– Phần
đánh giá rất tốt. Xin chúc mừng anh!
Phong nhìn lướt qua một lượt bản đánh giá, rồi cuộn tròn lại và
cầm cẩn thận trên tay. Gần hai tháng nay anh đã dành nhiều thời gian để đọc hồ
sơ, đi thực tế địa phương, tham dự các buổi tọa đàm cũng như làm việc nơi công
sở. Những hoạt động đó giúp anh vận dụng kiến thức đã học vào thực tiễn theo một
cách tự nhiên và sinh động nhất. Nhận thức của anh cũng nhờ thế mà trở nên
phong phú và trưởng thành hơn rất nhiều. Một cách không ồn ào, nhưng anh cảm thấy
hài lòng vì mình đã hoàn thành tốt đẹp chuyến thực tập dài ngày và quan trọng ấy.
- Cảm ơn
anh! – Phong mỉm cười và gật đầu với người cán bộ - Bây giờ thì tôi còn phải
đi. Chào anh nhé!
- Xin
chào! – Anh cán bộ giơ bàn tay lên, vui vẻ nhìn theo cái dáng mảnh khảnh của
người thực tập sinh cho đến khi khuất hẳn phía sau cánh cửa.
Ra đến
hành lang, bước chân Phong trở nên ngập ngừng, anh đang phân vân vì chưa biết
tiếp theo mình sẽ đi đâu. Đến lối rẽ cầu thang thì anh dừng lại, vịn tay vào
lan can và lơ đãng nhìn xuống con phố trước mặt. Ở dưới kia, dòng người xe vẫn
ngược xuôi như mắc cửi. Ngay chỗ ngã tư có một cái đài phun nước bằng đá được
điêu khắc thành hình những chú rái cá khá sinh động. Thấp thoáng sau hàng Phượng
Vĩ trổ hoa, những tia nước trong veo phun lên lấp loá và mờ ảo dưới ánh nắng
ban trưa. “Mình phải đến thăm Kim Thoa mới được. Cũng đã lâu lắm rồi. Không biết
giờ này nàng ra sao nữa?” - Phong bồi hồi nghĩ. Đã hai năm trôi qua, kể từ khi chuyện
tình của họ tan vỡ, anh và cô chưa gặp lại nhau. Ở đây cùng thành phố, lại cách
nhà Kim Thoa không xa lắm, vì vậy mà anh muốn tìm đến để chào từ biệt cô.
o0o
Phong bồi
hồi rảo bước trên lối đi quen thuộc dẫn vào nhà người yêu. Bao giờ cũng vậy, đường
xưa lối cũ luôn gợi trong lòng ta những tình cảm lưu luyến, vấn vương. Thủa còn
mặn nồng, mỗi lần anh đến thăm họ thường nắm tay nhau dạo bước trên con đường
này. Như một thói quen ưa thích, họ lặng im bước đi bên nhau, cùng lắng nghe âm
thanh cuộc sống và ngắm nhìn những sắc màu rực rỡ khi phố xá lên đèn. Cái khung
cảnh mộng mơ ấy giờ đây lại hiện lên trước mắt anh, vừa có vẻ gì đó mơ hồ, vừa
thật rõ ràng sống động. Các ngôi nhà ở đây đều được
ngăn thành những ô vuông như bàn cờ, một lối kiến trúc có phần hơi công thức
nhưng tiện lợi. Thấp thoáng sau dãy hàng rào được đan bằng tre nứa cao ngang tầm
đầu gối, phô ra cái sắc xanh mồng tơi và tim tím của những luống rau đay được
chăm sóc kỹ lưỡng. Từ đằng xa, anh đã nhìn thấy cánh cổng sắt màu xanh của nhà
cô. Ngay phía trên vòm cổng ấy, đám hoa tigon leo quấn quýt, những cánh hoa hồng
hồng nhỏ xíu nhô ra khỏi đám lá rậm rì tựa như một bức rèm thêu.
Tần ngần
đứng trước cổng hồi lâu, sau cùng anh cũng quyết định giơ tay lên bấm chuông.
Qua khe hở cánh cổng, anh nhìn thấy Kim Thoa xuất hiện trước thềm nhà. Cô mặc một
chiếc váy hoa sẫm màu, đứng vịn tay vào cánh cửa và nhìn ra với vẻ tò mò hết sức.
