Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Mỹ Nhân áo trắng


Trời nhập nhoạng tối, con đường trước ngõ lúc này chỉ là một dải nhờ nhờ, không còn nom rõ nữa. Trên mấy cành ổi trong vườn, lũ đom đóm đã bắt đầu chấp chới lập lòe như những ánh ma trơi. Văn Lang mang cái ghế tựa ra ngoài sân, đặt dưới giàn hoa thiên lý để ngồi hóng mát một lúc. Gớm! Đang mùa hè nóng bức thế này mà lại mất điện. Ngoài trời gió thổi nhẹ, không khí mát mẻ và dễ chịu hơn trong nhà nhiều lắm. Ngôi nhà của Văn Lang nằm ở rìa thôn, đối diện với cánh đồng chiêm xanh mướt. Lúc này trời đã tối hẳn, cảnh vật chìm trong bóng tối mịt mù. Tuy vậy anh vẫn chưa thắp nến lên, cứ hẵng để như thế cho mát một lúc đã.

 

 Năm nay Văn Lang đã ngoài ba mươi tuổi, thế nhưng người ta vẫn thấy anh ở vậy mà chưa chịu lập gia đình. Song thân của anh đều đã mất cách đây mấy năm. Lẽ thường, anh cũng phải tìm người nâng khăn sửa túi để mà chăm lo gia đạo. Vì thế mà họ hàng làng mạc, cũng lắm người để tâm dục dã anh nhiều lắm.

 

 Bấy giờ gió nồm từ cánh đồng thổi vào mát rượi, xoa dịu và mơn man lên khắp da thịt.  Cả ngày nóng bức, giờ này khí hậu mát mẻ cũng dễ sinh buồn ngủ. Văn Lang ngồi tựa hẳn vào lưng ghế, rồi bắt đầu lim dim mắt. Đương lúc mơ màng, chợt cảm giác như bị một luồng điện chạy nhanh qua người, khiến anh giật mình choàng tỉnh. Dường như có một hình ảnh mờ ảo nào đó đang thấp thoáng trước mặt thì phải. Văn Lang căng mắt nhìn kỹ, đúng là có bóng dáng một người mặc áo trắng từ ngoài ngõ đang đi vào. Cái bóng đó cứ lớn lên và rõ dần, khi đến gần thì hóa ra là một người con gái.

 

 Văn Lang chưa kịp nói gì, thì đã nghe một giọng nói thánh thót cất lên:

 

- Chào anh! Anh đang ngồi hóng mát đấy ư?...

 

Văn Lang líu ríu:

 

- Cô...là?...

 

- Em đi làm đồng qua đây. Khát quá nên vào xin anh ngụm nước. Nhà em ở xã bên...

 

À! Thì ra là một cô gái ghé vào xin nước uống. Văn lang liền đứng dậy, nói:

 

- Cô chờ tôi thắp nến đã nhé. Nhà đang bị mất điện...

 

Rồi anh vén tấm rèm lên, đi vào nhà trong để thắp nến. Khi ngọn nến đã được thắp lên bập bùng, bấy giờ mới có thể nhìn thấy mọi vật xung quanh. Trước mắt Văn Lang là một cô gái có vẻ đẹp mê hồn, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt sáng rỡ tựa sao sa. Như một kẻ mộng du, Văn Lang rót nước mà cứ để tràn cả ra bên ngoài.

 
   Đặt cái cốc xuống bàn mà miệng anh vẫn còn lắp bắp:

 

- Mời…mời cô...uống...nước!

 

Cô gái nhoẻn cười, nụ cười xinh tươi như sen hồng mới nở, rồi nhẹ nhàng vịn tay ngồi xuống ghế. Để khỏi bị cái không khí lặng im làm mất đi vẻ tự nhiên của câu chuyện, cô gái ngước nhìn Văn Lang, giới thiệu:

 

- Tên em là Kim Hồng!...

