Trong một góc phòng ở gần cửa sổ, Phong đang ngồi suy nghĩ vẩn
vơ. Vẻ mặt bần thần, anh lặng lẽ quay nhìn ra cửa kính. Phía bên kia là toà nhà
của cơ quan khí tượng thuỷ văn. Sau những cánh cửa chớp màu xanh xanh, Phong
nhìn thấy các nhân viên đang hối hả ra vào không ngớt. Ở đó, chuông điện thoại
thi thoảng lại reo lên và tiếng máy in lẹt xẹt vẫn vọng sang đều đặn. Từ phía
cuối dãy tầng trệt, một phụ nữ mảnh mai, áo khoác màu xanh lơ đang cầm theo quả
bóng thám không đi ra khoảng sân rộng trước mặt. Chị ta dừng lại trước trạm
quan trắc, đứng yên ở đấy một lúc, rồi từ từ ngước mắt lên và bắt đầu thả quả
bóng lên trời. Quả bóng màu trắng đục, mang theo dụng cụ đo thời tiết lơ lửng
bay lên, nom như một quả bóng bay khổng lồ in dấu trên nền trời xanh thẳm. Với
Phong, cảnh ấy đã trở nên quen thuộc, hầu như ngày nào cũng thế, như một cuốn
phim cứ xem đi xem lại.
Ngồi cạnh bên, thấy Phong cứ chống cằm nhìn ra cửa sổ như một
anh chàng thi sĩ, Hoài bất giác mỉm cười tò mò.
- Này!...Nghỉ hè cậu có về quê không đấy? - Hoài hích nhẹ khuỷu
tay vào người Phong, khẽ hỏi.
Phong chuyển ánh mắt vào trong, nhìn Hoài trầm ngâm:
- Có lẽ là không!… Mà mình cũng không biết nữa?…
- Sao lại có lẽ. Phải chắc chắn chứ? Tớ thì hễ thi xong học phần
là về ngay. Năm nay lớp cũ cấp ba gặp mặt. Bọn tớ đã hẹn nhau rồi, cả mấy đứa ở
tận trong nam cũng về được cơ đấy – Hoài nói với một giọng hứng khởi.
Phong ngồi im lặng, không phản đối cũng chẳng ra đồng tình. Hè
này, anh muốn ở lại Hà Nội để học thêm ngoại ngữ và đăng ký một lớp học võ. Đó
là những dự định tâm huyết mà anh đã muốn thực hiện từ lâu. Trong thâm tâm,
giống như Hoài, anh cũng muốn nghỉ hè sẽ về quê để được gặp gỡ gia đình và bạn
bè. Thế nhưng về hay ở, giờ này anh vẫn còn đang phân vân mà chưa thể quyết bề
nào.
Từ phía khung cửa ngập nắng, Phong nhìn thấy Hải đang tất tả đi
vào. Hải đẹp trai, dáng người dong dỏng, nổi bật trong chiếc áo kẻ ca rô xanh
đỏ. Đến giữa lớp, cậu dừng lại, nghiêng đầu quan sát vài giây rồi bước nhanh về
phía anh đang ngồi.
- Cậu có thư đây! – Hải nói và chìa cho Phong bức thư, trên tay
vẫn còn cầm một bức thư khác nữa.
- Cảm ơn cậu! – Phong gật đầu, đáp.
Phong và Hải chơi thân với nhau, lại ở cùng phòng ký túc xá. Vì
quê ở tận Hà Tĩnh, nên Hải rất mong thư nhà gửi ra. Mỗi sáng đầu tuần, cậu đều
đến văn phòng trường để lấy thư, tiện tay nếu thấy có thư của anh thì sẽ cầm hộ
luôn một thể. Từ giảng đường đi xuống chỗ lấy thư cũng phải mất mấy phút, thế
nhưng không vì thế mà làm giảm đi nhiệt huyết của Hải. Với cậu, nhu cầu thông
tin cũng rất quan trọng, thậm chí là chẳng kém gì so với việc học cả. Từ bưu
điện, thư sẽ được người ta chuyển về văn phòng trường. Thường thì lớp phó Kim
Anh sẽ đến đây lấy thư, sau đó mang về phát cho lớp. Tuy nhiên, những người
khác cũng có thể nhận thư, với điều kiện là họ phải xuất trình cho người trực
văn phòng tấm thẻ sinh viên có gắn ảnh chụp của mình.