“Trông nàng buồn và gầy hơn trước” – Anh tự nhủ. Sau một thoáng ngập ngừng, cô
rảo bước đi về phía anh. Có tiếng mở chốt lách cách, cánh cổng mở ra và kèm
theo đó là âm thanh rin rít của bản lề. Khi nhận ra Phong đang đứng trước mặt
mình, Kim Thoa đã ngạc nhiên đến sững sờ. Đôi mắt bồ câu
đen láy của cô nhìn anh không chớp như bị thôi miên. Họ nhìn nhau, cái nhìn khiến
cả hai đều cảm thấy bối rối. Rồi sau phút giây im lặng như khiến cho cả thế
gian ngưng đọng ấy, cô là người lên tiếng trước.
- Anh đã
nói lời chia tay với tôi, vậy còn đến đây làm gì? – Giọng cô cật vấn, cặp môi
xinh mím lại đầy cương nghị.
Phong sực
tỉnh, ngơ ngác như người vừa mới bước ra khỏi cơn mộng mị. Hết đưa tay lên vuốt
mớ tóc lòa xòa trước trán, rồi anh lại cúi nhìn những bông hoa tigon mỏng manh
rụng lả tả dưới chân.
- Anh đến…để...-
Phong lắp bắp.
Nhìn dáng
điệu tội nghiệp như gà mắc tóc của Phong lúc này, cô như quên hết giận hờn, tự
nhiên lại thấy thương anh vô kể. Ngay giây phút này đây, cô chỉ muốn tha thứ
cho anh tất cả, nhưng lòng tự trọng của người con gái khiến cô vẫn giữ một thái
độ nghiêm khắc bất dung.
- Vậy mời
anh vào trong nhà! – Cô cố tỏ ra thản nhiên, rồi dang tay mở rộng cánh cổng.
“Nàng
đã coi ta như người xa lạ!” - Anh cay đắng nghĩ thầm, rồi lặng lẽ bước ngay
phía sau cái dáng nhỏ xinh của cô. Vào đến cửa,
Phong dừng lại và đưa mắt tò mò nhìn quanh như
thể đang muốn kiếm tìm ai đó.
- À! Bố mẹ
em về quê nghỉ hè từ hôm kia. Còn Hương thì đang học trên gác – Kim Thoa nói
như để giải thích. Giọng cô đã trở nên thân mật hơn, tuy nhiên ánh mắt thì dường
như vẫn còn cố tình né tránh anh.
Hương vốn
là cháu gái gọi Kim Thoa bằng cô, từ quê lên đây để trọ học. Gọi là cháu vì có
vai vế họ hàng, kỳ thực Hương chỉ ít hơn Kim Thoa vài tuổi. Ngày thường, hai cô
cháu vẫn xưng chị em thân mật và quấn quýt với nhau như hình với bóng.
Phong chậm
rãi đi về phía góc phòng và đặt túi hành lý xuống nền nhà. Lúc quay trở ra, anh
thấy cô vẫn đứng lặng yên ở đó, hai hàng mi rơm rớm. Cảnh tượng ấy gợi lên
trong lòng anh một niềm xúc động mãnh liệt, nói đúng hơn là sự xót thương và ân
hận vô bờ. Ân hận vì anh đã bỏ rơi cô, đã khiến cho cô phải âu sầu buồn tủi như
hôm nay. Phong bước đến bên người yêu, đưa tay toan lau nước mắt cho cô. Nhưng
dường như có một trở lực vô hình nào đó đã ngăn anh lại, khiến anh không thể.
Đau khổ và bất lực, anh đành buông thõng hai cánh tay, rầu rĩ:
- Em khóc
đấy ư?
Bờ vai cô
rung lên từng chặp, kèm theo những tiếng nấc ngẹn ngào. Như một con đập mong
manh khi không còn đủ sức để cản ngăn dòng nước lũ, bất chợt cô ôm chầm lấy anh
và òa lên nức nở. Anh vẫn để yên cô trong vòng tay, để cô được khóc cho thõa,
cho vơi đi nổi lòng sầu muộn bấy lâu.
Vừa khi ấy
thì Hương học bài xong và từ trên lầu đi xuống. Cô đã sững người khi nhìn thấy
cảnh tượng ấy, cả thân hình mảnh mai của cô co rúm lại, đến nổi suýt đánh rơi cả
quyển sách đang cầm trên tay. Mắt Hương trố lên, miệng ấp a ấp úng như người gặp
ma:
-
Ôi!...Anh Phong về từ lúc nào vậy?....
