Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

Trăng vàng soi bóng

Trời đã tối hẳn từ lâu, khuôn viên ký túc xá trường cao đẳng sư phạm lúc này lung linh trong ánh sáng đèn. Từ các khung cửa sổ cao tầng, ánh điện nhấp nháy rọi xuống nom giống như những vì tinh tú trên bầu trời màu đen thẫm huyền bí.

Phương nheo mắt nhìn lên, ngơ ngác:

- Thùy ở phòng nào?

- Ở ngay tầng một thôi! – Thành trả lời dứt khoát, tỏ ra là một người hướng đạo thông thuộc địa hình.

Đi hết khoảng sân rộng, đôi bạn bước vào một dãy hành lang sâu hun hút và tối nhờ. Qua ánh sáng yếu ớt từ chiếc bóng đèn cao áp chiếu vào, Phương chỉ loáng thoáng nhìn thấy màu trắng mờ của những viên gạch men đang không ngừng chuyển động dưới chân mình. Hai người vừa đi vừa căng mắt nhìn, không gian tĩnh lặng, chẳng có âm thanh nào khác ngoài những tiếng bước chân của họ vẫn đang không ngừng hối hả vang lên. Đến gần cuối dãy, họ dừng lại trước một căn phòng đang mở cửa. Đoán là đã đến nơi, Phương đứng sát vào tường, cẩn thận sửa lại trang phục. Từ trong phòng vọng ra tiếng vỗ tay và cười nói rộn ràng. Có cả tiếng guitar bập bùng đang chơi một bản nhạc thịnh hành quen thuộc. Thành đưa bó hoa cho Phương cầm, rồi vịn tay vào cánh cửa ngó vào bên trong.

Qua khe cửa, anh nhìn thấy Thuỳ đang đi ra. Thuỳ mặc một chiếc váy hoa màu tím, nom rất diện và phù hợp với vóc dáng cân đối, ưa nhìn của cô. Thành, Phương, Thuỳ - ba người họ vốn là bạn bè chơi thân với nhau từ thời còn trung học.

Nhác thấy Thành lấp ló, Thuỳ liền nở một nụ cười tươi rói:

- Ôi! Cứ tưởng ai. Thì ra anh bạn quý hóa!.. Cậu vào đi. Mọi người đã đến đông rồi đấy! – Thùy nói và nắm lấy cánh tay Thành một cách suồng sã.

Thành không trả lời ngay, chỉ hướng ánh mắt về phía góc tối cánh cửa, mỉm cười bí ẩn:

- Đố Thùy đoán ra ai kia?...

Thùy chắp tay sau lưng, ngó ra, vẻ mặt tò mò hết sức.

- Tớ chịu thôi! – Thuỳ lắc đầu, nhưng mắt thì vẫn không rời khỏi khoảng không tối om.

Vừa khi ấy, một dáng người cao lớn từ trong bóng tối vụt ra, hệt như từ trên trời rơi xuống.

- Ôi! Phương!...Cậu về lúc nào vậy? - Thùy vui sướng reo lên.

Phương đang học đại học ở Hà Nội. Mà Hà Nội lại ở cách đây những ba trăm cây số. Làm sao anh lại có thể có mặt để kịp đến dự sinh nhật Thuỳ lúc này? Sự thể đó khiến cô cảm thấy vừa tò mò vừa ngạc nhiên hết sức.

Phương trao cho Thuỳ gói quà bọc kim tuyến óng ánh, rồi cất tiếng trịnh trọng:

 - Mừng sinh nhật Thùy!

 - Sao Phương biết sinh nhật mình mà đến? – Thùy thắc mắc, vẻ mặt còn chưa hết xúc động.

Thành húng hắng ho, vỗ vỗ vào vai Phương:

 - À! Chuyện là thế này: Phương có chút việc cho nên về từ lúc chiều. Khi nghe mình nói hôm nay sinh nhật Thùy thì cậu ấy cứ một mực đòi đi cùng…

 - Thế ư? Vậy thì chúng mình vào trong đi! – Thuỳ kéo tay hai người, nói. Họ nhận ra là mình đã đứng bên ngoài nói chuyện khá lâu.