 

Trong ánh nến mờ tỏ, nhan sắc của Kim Hồng khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn. Dáng điệu lả lướt mảnh mai, chẳng khác nào là một nàng tiên giáng thế vậy. Vốn là người khó tính với đàn bà con gái, vậy nhưng lúc này Văn Lang cảm thấy mình như đang lạc vào cõi mê cung tình ái mà không tìm thấy lối ra. Cứ thế, anh ngẩn người ra, đăm đăm nhìn Kim Hồng mà không hề chớp mắt. Một lúc sau, anh mới thốt nên lời:

 

- Hẳn là cô cũng ít khi ra đến ngoài. Vì tôi chưa bao giờ trông thấy một người con gái nào xinh đẹp như vậy cả?...

 

Kim Hồng lại nhoẻn miệng cười, khiến cho anh như ngây ngất trong men say. Khi cô cười, anh để ý bên khóe miệng có một nốt ruồi màu son, như càng điểm tô thêm cho cái vẻ duyên dáng vô song vậy.

 

Thấy Văn Lang cứ nhìn mình đắm đuối, Kim Hồng ngượng ngùng đứng lên:

 

- Cảm ơn anh đã nhiệt tình tiếp đón! Bây giờ em xin phép về nhà kẻo bố mẹ còn đang mong!...

 

Lúc này Văn Lang mới sực tỉnh:

 

- Không có gì! Lúc rảnh lại mời cô ghé chơi...

 

- Dạ!...

 

Kim Hồng liếc mắt đưa tình cho anh, đoạn cô nhẹ nhàng quay gót trở ra. Văn Lang ngơ ngẩn như bị ai đó bắt mất hồn vía, cứ mãi nhìn theo hình bóng cô gái cho đến khi khuất hẳn mới thôi. Lũ chó mấy nhà hàng xóm thi nhau sủa loạn xạ, như thể là chúng vừa phát hiện ra một điều gì đó khác lạ lắm vậy. Kim Hồng vừa mới đi khỏi một lúc thì đột nhiên có điện, cả căn nhà lại trở nên sáng bừng. 

 

o0o

 

Từ bữa ấy, lúc nào Văn Lang cũng tương tư đến người đẹp Kim Hồng mà chẳng kể phút giây. Anh cho rằng, sự gặp gỡ đó là một mối nhân duyên định mệnh mà số phận đã dành sẵn cho mình. Người đâu mà xinh đẹp lạ thường, ăn nói lại nhẹ nhàng có duyên. Tuy không thổ lộ cùng ai, nhưng Văn Lang luôn cảm thấy mong nhớ và hy vọng một ngày cô sẽ lại ghé thăm. Đã nửa tháng trôi qua kể từ lần gặp gỡ ấy, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng Kim Hồng đâu. Trong lòng Văn Lang đã có ý ngóng trông. Anh bồn chồn đến đi đứng, ăn ngồi không yên.

 

 Bữa nay, trời vừa tối thì Văn Lang lại mang ghế ra sân ngồi. Anh muốn nhớ lại cái phút giây hội ngộ ban đầu với người đẹp trong mộng. Gió lại thổi mơn man, Văn Lang bắt đầu nhắm mắt thiu thiu ngủ. Bất chợt có tiếng chó sủa râm ran khiến anh mở bừng mắt. Gì thế kia? Anh đang tỉnh hay mơ đây? Cái bóng dáng thướt tha hôm nào lại đang từ ngoài cổng đi vào. Màu áo trắng thấp thoáng hiện ra, một lúc một rõ dần. Khi người ấy đến gần thì anh nhận ra ngay Kim Hồng. Rõ ràng là thực chứ không phải mơ, cô đang đứng ngay trước mặt anh, rạng rỡ và xinh tươi.

 

Không dấu nỗi niềm hạnh phúc bất ngờ, Văn Lang vội vàng đứng lên:

 

- Hôm nay cô lại đi làm qua. Hay là?...