Họ ngượng
ngùng buông nhau ra, thái độ hối lỗi như những đứa trẻ khi bị người lớn bắt gặp
đang làm chuyện sai quấy.
Kim Thoa
đưa tay quệt vội những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mi và nhoẻn cười
nhìn Hương. Trong khi Phong vẫn còn đang luống cuống thì Hương đã lùi lại phía
sau, nheo nheo đôi mắt lá răm, tinh nghịch:
- Để em
xem nào!...Chà! Nom anh chỉ già hơn một chút, nhưng vẫn đẹp trai và phong trần
như xưa…
- Thôi đừng
nịnh anh nữa. Anh đã già thật rồi! – Phong mỉm cười, đáp.
Kim Thoa
lặng lẽ theo dõi cuộc đối thoại giữa hai người với một niềm thích thú lộ
rõ. Khóe môi cô hơi cong lên như đang mỉm cười,
khiến cho đôi lúm đồng tiền trên má cũng hằn lên nom xinh xinh.
- Bữa
nay anh ở đây nhé? – Cô ngước nhìn anh và nói.
Phong
hơi chần chừ, nhưng rồi anh lặng lẽ gật đầu vì nhận ra rằng họ cần có thời gian
để nói chuyện với nhau.
- Vậy thì
để em đi chợ! – Hương reo lên, rồi nhảy chân sáo đi vào nhà trong. Cô rất vui
khi thấy hai người quay lại với nhau, vả lại tình cảm giữa họ còn có vẻ hòa hợp
như thế nữa.
Chừng vài
phút sau thì Hương quay trở ra, một tay xách cái làn nhựa, tay kia đặt lên vành
mũ, nom hệt như cổ một con thiên nga trắng muốt đang bơi.
- Đợi đã!
– Kim Thoa đứng lên, sốt sắng cầm tay Hương – Em mua thêm ít bột nếp để chị còn
làm món bánh tráng miệng nhé!
- Em biết
rồi! Bữa nay chị đãi khách kia mà – Hương cười trong trẻo, rồi xách làn quày quả
đi ra.
o0o
Bóng
tối đã bắt đầu lan tỏa nhạt nhòa khắp khu phố. Ngoài kia đèn đường cũng đã được
bật lên, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ nhờ trên những tán cây và nhà cửa ven đường.
Ở góc phố đối diện, có mấy cô gái đang đứng xúm xít bên hàng quà vặt. Trong khi
chờ đến lượt mình, các cô cười đùa và nói chuyện phiếm với nhau áng chừng rôm rả
lắm. Từ trong môt con hẻm nhỏ, người bán hàng rong xuất hiện với đôi gánh trên
vai, vừa chậm rãi bước đi vừa cất tiếng rao đều đều như ngái ngủ. Bị quầng sáng
của những ngọn đèn đường thu hút, lũ côn trùng rủ nhau bay ra và cứ thế quay cuồng
với những vũ điệu trên không muôn thủa.
Sau bữa
ăn tối, Hương đứng khép nép, hai bàn tay vặn vẹo vào nhau, lễ phép:
- Chào
anh chị, em lên gác học!
Căn
phòng chỉ còn lại hai người. Họ ngồi đối diện nhau, trên bộ bàn ghế được kê cạnh
cửa sổ. Kim Thoa ngồi im lặng, đầu hơi cúi xuống, bàn tay mân mê chiếc cúc áo một
cách vô thức. Anh bình thản ngắm nhìn những bông hoa thạch thảo màu tím được cắm
trong chiếc lọ thủy tinh đặt trên bàn. Sáng nay, Kim Thoa đã tự tay cắt chúng từ
trong vườn nhà và mang cắm vào đây. Cạnh đó là cái khung ảnh trang trí mà anh
đã tặng cô trong một dịp sinh nhật trước đây, bên trong được lồng bức hình Kim
Thoa đang ngồi trước biển, tay chống cằm, ánh mắt buồn và cô đơn nhìn về chốn
xa xăm.
Có ánh chớp
nhì nhằng lóe lên qua ô cửa kính. Gió thổi mạnh, những cành cây đập vào mái
hiên nghe ràn rạt như đang sắp có bão tố đến nơi. Ngoài kia, mưa bắt đầu đổ xuống
như trút nước. Tiếng mưa xôn xao, rơi rụng trong hồn, dễ khiến cho người ta có
cảm giác cô đơn và cần đến nhau hơn.