Đưa thư xong thì Hải quay trở về chỗ ngồi, mở lá thư của mình ra
và bắt đầu chăm chú đọc.
Phong cúi xuống, nhìn lướt qua phong bì và nhận ra ngay nét chữ
quen thuộc của Kiều Loan. “Thư của nàng!” – Anh thoáng nghĩ và bất giác thấy
tim mình đập loạn nhịp. Mong thư nàng đã lâu, vậy mà mãi giờ này anh mới nhận
được. Để thư không bị rách mép, anh nhẹ nhàng lần ngón tay dọc theo mép dán và
cẩn thận mở chiếc phong bì ra. Một bức hình ép plastic rơi xuống mặt bàn. Phong
cầm lên xem, nhưng vì ánh sáng từ phía cửa sổ chiếu vào loá mắt, khiến anh phải
xoay vào trong để nhìn cho rõ. Bức hình chụp Kiều Loan đang ngồi trước biển.
Sau lưng là những con sóng bọt tung trắng xoá. Đôi mắt nàng mở to và hướng về
chốn xa xăm, nom buồn và cô đơn.
- Cô nàng nào mà xinh thế? Người yêu hả? – Hoài nhìn dán vào bức
hình, tò mò hỏi.
- Không! Chỉ là bạn thôi! – Phong nói dối và bất giác đỏ mặt.
Qua thái độ của Phong, Hoài cũng đã đoán được phần nào. Tuy vậy,
để tôn trọng sự riêng tư của bạn, anh cũng không hỏi gì thêm nữa, chỉ quay sang
và bắt đầu giở sách ra học.
Bức ảnh đã khiến cho những hồi ức chợt ùa về với Phong như những
con sóng xô bờ. Cái bóng hình mà hằng ngày anh vẫn mong nhớ ấy giờ này đang ở
đây, ngay trước mắt anh. Vẫn là mái tóc dài và đen nhánh ấy, nhưng đã được nàng
cột vồng lên phía sau cho gọn gàng hơn. Nét môi xinh nhưng giờ đây nhạt thắm
phai màu. Đã mấy tháng rồi không gặp, nàng có vẻ gầy đi nhiều, mà theo như nàng
nói trong thư là vì buồn và nhớ anh. Tâm hồn Phong xao động và bất giác dâng
lên một niềm thương. Anh run run lật phía sau tấm hình và nhìn thấy một dòng
chữ nắn nót: “Gửi anh tấm hình kỷ niệm. Để nhớ những ngày xa nhau”.
Khoé mắt Phong chợt thấy cay cay. Ngay lúc này đây, anh muốn mình là cánh chim
để có thể bay về ngay bên nàng, để vỗ về và nói với nàng muôn ngàn lời yêu
thương. Nhưng khoảng cách địa lý như một vách ngăn vô hình, khiến anh không thể.
Cố ghì chặt những cảm xúc ngổn ngang, anh nhìn xuống bức thư, đọc tiếp.
Ở phần tái bút, cô hẹn là hè này sẽ đợi anh ở quê. Vậy là không
còn phân vân nữa, giờ đây anh đã có một kế hoạch nghỉ hè cho riêng mình. “Đợi
đến sau hè, mình sẽ đăng ký một lớp học võ vào buổi tối cũng được” – Anh tự nhủ
và trong lòng đã quyết định rõ ràng như thế.
o0o
Cách đây một năm về trước.
