm ở đây nữa kia chứ?
Mà cái chuyện đi thị trường ấy mà, nó không phù hợp với hai chúng mình lắm đâu.
Chẳng liên quan gì tới ngành học cả. Những việc ấy, có khi mấy thằng cha thất
học và khéo ăn khéo nói còn làm tốt gấp vạn lần mình ấy chứ.
Phong ngẫm nghĩ một lúc, rồi mỉm cười chua
chát:
- Ừ! Mà đúng như thế thật! – Rồi anh móc túi,
lấy thuốc lá ra hút.
Toàn cũng rút một điếu. Cả hai châm thuốc hút,
lòng những ngập tràn suy tư. Họ hiểu rằng, với tình hình này, việc phải tìm cho
mình một công việc khác phù hợp hơn cũng chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.
o0o
Tiết trời tháng sáu, thi thoảng trời lại đổ
cơn giông bất chợt. Có cảm giác như mưa ở miền trung du này lớn và dữ dội hơn
mưa ở dưới Hà Nội rất nhiều. Mưa ào ào trút lên cảnh vật, làm ngả nghiêng những
ngọn cây cao lớn trên ngọn đồi trước mặt. Mưa dội vào mái tôn nhà xưởng, nghe
như âm thanh sầm sập của một đoàn tàu hoả tốc hành đang ồn ào lướt qua. Lúc đầu
người ta bất ngờ, rồi sau đó hốt hoảng tìm nơi trú mưa, thoáng chốc, khoảng sân
rộng thênh thang trước cơ quan đã không còn một bóng người nào nữa.
Phong che tay lên đầu, men theo mái tôn nhà
xưởng để đi vào khu ký túc xá. Qua những tấm kính mờ mờ vì nước mưa, anh nhìn
thấy các công nhân trong những bộ đồng phục màu xanh lơ đang cắm cúi làm việc
bên trong. Những chiếc máy may công nghiệp được đặt ngay hàng thẳng lối, người
quản đốc xưởng may chắp tay ra sau lưng, đi đi lại lại quan sát. Khu nhà xưởng
này đang được một công ty may gia công thuê. Dãy nhà ba
tầng phía sau thì cho một trung tâm xuất khẩu lao động thuê dài hạn để dạy
ngoại ngữ. Cơ sở hạ tầng bỏ không, vì vậy mà người ta cho thuê để vừa có thu nhập vừa khỏi lãng phí.
Đến cuối dãy nhà xưởng thì Phong bắt gặp Diệu
Lê cũng đang trú mưa. Nàng đứng một mình, co ro, hai bờ vai trắng mịn ướt mưa,
hằn lên sau lớp áo mỏng tròn lẳn. “Sao lại có sự trùng hợp đến kỳ lạ thế này
nhỉ?” – Anh nghĩ và mím chặt môi, cố kìm nén những xốn xang trong lòng. Khi hai
người nhận ra nhau, cả hai đều cảm thấy bối rối. Lúc này, ở đây, chỉ có cơn mưa
và họ với nhau. Giữa họ, đang có rất nhiều điều muốn nói, vậy nhưng chẳng hiểu
vì sao chẳng ai thốt nên lời.
- Anh Phong này! – Hồi lâu, nàng cất tiếng như
để xoá tan bầu không khí im lặng.
- Diệu Lê nói gì cơ?
Nàng đan ngón tay vào nhau, cúi đầu, ngượng
ngùng:
- Cuối tuần này anh có bận không?
Anh dự định thứ bảy này sẽ về Hà Nội chơi,
ngoài ra chẳng bận gì cả. Vì vậy anh nói:
- Cuối tuần tôi rảnh. Mà có việc gì không?
Má cô ửng đỏ:
- À!...Chuyện là… em muốn mời anh tuần này về
nhà em chơi!