Họ vẫn
đang ngồi trước mặt nhau, như thực mà như mơ. Cứ thế hồi lâu mà chẳng ai nói với
ai một lời nào. Sự im lặng khiến Phong thấy chân tay mình thừa thãi, bức bối và
ngứa ngáy đến khó chịu.
Lát sau
cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt mở to, trân trối:
- Thời
gian qua, anh đã đi đến những đâu? Cuộc sống của anh ra sao?...
Phong mơ
màng nhìn ra cửa sổ:
- Anh chẳng
thể nhớ nổi em ạ! Chỉ biết rằng, ở tất cả những nơi anh đến, những con đường mà
anh đã đi qua đều có hình bóng em. Mỗi lần ngắm nhìn một cảnh đẹp anh cũng nhớ
tới em. Nhìn một mái ấm gia đình trong ánh chiều tà, anh cũng nghĩ tới em. Ước
gì giây phút ấy được có em bên cạnh, để cuộc sống này trở nên ý nghĩa và trọn vẹn
hơn!...
- Vậy tại
sao anh không về với em? – Cô nói và nhìn thẳng vào mắt anh.
Anh cúi đầu
ủ rủ, giọng như trầm hẳn xuống:
- Vì anh
nghĩ: Chúng mình hữu duyên nhưng vô phận!
- Nhưng
duyên phận là do con người tạo ra cơ mà! – Giọng cô quả quyết.
Anh buồn
bã lắc đầu:
- Duyên
phận là do thiên định, con người chẳng thể làm gì khác được em ạ!
Kim Thoa không muốn tranh cãi về một chủ đề
mà cô biết là sẽ chẳng bao giờ đi đến hồi kết ấy. Người phụ nữ không thiên nhiều
về lý trí. Nhưng họ biết sử dụng tình cảm để dẫn dắt và cảm hóa đối phương mỗi
khi phải đối mặt với những vấn đề nan giải, khó khăn.
- Hình em chụp hôm về quê dự
đám cưới đứa bạn đó! - Cô nói và vui vẻ chỉ tay vào bức hình trên bàn.
Anh ngắm
nghía một lúc rồi khen cô chụp ảnh đẹp và tự nhiên. Cô mỉm cười, rồi bắt đầu tỉ
mẩn ngồi tết lại mái tóc dài rất đẹp của mình thành hình đuôi sam.
Có tiếng
la hét cổ vũ bóng đá của mấy sinh viên thuê trọ nhà bên vang lên như vỡ chợ. Những
âm thanh vang lên phấn khích, rồi lại lắng xuống khi tình huống gay cấn đã qua
đi. Màn đêm trở lại với vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn tiếng côn trùng và những tiếng
mưa rơi lộp bộp ngoài mái hiên.
- Em xin
lỗi anh! – Kim Thoa bất giác lên tiếng.
- Sao em?
Cô đặt
tay lên ngực, nét mặt lộ vẻ xúc động:
- Em đã đốt
những bức thư ngày trước của anh!
Phong lặng
im châm thuốc hút, đôi chân mày nhíu lại đầy ưu tư.
- Em đã
làm việc ấy trong cơn quẫn trí và gần như tuyệt vọng. Lúc ấy em nghĩ, giữa
chúng ta như vậy là chẳng còn gì nữa cả! – Cô nói tiếp, giọng như sắp khóc.
Anh rít
sâu một hơi thuốc, cố nén tiếng thở dài:
- Như vậy
cũng phải! Để khỏi vướng bận tương lai. Hãy cứ để mọi chuyện trôi theo thời
gian như con nước xuôi dòng. Tự cổ chí kim, nào có ai níu giữ được quá khứ bao
giờ đâu?
- Những bức
thư của em, anh cũng chẳng cần phải giữ làm gì. Như vậy sẽ tốt hơn! – Cô nói và
ngước nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường.
Đã hơn 11
giờ khuya. Kim Thoa chống tay đứng lên:
- Anh nghỉ
đi! Cũng đã khuya rồi.
Nói rồi
cô đi lên tầng trên. Đến chân cầu thang, cô dừng lại, hỏi:
- Bao giờ
thì anh đi?
- Sáng
mai anh phải quay lại trường rồi! – Anh đáp và dụi điếu thuốc lá vào cái gạt
tàn trước mặt.
