Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Khu Tập Thể

     
  Từ ngoài đường cao tốc, người ta đã có thể nhìn thấy tòa nhà năm tầng màu vàng của công ty Bản đồ địa chính nổi lên như một pháo đài cũ kỹ. Cái bể nước lớn được xây trên nóc, trông xa giống như một tháp canh xù xì đang án ngữ. Hình ảnh đó gợi về một cái gì quá vãng, vốn là chứng tích của thời gian hoặc do chưa bắt kịp với nhịp sống thời đại. Tuy chỉ cách Hà Nội chừng bốn mươi cây số và gần đường cao tốc như vậy, nhưng ở đây là một thế giới khép kín, dường như ít bị ảnh hưởng bởi cuộc sống ồn ào bên ngoài. Khuôn viên được ngăn cách với xung quanh bởi những bức tường xây đã có nhiều mảng vữa bong tróc, để lộ ra lớp xỉ và gạch màu nâu đỏ bên trong. Phía sau là một cái ao rộng, ở đó mọc đầy những bụi chuối ken sát, um tùm. Khu tập thể là hai dãy nhà cấp bốn được bố trí theo hình chữ L, với khoảng vài chục căn phòng ngăn ra đều nhau. Ngoài ra còn có thêm một dãy nhà hai tầng, mặt hướng ra phía sân sau của công ty. Từ đây có thể nhìn thấy cái sân bóng chuyền, nơi mà mọi người thường tập trung chơi bóng sau mỗi giờ làm việc. Những lúc như vậy, tiếng đánh bóng lộp bộp, tiếng hò hét lại rộ lên ầm ĩ cả khu vực. Bấy giờ đã là năm 2004, nhưng nếp sinh hoạt của cơ quan thì vẫn mang hơi hướng của những năm 1990 trở về trước.

 

     Sau bữa cơm chiều, mấy chú lớn tuổi thường ra đứng ở chân cầu thang dãy nhà hai tầng để tán gẫu một lúc. Đến khi nhập nhoạng tối, mới ai chịu về phòng nấy để nghỉ ngơi. Phòng của Phương ở ngay cạnh, vì vậy mà lắm lúc vô tình anh cũng bị lôi cuốn vào những câu chuyện không đầu không cuối của họ. Mấy bữa nay có một sự kiện làm khuấy động nhịp sống vốn yên bình của khu tập thể, ấy là chuyện hai cô gái trẻ và một cô thực tập sinh nữa mới về công ty làm việc. Dĩ nhiên rồi, lập tức tin này cũng không thể thiếu trong những cuộc tán gẫu của các bậc cao niên.

 

     Hôm nay như thường lệ, họ lại đứng tập trung ở chân cầu thang để mà tán gẫu.

 

     Vốn là người hay khơi mào, chú Hùng e hèm lên một tiếng rõ to, đoạn cất giọng châm biếm:

 

     - Ối dào! Cái cô Thu thực tập xinh thì có xinh thật. Nhưng đời thủa nhà ai, trước mặt các bậc cha chú như chúng ta mà cô ấy chỉ mặc mỗi cái quần short ngắn lên tận đây - Nói rồi chú đưa tay vạch ngang chỗ đùi gần bẹn, áng chừng độ ngắn của cái quần.

 

     Những tiếng cười lập tức nổi lên như một cơn mưa rào mùa hạ. Có người thú quá cười sặc sụa, đến nổi chảy cả nước mắt nước mũi.

 

     Chú Sơn kế toán dáng người cao lêu đêu, cố gắng nhịn cười, rồi chỉ vào cái bậc thềm, phụ họa:

 

     - Hôm qua tôi còn thấy nó mặc quần short, ngồi trên xe máy rồi phóng thẳng lên thềm. Ngay chỗ kia kìa. Chậc! Con gái thời nay thực là!...

 

     Mọi người lại được thêm một trận cười sảng khoái nữa.

 

      - Còn cái cô Hờ…gì đó thì ngoan đáo để! - Chú Toàn phòng máy vân vê bộ ria hung hung, nói chen vào.

 

 

     - Hằng! - Chú Sơn nhắc.