Sau khi đã thi xong hai trường ở Hà Nội, Phong trở về thành phố
quê hương để hoàn thành nốt đợt thi tuyển sinh đại học. Tại đây, anh sẽ thi vào
trường sư phạm theo như nguyện vọng đã được đăng ký từ trước. Cả ngày hôm qua
anh tất bật di chuyển như một con thoi, và đến tối thì anh đã đi chuyến tàu
đêm, vượt cả chặng đường hơn ba trăm cây số để sáng nay kịp có mặt ở đây.
Vừa đặt chân xuống thành phố, Phong đã đi xe đến ngay địa chỉ mà
một người quen đã giới thiệu. Theo kế hoạch, anh sẽ ở lại đây khoảng chừng ba
ngày để đi thi.
Người lái xe ôm lớn tuổi chở Phong đến nơi, sau khi đã nhận đủ
tiền, anh ta nổ máy và cho xe quay trở ra. Phong lấy tờ giấy ghi địa chỉ từ
trong túi ra, xem kỹ một lần nữa rồi quyết định đẩy cổng bước vào bên trong.
Trước sân có một cô gái đang tưới hoa. Cô gái ấy tóc dài, dáng người nhỏ nhắn,
chiếc bình hoa sen trên tay cô đung đưa nhẹ nhàng. Những tia nước trong suốt
bắn lên, lấp lánh trong ánh nắng mai. Phía dưới, những luống hoa Thạch Thảo dệt
thành một tấm thảm màu tím biếc và khẽ rung rinh trong gió. Mãi làm việc và
đứng quay lưng lại phía anh, cô đã không hề nhận ra sự hiện diện của người khách
lạ.
Sau phút do dự, Phong ngập ngừng tiến lại gần:
- Xin lỗi! Bạn cho hỏi…
Cô gái ngoảnh lại, ngước đôi mắt bồ câu đen láy lên nhìn anh.
Trước mắt cô là một chàng trai cao lớn, khuôn mặt trái xoan sáng sủa và mái tóc
đen dày được cắt ngắn gọn gàng. Chàng đứng sững trước mặt cô, trên tay vẫn còn
xách một cái túi đựng đầy những hành lý cồng kềnh.
Đây là khu tập thể sư phạm, ngày thường vẫn có nhiều sinh viên
tìm đến để thuê trọ hoặc nhập học. Có lẽ chàng trai này cũng vậy? Cô nghĩ thế
và nhẹ nhàng hỏi:
- Bạn muốn hỏi nhà hay tìm ai?...
Phong đặt cái túi xuống đất, giọng đã trở nên mạch lạc hơn:
- Cho mình hỏi… có phải đây là nhà thầy Thành không?...
- Dạ phải!
Anh nhìn cô như thể ước đoán, rồi ngần ngừ:
- Vậy bạn đây là?...
- Mình là Kiều Loan, con gái bố Thành đây! – Cô đáp và nhoẻn
miệng cười. Nụ cười rất duyên, đôi má lúm đồng tiền hằn lên xinh xinh.
Thầy Thành không ở nhà, vì vậy mà Kiều Loan đã thay mặt bố để
tiếp khách. Nhưng đó cũng là cơ duyên cho buổi đầu gặp gỡ giữa hai người. Họ đã
chuyện trò thân mật và dần hiểu về nhau hơn. Giống như Phong, năm nay Kiều Loan
cũng thi đại học. Nhưng anh thì thi những ba trường, còn cô thì chỉ chọn mỗi
trường sư phạm này mà thôi. Như Kiều Loan đã nói, cô chỉ hợp với nghề gõ đầu
trẻ, cái nghề mà cô vẫn hằng yêu thích từ bé.
Rồi cô hỏi anh chuyện đi thi ở Hà Nội. Anh ngồi thẳng người lên,
hào hứng kể lại những gì đã mắt thấy, tai nghe trong suốt chuyến đi của mình,
về những thắng cảnh Hà Nội, về cầu Long Biên, hồ Hoàn Kiếm. Ở phía đối diện, cô
ngồi chống cằm, mở to mắt lắng nghe với một thái độ chăm chú và thán phục. Khi
anh vừa dứt lời, cô chép miệng, tiếc rẻ:
- Ngày trước, Loan cũng từng được theo bố ra chơi Hà Nội một
lần. Nhưng vì hồi đó còn bé quá, chẳng nhớ được gì cả!…
- Vậy ư? - Phong đáp và nhìn lọ hoa Thạch Thảo trên bàn. Căn nhà
ngập tràn sắc hoa màu tím, cả ngoài sân và cả ở trong nhà.