Trong phòng đèn điện được bật sáng trưng. Có nhiều người đang có mặt ở đây, họ ngồi thành một vòng tròn trên nền nhà và chuyện trò với nhau khá rôm rả. Mấy cô lễ tân ăn vận lịch sự, tất bật đi lại để chuẩn bị mọi thứ. Họ mang bánh sinh nhật, hoa quả và các thức uống đặt vào chính giữa phòng. Gần lối ra vào, có hai chiếc bàn dài kê sát nhau, bên trên sắp đầy những hoa tươi và quà do khách mang tới. Bạn bè Thùy lần lượt đến, họ trao quà, nói lời chúc mừng rồi lại ngồi vào chỗ.

Ba người bước vào và ngồi xuống cạnh chiếc bánh sinh nhật. Thùy ngồi giữa, Phương và Thành hai bên.

Những người có mặt bắt đầu xôn xao:

- Thùy ơi! Thắp nến lên!

- Đến giờ thắp nến rồi đấy!

- Cho tụi này ăn bánh sinh nhật đi!

Thùy đặt ngón tay lên môi, vẻ quan trọng:

- Mọi người chờ thêm một chút nhé! Còn đợi người thổi nến nữa!...

 Một anh chàng mặc áo kẻ sọc có khoét đuôi tôm điệu đà, trên tay còn cầm điếu thuốc lá cháy dở, la lên đầy phấn khích:

 - Người yêu hả? Hay đấy!...

Thùy chỉ cười, khiến cho cái vẻ bí mật kia càng như tăng thêm gấp bội. Trong khi chờ thắp nến, họ lại cùng nhau ca hát. Thùy sốt ruột nhìn đồng hồ, đã 20 giờ 15 phút tối.

- Đến rồi! – Chợt Thùy vỗ tay, kêu lên.

Từ phía ngoài hành lang, có ba cô gái đang đi vào.

Thùy nhanh nhảu đứng lên, thân mật kéo tay một cô trong nhóm:

- Ngồi vào đây với mình!

Cô gái ngồi vào giữa Phương và Thùy, e lệ như cô dâu mới về nhà chồng. Trong tà áo trắng tinh khôi, vóc dáng thon thả của cô càng trở nên trẻ trung và nổi bật. Khuôn mặt khả ái, làn môi cô phớt hồng, một vẻ đẹp tự nhiên mà chẳng hề có chút phô trương, cầu kỳ.

Thùy ra hiệu cho tất cả im lặng, đoạn cất tiếng hào hứng:

- Giới thiệu với mọi người: Đây là Lệ Hằng - Thùy ngiêng đầu về phía cô gái ngồi cạnh - bạn học của Thùy, người sẽ cùng mình thổi nến sinh nhật hôm nay!

Những người có mặt bấy giờ mới vỡ lẽ. Rồi sau vài giây im lặng, một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên.

Nến đã được thắp lên, căn phòng trở nên rực rỡ bởi sắc màu của sáp, của hoa và ánh sáng. Trong ánh nến bập bùng, khuôn mặt Thùy và Hằng đỏ hồng và càng trở nên xinh đẹp hơn. Những người dự sinh nhật bắt đầu đếm ngược, rồi hai cô gái cùng cúi xuống để thổi nến. Khi những ngọn nến vừa tắt, bài hát “Chúc mừng sinh nhật” vang lên dìu dặt khắp căn phòng.

Đã vài lần Phương quay sang muốn bắt chuyện với Hằng. Nhưng thấy cô vẫn còn bận trò chuyện nên lại thôi. Hai người ngồi cạnh nhau, cũng nên hỏi thăm vài câu theo phép lịch sự. Vả lại, dù sao anh và cô cũng là chỗ quen biết nhau.

 - Chào Hằng! Có nhận ra mình không? – Anh hỏi, nhân lúc cô vừa quay người nhìn sang.

 Hằng cười xã giao:

- Có phải…Phương lớp Toán không nhỉ?...

- Đúng là mình!

- Thế bây giờ Phương học ở đâu?

- Mình học Luật ở Hà Nội.

Đôi hàng mi cong của Hằng chớp chớp ra chiều thú vị.

- Vậy ư? Mình rất ngưỡng mộ những người học luật đấy.

Phương mỉm cười:

- Về điều gì?

- Vì họ hiểu biết và có vẻ nghiêm túc!

Phương cười, không tỏ ra đón nhận, cũng chẳng chối từ những lời khen tặng của cô.

Có tiếng vỗ tay để cổ vũ cho một người nào đó đang đứng lên chuẩn bị hát. Câu chuyện của họ cũng vì thế mà bị gián đoạn giữa chừng.