Lời đề nghị của cô hơi đường đột, khiến anh
không khỏi cảm thấy bối rối. Ở cơ quan, cô chưa từng mời ai là con trai về chơi
nhà cả. Như vậy rõ ràng anh là một ngoại lệ rồi còn gì. Trống ngực đập thình thình
vì thấp thỏm, anh nhìn sang cô dò hỏi. Cô thẹn thùng, quay mặt tránh ánh mắt
của anh. Phong nhíu mày, làm như thể đang suy nghĩ rất lung. Lát sau, anh nói:
- Nếu vậy tôi sẽ về cùng Lê. Sẵn dịp này, tôi
cũng muốn sang thăm hai bác bên ấy luôn một thể!...
Nàng ngước nhìn anh, mỉm cười rạng rỡ. Rồi
trong một giây phút mà niềm hạnh phúc đến bất chợt, nàng nói, giọng hồ hởi:
- Chiều thứ bảy anh nhé. Em sẽ đợi anh ở
phòng!
Mưa vẫn rơi mịt mù, trắng xoá cả không gian.
Nước từ trên mái tôn nhà xưởng nhỏ xuống thành vệt dài như giăng màn. Bên cạnh
cái bóng cao lớn của anh, cô cảm thấy mình như nhỏ lại, như được bao bọc và chở
che. Có anh ở bên, cô không còn cầu mong cho cơn mưa ngoài kia mau tạnh nữa.
Chiều thứ bảy đến nhanh trong sự mong mỏi và
hồi hộp của cả hai người. Phong hiểu tầm quan trọng của chuyến đi này, vì nó có
giá trị như một sự ra mắt nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai của anh. Vì vậy mà từ
đầu giờ chiều, anh đã ăn mặc chỉnh tề. Chiếc quần âu và chiếc áo sơ mi trắng đã
được anh là ủi phẳng phiu. Đôi giày đen cũng được đánh xi bóng loáng, không một
vết bụi. Sau khi diện bộ cánh ấy, anh còn cẩn thận ngắm nghía lại mình trong
gương một lần nữa rồi yên tâm ngồi đợi.
Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, thế nhưng vẫn chưa
thấy Diệu Lê sang gọi. Buồn tình, anh lấy sách ra xem để cho đỡ sốt ruột.
Một lúc, cũng không thấy động tĩnh gì. Thế này
thì muộn mất, hay là cô ấy quên nhỉ? Không thể đợi thêm được nữa, Phong đặt
sách xuống rồi đi sang phòng của Diệu Lê.
Khi
sang đến nơi thì thấy chỉ có một mình Hiền đang ngồi trong phòng. Cô nàng nhìn
anh và cất giọng thanh thanh:
- Chị Lê nói là anh đợi chị ấy một lúc. Lát
nữa hãy sang đón.
Phong lại yên trí về phòng xem sách và chờ
đợi. Nhưng đến khi nhìn đồng hồ thấy đã 5 giờ chiều thì anh giật mình: “Thế này
thì hỏng. Từ đây chạy xe máy về nhà nàng cũng phải mất tiếng rưỡi. Giờ này mà
vẫn chưa đi thì trời tối mất!”. Lòng nóng như lửa đốt, anh lại vội vã sang
phòng tìm cô lần nữa. Vẫn là Hiền đang ngồi một mình với lời nhắn:
- Mấy chị đang đi dạo ngoài sân trước cơ quan
ấy. Anh ra gọi chị ấy đi!
Lần này thì phải nói là Phong bực mình hết
sức. Đã đợi gần một buổi rồi, vậy mà bây giờ lại không thấy mặt mũi đâu. Tình
cảnh này mà lại còn dạo với chơi được hay sao? Cho rằng Diệu Lê đã cố tình trêu
đùa mình, vì vậy mà thay vì đi gọi cô thì anh đã hầm hầm bỏ về phòng mà quyết
định không đi nữa.
Hôm nay thực là một ngày đặc biệt đối với
Phong, ngày mà có lẽ đã quyết định đến chuyện tan vỡ tình cảm giữa anh và Diệu
Lê, thay vì phải được gắn kết bền chặt hơn.