- Kiều Loan yêu thích loài hoa này sao?
- Sao Phong lại hỏi vậy?
- Vì ngoài vườn cũng trồng, mà ở đây cũng có nữa.
Cô mỉm cười, khẽ chạm vào cánh hoa xinh xinh:
- Ừ! Phải rồi. Phong đoán đúng đấy. Mình thích loài hoa này vì
chúng giản dị, khiêm nhường. Vả lại, nom chúng nhỏ xinh và đáng yêu, cứ y như
những mặt trời bé con ấy.
Buổi tối hôm ấy, cả hai cùng ôn bài để ngày mai đi thi. Cô ngồi
ở bàn học của mình, còn anh thì bày sách vở ra bàn khách để học. Đôi lúc bâng
quơ, thi thoảng họ lại bắt gặp ánh mắt của nhau. Những lúc ấy, cô lại đỏ mặt,
rồi ngượng ngùng quay đi. Phong để ý, trên bàn học của Kiều Loan lúc nào cũng
có một lọ hoa Thạch Thảo, thứ hoa mà cô vẫn yêu thích.
Sau mỗi buổi thi, lúc chạm mặt nhau ở cổng, họ lại cùng trao đổi
về bài làm. Cô lắng nghe, thán phục kiến thức của anh và yêu luôn cả cái vẻ
xinh trai cũng như cách nói chuyện có duyên của anh nữa.
Những ngày hè ngắn ngủi bên nhau rồi cũng qua đi. Hai ngày sau
thì kỳ thi đại học kết thúc. Hôm chia tay, cô đã bịn rịn tiễn chân anh.
- Tạm biệt Kiều Loan! – Ra đến cổng, anh dừng lại và nói.
Hai hàng mi cong chớp chớp, cô ngước nhìn anh, buồn rầu.
- Phong sẽ viết thư cho Loan chứ? – Giọng cô thảng thốt.
- Nhất định rồi! Mình sẽ viết! – Anh mím chặt môi, cố dấu đi
những cảm xúc đang chực trào dâng trong lòng.
Anh đi rồi, Kiều Loan còn thẩn thờ nhìn theo. Nàng rứt một chiếc
lá, cầm nó trên tay và cứ thế vân vê trong vô thức mà chẳng hiểu vì sao. Lúc
sau sực tỉnh, nàng mới chậm rãi quay vào, nhưng lòng dạ thì những ngổn ngang
tâm sự. Cảm giác trống rỗng, nàng hiểu rằng giờ đây, con tim này đã thuộc về
anh, người lữ khách chợt đến rồi chợt đi như một giấc mộng thoáng qua.
o0o
Mấy tháng sau, khi đã có kết quả thi tuyển sinh đại học, Phong
quyết định chọn học tại một trường ở Hà Nội. Bữa ấy, trong lúc anh đang tập quân
sự thì bất ngờ nhận được thư Kiều Loan. Cầm lá thư trên tay, Phong đã rất ngạc
nhiên, vì anh mới nhập học, còn chưa kịp cho ai địa chỉ, vậy thì làm sao mà cô
có thể biết để gửi thư? Trong thư, cô chúc anh đã đi học ở Hà Nội và cho biết
là mình cũng đã đỗ sư phạm, mái trường thân yêu mà cô vẫn hằng mơ ước. Rồi cô
nhắc nhở những kỉ niệm về buổi đầu gặp gỡ, về những tình cảm lưu luyến, vấn
vương. Từng dòng, từng chữ đều thấm đẫm những tình cảm thầm kín của cô, một cô
gái mới lớn, đang đứng trước ngưỡng cửa huy hoàng nhất của cuộc đời. Bức thư
của Kiều Loan đã khiến anh rất vui và phần nào cảm động, vì đây là lần đầu tiên
anh nhận được thư kể từ khi đi học xa nhà.