 

Kim Hồng nghiêng mái đầu ngây ngất hương thơm, đáp rằng:

 

- Dạ! Em đi làm về, nhân tiện ghé vào thăm anh...

 

    Qua ánh điện hắt ra từ trong nhà, Văn Lang nhìn thấy khuôn mặt cô lúc này đang ửng đỏ.

 

     Nhận ra thái độ của mình hơi có phần hơi vội vàng, hấp tấp, anh liền mỉm cười chữa thẹn:

 

- Mời em vào nhà xơi nước!

 

Kim Hồng thẹn thùng theo chân anh vào nhà. Cô lại ngồi đúng vào vị trí mà bữa trước mình đã từng ngồi, hai tay mân mê tà áo mỏng. Một thoáng im lặng, bất chợt cả hai cùng ngước mắt nhìn nhau, rồi lại cùng thẹn thùng cúi xuống.

 

- Em nói ở xã bên. Vậy chứ nhà ở đâu? Song thân có còn khỏe không? –Văn Lang mới quyết định mở lời.

 

- Dạ! Song thân em đã già. Nếu anh muốn ghé thăm, hãy đi hết con đường trước mặt này, đến một ngã ba, rẽ phải chừng trăm thước là tới nơi. Nhà em ở dưới một gốc đa to, bên cạnh có cái miếu thờ thổ địa...

 

Cổ nhân có câu “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”. Thì ra nhà cô cũng ở ngay xã bên chứ đâu. Gần như thế mà bấy lâu anh không hề được biết, rõ là chỉ khi có duyên thì người ta mới có thể gặp mặt nhau vậy. Rồi họ lại trò chuyện thêm một lúc nữa. Hai người tâm đầu ý hợp lắm, đầu mày cuối mắt đưa duyên.

 

Chừng thấy ngồi chơi đã lâu, Kim Hồng đứng dậy từ biệt ra về. Văn Lang vội cầm lấy tay cô:

 

- Mong ông tơ bà nguyệt xe duyên, để cho chúng mình sớm kết thành đôi lứa!...

 

Kim Hồng cúi đầu mà không nói gì. Hai người cứ thế đứng nhìn nhau hồi lâu, ra chiều bịn rịn lắm.

 

Từ ấy, họ gặp gỡ thường xuyên, cứ ít bữa là cô lại ghé thăm anh một lần. Tình cảm cũng vì thế mà ngày một mặn nồng, rồi họ cùng nhau thề non hẹn biển. Văn Lang đang sống những ngày trong mơ, lòng đầy hạnh phúc và mãn nguyện. Anh thầm cảm tạ trời đất đã đưa đến cho mình một người con gái như ý, đằm thắm và xinh tươi. Đợi khi có dịp, anh định sẽ tìm đến nhà để mà thăm hỏi và thưa chuyện với song thân cô.  

 

Có đôi khi, Văn Lang cũng thắc mắc về người yêu của mình. Từ lúc quen nhau, anh chỉ thấy Kim Hồng mặc một bộ đồ trắng mà thôi. Có thể đó là màu mà cô yêu thích? Có lẽ vậy, vì khi Kim Hồng mặc đồ màu trắng thì nom cô càng quyến rũ và xinh đẹp. Còn nữa, lần nào cô cũng đến thăm anh vào buổi tối cả. Điều này cũng dễ hiểu, vì cô vốn là người chịu thương chịu khó, giờ này mới đi làm đồng về. Có lần Kim Hồng đi trở ra, anh nhìn theo đến đầu ngõ thì bổng nhiên thấy cô biến mất. Chắc là vì buổi tối, mắt anh bị quáng đấy thôi. Khi mới yêu, người ta thường có muôn vàn lý do để mà thắc mắc, để tìm hiểu về người mình thương, âu đó cũng là lẽ thường vậy. Tình yêu thường lấn át lí trí, người ta chỉ muốn nghĩ, muốn tin vào những gì là đúng đắn và tốt đẹp nơi người mình yêu mà thôi.