Thế đấy, cứ như có ma xui quỷ khiến thế nào
ấy. Giữa họ, ông trời cứ làm cho mọi thứ sai lệch đi mà chẳng hề có sự ăn nhập gì
với nhau cả. Tình yêu mà cứ như trời đày, trời hành tội vậy. Thế mới biết, tình
yêu đích thực có nhiều vị chua chát, đắng cay hơn là những vị ngọt ngào, hạnh
phúc.
Sau lần ấy, họ đã giận nhau rất lâu, đến nỗi
không chịu nhìn mặt nhau nữa.
Đứng trước ngưỡng cửa của tình yêu tan vỡ, Diệu
Lê đã buồn và khóc rất nhiều. Có những đêm, nàng thức trắng và ra đứng ngoài
thềm. Khi cả khu ký túc xá đã chìm trong giấc ngủ, nàng vẫn đứng một mình, lưng
dựa vào cột, mặc cho sương rơi lạnh giá cho đến khi trời sáng.
Chính vì cái sự éo le như thế mà chuyện tình
cảm của họ đã được cả cơ quan biết đến. Bác bảo vệ già, trong một lần say khướt
đã ngước cặp mắt đỏ đòng đọc vì rượu nhìn anh và cất giọng lè nhè:
- Chú Phong à! Món nợ lớn nhất của đời người
là tình cảm. Trọn đời, trọn kiếp này cũng không thể nào trả hết được đâu chú ơi!...
Anh hiểu, nhưng cũng chẳng thể làm gì, ngoài
việc chỉ biết trân trọng và khắc ghi những tình cảm yêu thương mà Diệu Lê đã
dành cho mình mà thôi.
o0o
Cùng với Toàn, Phong cũng đã tìm được cho mình
một công việc khác ở dưới Hà Nội. Toàn nhờ người quen giới thiệu, còn Phong thì
thông qua một trung tâm giới thiệu việc làm. Họ đã trình bày nguyện vọng này
với giám đốc và dự định tuần sau sẽ nghỉ làm ở đây.
Phong không muốn nói cho Diệu Lê biết là mình
sẽ ra đi. Không nói thì cuộc sống này cũng đã có quá nhiều bộn bề lo toan rồi,
anh không muốn vì thế mà khiến cô phải suy nghĩ và buồn lòng thêm nữa.
Thế nhưng chẳng hiểu Diệu Lê dò hỏi ở đâu mà lại
biết được tin ấy. Hôm ấy, cô đã tức tưởi chạy sang phòng anh, vừa thở vừa nói
mà không cho anh kịp phân bua gì cả:
- Tại sao việc hệ trọng như vậy mà anh cũng
không cho em biết?
- Việc gì?
- Anh đừng giả vờ nữa. Chuyện anh nghỉ làm ở
đây ấy. Vậy là anh sẽ ra đi phải không?
Anh im lặng, quay nhìn sang chỗ khác, cố tránh
ánh mắt cật vấn của cô.
- Anh nói đi chứ. Sao anh lại im lặng như thế?
- Chuyện là thế này, Diệu Lê ạ! – Mãi anh mới
cất được lời, giọng yếu ớt – Tôi đã liên hệ được một công việc khác…
- Vậy là anh sẽ bỏ lại tất cả, kể cả em hay
sao? – Nàng sốt ruột ngắt lời, không để cho anh kịp nói hết.
Anh im lặng, lắc đầu. Vẻ mặt đầy cay đắng,
nàng nói:
- Tại sao anh không đến với em? Em một lòng
yêu anh kia mà? Hay là anh chê em. Anh thấy em không quan trọng bằng cái công
việc sắp tới của anh? – Đến đây thì mắt nàng đã đỏ hoe, ngấn lệ.
Phong cảm thấy đau nhói trong lồng ngực. Bất
lực nhìn người con gái mà anh yêu thương đang đau khổ mà không thể làm gì được,
dù chỉ là một lời an ủi nhỏ nhoi. Anh đã phải ra đi như một kẻ trốn chạy. Trốn
chạy cái hiện thực khó khăn không lối thoát và trốn chạy cả hạnh phúc, tình yêu.