Tối hôm ấy, dưới ánh đèn khuya của căn phòng ký túc xá, anh đã
kê tờ giấy lên chiếc bàn học con con để viết thư hồi đáp cho cô. Sau những dòng
thăm hỏi ân cần, anh cũng không quên hỏi về những luống hoa Thạch Thảo trong
vườn nhà cô. Anh còn ví von rằng, những bông hoa ấy cũng giống như cô, nom nhỏ
xinh và đáng yêu vô cùng.
Trong thư sau, cô nói rằng, nếu anh thích thì kể từ lần sau, mỗi
lá thư cô sẽ gửi kèm cho anh một bông hoa Thạch Thảo. Rồi cô ra vườn, chọn hái
những bông đẹp nhất, có cánh hoa to nhất, sau đó đem ép vào trong một cuốn vở.
Từ đấy, lá thư nào gửi cho anh cũng có một bông hoa Thạch Thảo, như một dấu
hiệu riêng của tình yêu giữa họ, chỉ riêng hai người mới có.
Cứ thế, những dòng thư qua lại đã gắn kết tình cảm của họ với
nhau, vun đắp cho những mầm xanh yêu thương nảy nở.
Kỳ nghĩ tết năm ấy, hai người đã hẹn gặp nhau ở quê. Trong khu
vườn rợp bóng cây và in bóng hàng dừa cao vút, với những tình cảm đã đong đầy
trong tim, họ đã trao cho nhau nụ hôn đầu nồng nàn, say đắm.
Và rồi mối tình tươi đẹp, thuỷ chung ấy đã kéo dài suốt hai năm,
khiến cho không ít người phải mơ ước và ngưỡng mộ.
Nhưng hỡi ôi, tình yêu thì lại luôn mong manh, dễ vỡ. Giống như
một đoá hoa lộng lẫy đẹp xinh, nhưng lại dễ dàng tàn úa, nát tan bởi những cơn
mưa gió dập vùi. Những đêm dài mộng mị, những hiểu lầm vì năm tháng cách xa đã
khiến cho ngọn lửa tình yêu ấy lung lay, chực tắt. Trên đời, chẳng có yêu
thương nào là không phai, như một quy luật tất yếu của thời gian, tình yêu của
họ cũng đã đi đến hồi kết thúc.
Khi nhận được lá thư chia tay của anh, Kiều Loan đã khóc
nức nở, và trong cơn đau khổ, nàng đã vùng chạy ra vườn như một kẻ
mộng du. Tại đây, nàng đã ngồi hàng giờ bên những luống hoa Thạch Thảo, thổn
thức kể cho chúng nghe về những tâm sự lòng mình. Nàng vuốt ve chúng như đang
âu yếm một đứa trẻ, những giọt nước mắt nàng rỏ xuống, ướt đẫm và nhuộm thắm
những cánh hoa tím biếc.
Héo hắt vì buồn đau, từ đấy nàng chỉ chú tâm vào việc học. Nàng
đi lại như một cái bóng, lẻ loi và cô quạnh. Nàng ít gặp gỡ bạn bè hơn, tiếng
cười trong trẻo vụt tắt và ánh mắt trong veo ấy giờ đây cũng trở nên u uất, buồn đau. Nàng không còn là nàng, không trẻ trung, cuồng nhiệt nữa, nàng chỉ còn là
cái bóng của chính mình.