Phong lên
giường đi nằm, trằn trọc với bao nổi suy tư. Những ý nghĩ cũ mới, không đầu
không đũa cứ quấn lấy tâm trí khiến anh trăn trở. Anh đặt tay lên trán, nhớ lại
suốt chiều dài mối tình giữa anh và cô. Một mối tình lãng mạn, nhưng cũng thật nhiều
trắc trở, đắng cay. Tan đi nát lại bao hồi, đã bao lần anh nói lời chia tay, nhưng
rồi họ lại hàn gắn. Vì họ vẫn yêu nhau, chẳng có lý do gì để mà mất nhau cả. Thế
nhưng cứ như có một bàn tay vô hình nào đó cách chia họ, đẩy họ mãi xa nhau. Bàn
tay ấy tạo ra giữa hai người những hố sâu ngăn cách, những khó khăn vô hình. Đó
là khoảng cách địa lý, là hai hướng đời khác nhau… “Phải chăng đó là số phận” –
Anh buồn bã nghĩ thầm.
Có tiếng
bước chân nhè nhẹ vang lên từ phía cầu thang. Phong xoay người, ghé mắt nhìn
lên. Kim Thoa đang đi xuống trong chiếc váy ngủ màu thiên thanh lộng lẫy. Dưới
lớp vải mỏng manh, những đường cong mềm mại trên cơ thể nàng lộ hẳn ra một cách
rõ ràng, khêu gợi. Anh nhắm mắt lại, vờ như vô tình, vờ như không nhìn thấy
nàng.
Kim Thoa
đi đến bên giường, vén váy ngồi xuống và nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng, đắm đuối.
Cô đưa tay vuốt mớ tóc lòa xòa trước trán anh, rồi cúi xuống, áp má mình vào má
anh và âu yếm đặt lên đó một nụ hôn cháy bỏng. Phong vẫn nằm yên bất động, đầu
óc bổng trở nên trống rỗng lạ thường. Như một chú mèo, Kim Thoa xoay người rồi
nhẹ nhàng nằm xuống cạnh người yêu, trên làn môi cô thấp thoáng một nụ cười mãn
nguyện.
Lát sau, Kim Thoa khẽ
cựa mình, nàng chạm nhẹ khuỷu tay vào người anh, thủ thỉ:
- Mình cưới nhau anh
nhé!?...
Câu hỏi ấy khiến cõi
lòng Phương như tan nát. Đồng ý với cô ư? Không! Đó là điều mà anh không thể.
Nhưng anh cũng không muốn dối lừa cô. Anh mím chặt môi, cố vắt óc tìm ra những
ngôn từ thích hợp để bày tỏ lòng mình mà không gây cho cô những phản ứng cực
đoan mất kiểm soát.
- Không, em ạ! Giờ
đây, mỗi chúng ta đều đã có lối đi riêng…- Anh nói, môi run lên vì đau khổ.
Những lời của
anh còn vang dội hơn cả tiếng sét ngoài kia. Kim Thoa thấy tim mình nhói đau,
lòng tự trọng của một người con gái đã bị tổn thương mạnh mẽ. Mặt nàng tái nhợt
hẳn đi, vì giận, vì xấu hổ. Nàng choàng dậy khỏi giường, rồi như một kẻ mộng
du, cứ thế, nàng thẩn thờ đi lên thang gác, đôi mắt rưng rưng lệ.
o0o
Đêm nay, Kim Thoa lại ngồi một mình bên khung cửa sổ. Đã ba năm trôi qua, nhưng nàng vẫn nặng lòng và chưa thể nguôi ngoai với mối tình xưa. Những kỷ niệm thân thương vẫn đầy ắp trong căn phòng nhỏ. Phong đã không còn ở đây, nhưng hình bóng anh vẫn lẩn khuất trong tâm trí người ở lại, vẫn làm cho tim nàng nhói đau mỗi lúc gọi tên. Ngoài hiên nhà, những giọt mưa vẫn thánh thót rơi. Bầu trời tối om, tiếng gió rít và tiếng cành cây đập vào cửa sổ nghe thê lương, sầu thảm. Tất cả đều khiến cho những hồi ức năm xưa lại ùa về trong tâm trí. Thảng thốt, Kim Thoa ngước nhìn mình trong gương. Trên khuôn mặt âu sầu và không điểm màu son phấn, nước mắt nàng đã ướt đẫm hàng mi tự lúc nào.