- Không! Em đừng nói vậy. Em là một người con
gái tuyệt vời…chính tôi cũng đã có ý định chọn em để gắn bó…nhưng…
- Thôi! Anh đừng biện minh nữa. Nếu anh đã
quyết định như thế thì dù có nói gì đi nữa cũng sẽ vô ích mà thôi!...
Rồi nàng oà khóc và bưng mặt chạy nhanh ra
khỏi phòng.
Đúng lúc ấy thì Toàn bổng từ đâu bước vào.
- Có chuyện gì vậy? – Toàn hỏi và ngơ ngác
nhìn theo cái bóng Diệu Lê vừa ôm mặt vừa bước đi như chạy.
Phong chống tay, ngồi phịch xuống ghế.
- Là cái chuyện ấy đấy…
- Nhưng là chuyện gì cơ chứ?
- Chuyện chúng mình nghỉ làm ấy.
- À, hiểu rồi! – Toàn thở dài, nói.
Rồi cậu ngồi xuống ghế, gõ gõ ngón tay xuống
mặt bàn, đăm chiêu:
- Em cũng vừa mới chia tay với nàng xong!
- Vậy ư? Rồi Hương nói sao? – Phong nhìn sang
Toàn, tò mò hỏi.
- Còn sao nữa. Khóc lóc, vật mình vật mẩy chứ
sao…
Phong nhíu mày, đau khổ. Anh nắm chặt bàn tay,
rồi đấm nhẹ xuống mặt bàn, thở hắt ra:
- Cũng vì hoàn cảnh mà đành vậy. Nào ai có
muốn phải xa rời người mà mình yêu thương kia chứ. Ông tơ bà nguyệt thực là khéo
trêu ngươi mà!...
o0o
Phong ngoái lại, nhìn đăm đăm về phía cái
phòng trực quen thuộc. Cách đó một đoạn, Toàn đã nổ xe máy đợi sẵn.
Bằng một thái độ kiên nhẫn hiếm thấy, Phong cố
ý trùng trình, rồi anh lại sốt sắng ngó nghiêng như thể một người đang để ý kiếm
tìm một vật gì đó bị đánh rơi.
Có tiếng của Toàn vang lên, thúc dục:
- Đi thôi anh! Cách chia nào mà dạ chẳng bùi
ngùi. Nếu cứ lần lữa, nhỡ cô ấy bắt gặp, anh lại quyến luyến mà không đi được
nữa bây giờ!...
- Đợi mình một chút thôi!...Chút nữa thôi!...
Phong lắp bắp những câu chẳng ra đầu ra đũa
trong cổ họng, trong khi mắt vẫn không rời khỏi cánh cổng sắt cao lớn của cơ
quan. Kỳ thực là anh đang mong đến cháy lòng được nhìn thấy cái bóng hình thân
yêu ấy, dù chỉ là một khắc, một giây thôi cũng được. Các cô gái khoác tay nhau lần
lượt đi vào nhà xưởng. Người ra, kẻ vào tấp nập, thế nhưng vẫn không thấy bóng
dáng Diệu Lê đâu. Phong cố căng mắt nhìn, cho đến khi ánh mắt đã nhoè đi vì thất
vọng, anh nén tiếng thở dài và buồn bã ngồi lên xe, nổ máy. Vậy là anh đã quyết
định ra đi, để lại sau lưng một giấc mộng tình yêu tan vỡ, một bóng hình diệu
vợi mà thời gian đã vô tình cản ngăn, không bao giờ níu kéo được nữa.
Hai chiếc xe máy cùng chạy song song trên đường. Hai người đàn ông ngồi sau tay lái chỉ lặng im mà không nói gì. Trên khuôn mặt mỗi người đều đượm những nét ưu tư, và những nổi niềm của họ cũng nhiều đến nỗi chẳng thể nào kể xiết, nhiều như những vòng tròn vô tận của bánh xe quay.