Cuối buổi sinh nhật, lúc ra về họ lại chạm mặt nhau ở cửa ra vào. Hằng đang cúi xuống để xỏ chân vào đôi giày cao gót, khi cô ngước lên thì bắt gặp ánh mắt anh. Cô nhoẻn cười, nhìn anh với đôi má bừng đỏ:

- Có dịp, mời Phương ghé nhà Hằng chơi nha!

 o0o

 Mùa hè năm ấy, Phương từ Hà Nội về quê. Anh muốn nghỉ ngơi một thời gian, trước khi bước vào năm học mới, thời điểm mà anh phải dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho kỳ thi chuyển giai đoạn quan trọng.

 Được vài hôm thì có mấy người bạn cũ đến chơi. Trong lúc trò chuyện, một cô bạn bổng nhiên hỏi:

 - Phương còn nhớ Hằng không? 

 - Hằng nào nhỉ? - Phương nhíu mày.

 - Hằng học cùng khóa cấp ba với bọn mình ấy.

 - À! Nhớ rồi! – Phương vỗ tay lên trán – Mình có biết!

 Cô bạn nhìn Phương, mỉm cười ý nhị:

 - Hằng có nhờ mình chuyển lời hỏi thăm tới Phương đấy!

 Phương chợt nghĩ đến cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh và Hằng tại buổi tiệc sinh nhật Thùy hai tháng trước. Hôm ấy, anh đã hứa là sẽ đến nhà cô chơi. Trong thâm tâm, anh chỉ cho rằng đó là phép xã giao lịch sự, và quả thực anh cũng không còn nhớ đến nữa.

Chạy xe máy dọc bờ sông một lúc thì nhìn thấy phía trước có một cây cầu đá bắc qua. Bên kia sông, một ngôi làng hiện ra, nhà cửa nhấp nhô sau những lùm cây xanh tốt. Phương rẽ vào cây cầu, chiếc xe nhảy chồm chỗm như con ngựa bất kham trên đoạn đường đất đá lổn nhổn phủ đầy rơm rạ. Chỗ bãi cỏ bên đường, có một đứa bé chừng mươi tuổi đang đứng chăn trâu. Đứa bé mặt mày lem luốc, nó mặc một chiếc áo của người lớn, dài lướt thướt đến tận đầu gối như áo tế. Cậu chàng đứng thơ thẩn, thi thoảng lại cầm cái roi quất đánh đét vào lưng trâu như để đuổi mòng.

 Phương cho xe chạy lại gần, lớn tiếng hỏi:  

 - Cho anh hỏi nhà chị Hằng ở đâu?

 Đứa bé mở to cặp mắt thao láo nhìn người đi đường. Nó không trả lời ngay mà cất tiếng hỏi lại:

- Chị Hằng con nhà ai ạ?

Phương huơ cánh tay, cố tìm cách diễn đạt:

- Chị Hằng… học ở trường sư phạm ấy!...

Thằng bé cúi đầu, di di cái roi xuống đất như nghĩ ngợi. Lúc sau nó ngẩng lên, nói:

-  Nếu vậy thì là chị Hằng, con nhà bác Chương – Rồi nó giơ tay quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nói thêm – Nhưng nhà chị ấy là giáo viên, không làm ruộng như nhà em đâu…

Phương suýt bật cười vì thái độ hồn nhiên của đứa bé. Anh cả mừng:

- Phải rồi. Vậy nhà chị ấy ở đâu?

Đưa bé giơ roi, chỉ về phía trước:

- Ở đây là đầu xóm. Anh cứ đi hết con đường này. Nhà chị Hằng ở gần cuối xóm. Đến nhà nào thấy có cây hoa Tường Vi trước thềm thì là nhà của chị ấy đấy!...

Phương nổ máy:

- Cảm ơn em nhé!

- Dạ! Không có gì! – Đứa bé đáp, rồi vội vã đuổi theo con trâu đang đủng đỉnh kéo lê sợi dây thừng để đi về phía đám ruộng lúa gần đó.

 Đúng như lời cậu bé, nhà Hằng ở gần cuối xóm, trước thềm có mấy cây Tường Vi đang trổ hoa sặc sỡ. Phương ngập ngừng một lúc, rồi tắt máy, dắt xe vào trong sân.