 

     - Phải rồi! Hằng. Cô bé cứ thấy tôi là chào từ đằng xa nhé. Mau miệng lắm!

 

     Nhìn sang, thấy Phương còn đang ngơ ngác, chú nheo nheo con mắt, giọng nửa đùa nửa thật:

 

     - Xem chừng mấy cô gái mới về cũng được đấy! Chú mày nên chọn lấy một cô đi. Cũng đến tuổi lập gia đình rồi. Có an cư thì mới lạc nghiệp được cháu ạ!...

 

     Mỗi người tán vào một câu, ai cũng tỏ vẻ đồng tình cả. Phương chỉ cười bẽn lẽn, rồi vì cảm thấy xấu hổ, anh lặng lẽ bỏ về phòng mình.

 

o0o

 

     Khu vực cơ quan có hai lối vào, cổng chính ở ngay nhà làm việc, cổng phụ dành cho khu tập thể thì ở phía sau. Cứ hết giờ hành chính thì chú Cẩn bảo vệ lại khóa cánh cổng lớn lại, từ lúc này mọi người chỉ có thể ra vào vào bằng lối cổng xép mà thôi. Tuy sắp đến tuổi nghỉ hưu, nhưng nom chú Cẩn hãy còn nhanh nhẹn và tráng kiện lắm. Có được sức khoẻ tốt như vậy, cũng là nhờ chú thường xuyên luyện tập thể thao và có lối sinh hoạt chăm chỉ, điều độ. Người chú thấp đậm nhưng rắn chắc, khuôn mặt luôn tươi cười mỗi khi bắt gặp người đối diện. Phòng trực của chú nằm ở trước cổng, dưới gốc cây hoa gạo nở hoa đỏ chót. Ban ngày quán xuyến việc cơ quan, tối đến thì chú lại ra đây để trực bảo vệ.

 

     Cuối khu tập thể, cạnh bức tường bao là nơi người ta treo cái kẻng được làm bằng vỏ một quả bom B52 từ thời chiến tranh. Cứ đầu giờ hay kết thúc buổi làm việc là chú Cẩn lại cầm theo cái búa mà thủng thẳng đi ra chỗ đó. Một tay bịt tai, tay kia chú gõ một hồi kẻng dài để báo hiệu. Mỗi lần như thế, mặt chú nhăn nhó đến khổ sở, vì cái âm thanh lớn và chát chúa kia chẳng hề dễ chịu một chút nào. Nghe tiếng kẻng, mọi người lại lục tục đi làm hoặc chuẩn bị ra về. Cái nhịp sống đó cứ thế kéo dài đều đặn, miên man.

 

     - Phương ơi! Đi ăn cơm!...

 

     - Phương ơi!...

 

     Tiếng mấy chú ở tầng trên đi ngang qua gọi Phương í ới. Anh vội vàng đóng cửa phòng rồi cũng nhanh chân rảo bước theo họ. Nhà ăn cũng chỉ cách chỗ ở có vài chục bước chân. Người ta chọn một gian cuối cùng của dãy nhà cấp bốn để làm phòng ăn cho những người nội trú. Ở đây vừa kín đáo, vừa thuận tiện cho việc đi lại. Người phụ trách nấu bếp là chị Tú, vốn là y tá của công ty. Dĩ nhiên rồi, đã là đầu bếp thì nấu ăn phải ngon, tác phong lại phải nhanh nhẹn. Những tiêu chí ấy chị Tú đều đáp ứng được cả.

 

     Tiếng bát đũa va vào nhau lách cách, tiếng chào mời rộ lên một lúc rồi ai nấy bắt đầu ngồi vào bàn ăn. Vẫn là những khuôn mặt quen thuộc, vì hằng ngày mọi người đều ngồi ăn chung với nhau. Chú Sơn năm nay sắp nghỉ hưu, vì mấy cái răng đau mà chú hơi có phần khó tính trong chuyện ăn uống. Thường ngày, chú vẫn là người phê phán nhiều nhất những món ăn do chị Tú nấu.