 

Đã lâu rồi không thấy Kim Hồng ghé thăm. Văn Lang như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm không yên, trong lòng lúc nào cũng như có lửa đốt. Có chuyện gì chẳng lành xẩy ra với cô chăng? Hằng ngày, mỗi khi trời tối, anh lại nhìn ra cổng để ngóng trông, nhưng cái bóng áo trắng kia thì vẫn bặt vô âm tín.

 

Tối nay, trằn trọc mãi mà Văn Lang vẫn không sao ngủ được. Mãi đến canh ba, vì mệt quá, anh mới thiếp đi. Trong giấc mộng, anh thấy Kim Hồng hiện lên, khóc lóc:

 

- Thảm thương thân em quá! Mấy hôm trước, khi em vừa ra khỏi nhà thì gặp một đám ác ôn. Chúng dùng gậy đánh em đến chết rồi bỏ đi. Nếu anh thương em thì hãy tìm đến mà chôn cất, để hồn em còn được siêu thoát. Anh ơi!...

 

Nói rồi cô lại che mặt mà khóc thảm thiết. Văn Lang giật mình tỉnh dậy, mồ hôi toát ra đầm đìa. Anh bật đèn ngồi vào bàn, cứ nghĩ mãi về giấc mộng vừa rồi. Lòng cảm thấy bất an, thảng thốt mà không rõ thực hư thế nào. Từ lúc đó Văn Lang không tài nào chợp mắt thêm được nữa, cứ ngồi vò đầu bứt tai mà mong cho trời mau sáng.

 

Hôm sau, Văn Lang quyết định làm theo những gì mà Kim Hồng đã báo đêm qua. Nhớ lời người yêu, anh đi hết con đường trước nhà, rồi đến một ngã ba. Từ ngã ba lại rẽ phải khoảng trăm thước nữa. Quả thực, ở đấy có một cây đa cổ thụ sum suê, bên cạnh là cái miếu thổ địa phủ đầy rêu phong. Anh để ý tìm nhà thì không thấy, vì quanh đây tịnh không có lấy một ngôi nhà nào cả. Lời Kim Hồng lúc này lại văng vẳng bên tai: “Nhà em ở dưới gốc cây đa cổ thụ”. Văn Lang nhìn xuống gốc cây thì thấy có một cái hang Chuột to, hang hốc ăn sâu như địa đạo. Anh lại đưa mắt nhìn quanh, chợt phát hiện gần cửa hang có một con Chuột bạch đang nằm chết. Văn Lang cúi xuống để nhìn cho rõ hơn, rõ ràng đó là một con Chuột cái, bên khoé miệng còn có một chấm đỏ màu son. Bất giác Văn Lang rơi lệ mà nhớ đến tình nghĩa bấy lâu với Kim Hồng. Đây đúng Là Kim Hồng rồi, đêm qua cô đã hiện về để báo mộng cho anh.

 

Một bác nông dân đi làm đồng qua, thấy Văn Lang khóc thương con Chuột Bạch thì lấy làm lạ lắm, bèn dừng lại nói:

 

- Ba hôm trước, tôi đi qua đây thì thấy có mấy đứa trẻ chăn trâu đập chết con Chuột này, khi nó vừa từ trong hang chạy ra. Người ta nói rằng, nó là một con chuột Bạch đã thành tinh, ban đêm thường biến thành con gái đẹp để quyến rũ đàn ông đó…

 

Như để minh chứng, bác ta chỉ tay vào cái hang chuột bên dưới gốc Đa, đoạn lại vác cuốc lên vai tất tả bước đi.

 

Văn Lang cứ ôm mãi xác con Chuột Bạch vào lòng mà âu yếm, khóc thương như đang nói chuyện với người yêu vậy. Lòng những xót xa, anh tìm một khoảng đất trống cạnh cái miếu thờ thổ địa rồi sau đó bắt đầu chôn cất xác con chuột một cách cẩn thận.