Hằng đã khá ngạc nhiên và bối rối khi nhìn thấy Phương. Cô bước xuống thềm, ngượng nghịu hỏi thăm và mời anh vào nhà chơi. Bố mẹ Hằng đều đi khỏi, giờ này chỉ mình cô ở nhà. Họ trò chuyện với nhau trong căn phòng khách được bài trí gọn gàng và sạch sẽ. Anh kể lại chuyện hỏi thăm đường. Cô ngồi yên lắng nghe, trong đôi mắt tò mò và rất đẹp, thi thoảng lại ánh lên những nét cười thích thú, tươi vui. 

 Trong lúc trò chuyện, thi thoảng ánh mắt Phương dừng lại rất lâu trên khuôn mặt xinh đẹp của Hằng, khiến cô phải ngượng ngùng quay đi. Lúc này, những cảm xúc cứ rộn lên trong anh: Yêu có, si mê có, và cả ngại ngùng cũng có…

- Hằng này!

- Gì cơ?

Phương nói mà mắt cứ dán xuống nền nhà:

- Chẳng biết có phải không?... Nhưng Phương linh cảm, dường như giữa chúng mình có một mối nhân duyên nào đó thì phải?...

- Vậy sao?

- Bắt đầu từ việc chúng mình gặp nhau tình cờ tại sinh nhật Thùy. Rồi hai người ngồi cạnh nhau…sau đó Hằng lại chuyển lời thăm mình…

Khuôn mặt Hằng ửng đỏ, nàng bối rối đưa tay để sửa lại mấy bông hoa cắm trong chiếc lọ thuỷ tinh đặt trên bàn. Nàng cố tình làm vậy là để dấu đi những cảm xúc đang dâng lên trong lòng mình. Nhưng chính cái vẻ lúng túng ấy của nàng đã phá hỏng, đã vô tình tố cáo tất cả.

Nàng cất giọng lí nhí:

- Thật vậy sao Phương?...

- Ừ!...

Hai người nhìn nhau rồi lại quay đi, cả hai đều ngượng ngùng, không nói. Ngoài kia, một cơn gió nhẹ thoảng qua, khiến cho những bông tường vi nhỏ xíu lả tả rơi xuống mặt sân như một trận mưa hoa.

o0o

Vầng trăng trên cao vằng vặc, lả lướt dõi theo đôi tình nhân đang dạo bước bên nhau. Con đường về khuya thanh vắng, in bóng những mái nhà lô xô nằm nép mình bên vòm cây rậm rạp, cành lá đung đưa.

Bữa nay Hằng thật đẹp, thật rạng ngời và hạnh phúc bên Phương.

- Trăng đêm nay sáng quá phải không anh!? - Cô ngả đầu vào vai anh,  thủ thỉ.

Phương hôn nhẹ vào má người yêu:

- Em cũng xinh đẹp và chói sáng như vầng trăng kia vậy!...

Cô cười khúc khích, hàm răng đều đặn trắng lóa dưới ánh trăng thanh.

Lúc quay trở về, họ đứng bên bậc thềm, dưới bóng cây tường vi quen thuộc. Trời đã về khuya, họ phải chia tay, nhưng cả hai đều bịn rịn, chẳng nỡ rời nhau. Sương đêm ướt lạnh khoé mi, cô nép sát vào anh như nương tựa, như để sẻ chia hơi ấm tình yêu.

- Mai anh đi rồi! Em ở nhà cố giữ gìn!…- Anh nói rồi mím chặt môi, im lặng.

Cô lần tìm bàn tay anh, đặt nó lên ngực trái mình, giọng đong đầy cảm xúc:

- Phương cứ học tập cho tốt. Hãy yên tâm là ở nơi quê nhà, đã có một người con gái luôn chờ đợi anh!

o0o

  Đã hai năm trôi qua, kể từ ngày ấy.

Bữa nọ, Phương đang đi trên đường thì chợt có tiếng gọi:

- Phương ơi!...

Anh ngoái nhìn lại thì nhận ra Thuỳ. Vừa dừng xe, cô đã hỏi ngay:

 - Sao tháng trước không thấy Phương về dự đám cưới?

 Phương ngạc nhiên:

 - Đám cưới ai?...

 Thùy dậm chân, lắc đầu:

 - Cậu không biết thật ư? Đám cưới Hằng chứ còn ai nữa!