 

     Chị Tú bê cái liễn, vừa tiếp thêm cơm vừa tươi cười:

 

     - Thế nào? Mọi người thấy thức ăn hôm nay có vừa miệng không?

 

     Chú Sơn lấy cây đũa gõ vào đĩa thịt trước mặt, bĩu môi:

 

     - Cái món thịt hôm nay nấu dở quá. Đã nhạt lại còn cứng queo!

 

     Như giọt nước làm tràn ly, chị Tú đặt mạnh cái môi xuống bàn nghe đánh keng một tiếng, đoạn chống nạnh mà quắc mắt lên:

 

     - Muốn ngon thì về bảo vợ nó nấu cho! Ở đây chỉ được thế thôi! Không ai đi hầu ông như ở nhà đâu nhé!...

 

     Bị mắng té tát, chú Sơn buông đũa mà giận dỗi bỏ về phòng. Cho dù hết người này đến người khác lên gọi chú cũng không chịu xuống ăn tiếp nữa.

 

o0o

 

       Bữa nay là chủ nhật, những người độc thân đều đã về nhà cả, khu nội trú lúc này chỉ còn trơ lại mấy hộ gia đình. Tuần này Phương ở lại cơ quan mà không về Hà Nội. Tranh thủ ngày nghỉ, anh bèn mang chiếc quạt điện hỏng đi sửa.

 

     Mãi rồi cũng nhìn thấy một gian hàng điện máy để ghé vào.

 

     - Hình như anh không phải là người địa phương thì phải? – Người thợ sửa quạt nhìn Phương, tò mò hỏi.

 

     - Anh đoán đúng! Tôi làm trong công ty đo đạc – Phương đáp.

 

     - Thật thế ư?! – Anh ta kêu lên thú vị. Đoạn nói thêm – Vợ chồng tôi trước đây cũng làm ở trong đó đấy. Nhưng bây giờ thì xin nghỉ tiêu chuẩn rồi.

 

     Đến lượt Phương ngạc nhiên. Anh nói:

 

     - Nghề đo đạc thường phải đi nhiều. Vợ chồng cũng vì thế mà xa cách. Lựa chọn sự đoàn viên cũng là một cách hay!

 

     - Anh nói phải! – Người vợ xinh đẹp ngồi cạnh cũng tán đồng.

 

     Phương hẹn chủ quán chút nữa sẽ quay lại lấy, rồi tranh thủ chạy xe ra thị trấn một lúc. Sau khi ghé bưu điện gửi mấy gói bưu phẩm cho công ty, anh lại ra chợ mua thêm vài thứ đồ dùng lặt vặt nữa.


     Lúc quay lại hàng quạt, người thợ nhìn Phương, tươi cười:

 

     - Của anh xong rồi đó!

 

     Phương cảm ơn và trả tiền. Người chủ quán lởi xởi:

 

     - Lúc nào rảnh thì mời anh lại chơi!

 

     - Cảm ơn anh!

 

   Về đến phòng, nhìn đồng hồ thấy mới tám giờ rưỡi, Phương bèn đi xuống nhà chị Tú để chơi cờ vua một lúc. Chị Tú chơi cờ vua khá giỏi, ở cơ quan này chị chỉ đánh thua mỗi mình Phương mà thôi. Cũng vì thế mà chị thích chơi với anh. Chị nói rằng, chơi cờ với người giỏi hơn mới nâng cao được cái trình độ và khả năng của mình. Dù sao đi nữa, gặp được một đối thủ cầu tiến như vậy, kể cũng thú vị lắm!

o0o

 

     Bây giờ đã là cuối xuân, cây gạo cổ thụ trước cổng cơ quan lại trổ hoa như thắp lửa. Tán nó tỏa rộng lên cả cái phòng trực của chú Cẩn, hoa rụng xuống, khiến cho khoảng sân phía dưới lấm tấm như một tấm thảm đỏ. Vậy là thấm thoắt Phương đã về đây làm việc được một năm rồi. Còn nhớ năm ngoái, khi anh đến đây cũng vào khoảng vào thời gian này, cây hoa gạo lúc đó cũng nở đỏ chói cả một góc trời.