 Thái độ Phương vẫn thản nhiên, dường như anh không tin vào những điều vừa nghe thấy. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thùy, anh biết là cô không hề nói đùa. Anh đưa mắt dò hỏi, cô gật đầu xác nhận. Lúc này thì mặt anh mới tái hẳn đi, cảm giác choáng váng như người bị say nắng. Chuyện này nói ngoài đường không tiện, Phương nhìn quanh rồi chỉ tay vào quán cà phê bên đường:

 - Mình vào kia!...

  Họ bước vào trong quán và chọn một chiếc bàn yên tĩnh ở tận góc phòng. Khi cả hai đều đã yên vị, Phương nhìn thẳng vào mắt Thùy, hỏi dồn:

 - Chuyện là thế nào? Cậu nói cho mình biết đi!...

 Người phục vụ mang cà phê và một đĩa hạt hướng dương đặt xuống bàn.

- Mời anh chị! - Anh ta nói và mỉm cười với họ, rồi quay trở lại quày.

 Trái với vẻ sốt ruột của Phương, Thùy chỉ im lặng bóc hạt hướng dương tí tách. Đến khi thấy Phương cứ nhấp nhổm trên ghế, đoán là anh không thể kiên nhẫn thêm được nữa, cô mới thủng thẳng:

 - Đợi Phương không được, Hằng đã đi lấy chồng rồi! Chồng nó lớn tuổi chứ không học cùng với chúng mình đâu…

 Lần này thì lời nói của Thuỳ có giá trị như một lời tuyên án. Không còn nghi ngờ gì nữa, Hằng đã lấy chồng. Phương ngồi chết lặng, hai tay ôm đầu, đau khổ. Con trai không thể khóc, nhưng nước mắt anh cứ chực trào ra. Cảm giác hụt hẫng, như thể anh vừa đánh mất đi một điều gì rất mực quý giá trong đời vậy. Cho dù có tiếc nuối bao nhiêu, cũng không thể níu kéo được nữa. Nàng lấy chồng, như ván đã đóng thuyền. Chẳng thể nào khác được nữa rồi.

Phương rầu rĩ châm thuốc hút.

 - Thế Hằng có nói gì với Thùy không? – Lát sau, anh nặng nhọc cất tiếng.

 - Hôm cưới, Hằng cứ khóc hoài, mãi sau mới chịu bước lên xe hoa. Hằng băn khoăn lắm, nó nhờ mình hỏi cậu, tại sao chia tay mà lại không nói một lời nào? Hằng có gửi thư cho Phương, trong đó ghi địa chỉ trường mới mà không thấy hồi âm. Cô ấy trách cậu lắm!…

 Những câu nói của Thùy cứ như xoáy vào tim óc Phương. Nó chẳng khác nào những mũi kim chích vào da thịt, khiến anh cảm thấy đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn.

 Thùy nói tiếp, giọng rành rọt:

 - Chuyện Hằng không nhận được thư Phương là có thật, có bạn cùng trường cô ấy biết mà! Cậu coi lại đi!

 Phương xòe tay, thanh minh:

 - Nhưng đúng là thời gian đó mình chỉ nhận được một lá thư của Hằng!...

 - Vậy khi Hằng chuyển đến trường mới, Phương có biết không? – Thùy hỏi, giọng như cật vấn.

  Bây giờ thì Phương đã hiểu. Bức thư mà Hằng gửi cho anh để thông báo địa chỉ trường mới đã bị thất lạc. Những bức thư của anh vì thế mà vẫn gửi về địa chỉ cũ, cho nên không đến được tay cô. Thì ra, tình yêu của họ tan vỡ là bởi một sự hiểu lầm đáng tiếc ấy. Cũng tại vì anh đã quá nóng nảy mà không chịu suy xét kỹ càng. Phương đưa tay dụi mắt, cảm thấy khóe mắt mình cay cay, mọi thứ như nhòa đi.

 Với một vẻ hối lỗi tận đáy lòng, Phương quay sang phía Thùy, giọng như cầu khẩn:

 - Nhờ Thùy chuyển lời xin lỗi của mình tới Hằng. Rằng mình đã hiểu sai và trách nhầm cô ấy. Hằng quả thực không có lỗi gì cả!...

 Rồi anh tựa lưng vào thành ghế, bồi hồi nhớ lại hình ảnh buổi chia tay hôm nào. Trong đêm khuya thanh vắng, ánh trăng vàng soi bóng đôi tình nhân bên hàng Tường Vi trổ hoa sặc sỡ, và cả những lời thề thốt đợi chờ còn nghe vẳng bên tai.