Mặc dù đã chia tay, nhưng vì còn yêu anh, Kiều Loan vẫn tiếp tục
đợi chờ và hy vọng. Dù anh bây giờ như xa một tầm tay, nhưng cô vẫn ngoài mình
ra để cố níu giữ một bóng hình hư ảo. Trong sâu thẳm, cô vẫn có niềm tin ở anh,
vì những ân tình giữa hai người đã từng có trước đây. Cô hiểu rằng, tình yêu ấy
thật lớn lao, nó là duy nhất trong đời và ngàn lần không đơn giản. Phải đến mấy
năm sau, cho đến khi hay tin anh đã đi làm việc ngoài bắc, Kiều Loan mới hiểu
rằng mối nhân duyên giữa họ đã dứt. Chẳng còn gì để hy vọng nữa rồi, đường đời
giờ đây đã hai người hai hướng đi.
o0o
Phong ngồi vào bàn và với tay bật cái công tắc máy tính lên.
Buổi làm việc đầu tuần, anh cần phải soạn thảo một số văn bản và lên lịch công
tác cho cả tuần sau. Anh ngồi lặng im và bắt đầu bóp trán suy nghĩ, bên trong
màn hình, con trỏ máy tính nhỏ xíu vẫn nhấp nháy như chờ đợi.
Vừa khi ấy thì chuông điện thoại bàn réo rắt vang lên. Anh vội
vàng nhấc máy:
- A lô!
Đầu dây bên kia là một giọng con gái:
- A lô! Xin hỏi phòng hành chính phải không ạ?
- Vâng! Phải rồi…
Vài giây im lặng trôi qua. Dù những tiếng lẹt xẹt khiến cho âm
thanh đường truyền không rõ lắm, nhưng anh vẫn nhận ra giọng nói ấy nghe rất quen.
Anh nhíu mày và cố lục tìm trong trí nhớ, nhưng nhất thời vẫn chưa thể nghĩ ra
người ấy là ai. Tiếng nói bên kia lại cất lên:
- Xin cho gặp anh Phong được không ạ?
- Vâng! Tôi là Phong đây!
- Anh Phong đó phải không? – Giọng bên kia như reo lên – Em,
Kiều Loan đây!...
Phải rồi, đúng là Kiều Loan rồi! Tim anh như muốn nhảy ra khỏi
lồng ngực, vì hồi hộp và vì bất ngờ. Im lặng một lúc như thể do dự, Kiều Loan
nói tiếp:
- Bữa nay Loan gọi điện là để…mời Phong về dự đám cưới!… Loan
sắp kết hôn rồi!...
- Thật vậy sao? – Phong giật nẩy mình, cảm giác như có một luồng
điện chạy dọc cơ thể.
- Ừ!...
Đến lượt Phong im lặng. Một lúc sau anh mới lấy lại được bình
tĩnh, cố để lấy giọng tự nhiên nhất có thể:
- Vậy Phong chúc Loan hạnh phúc nhé!
- Phong sẽ về chứ?
- Dù bận biệc, nhưng Phong sẽ cố gắng để về dự đám cưới Loan! –
Anh đáp như một cái máy, dù biết rằng lời hứa ấy sẽ chẳng bao giờ thực hiện
được.
Kiều Loan cúp máy, không hiểu vì sự cố đường dây hay vì nàng
chẳng thể nói nên lời nữa? Vậy là cuộc gọi kết thúc, một cuộc đối thoại ngắn
gọn, nhưng sẽ còn vang vọng mãi trong tim anh. Dường như nàng chỉ gọi để báo
tin, chứ không phải để chuyện trò như thường tình. Như một bổn phận, một nghĩa
vụ mà người ta cần phải làm vậy. Nàng kết hôn, đó là điều hệ trọng của một đời
con gái. Người đầu tiên và duy nhất xứng đáng được biết tin ấy chẳng phải ai
khác ngoài anh. Mỗi khi gặp điều gì đó hạnh phúc hay khổ đau, người mà người
ta nghĩ đến đầu tiên bao giờ cũng là người mà họ yêu thương và tin
tưởng nhất.
Phong đặt ống nghe xuống, buồn rầu ngồi thừ người ra mất một
lúc. Từ từ mở chiếc ngăn kéo bàn làm việc, anh lấy ra từ trong đó bức hình của
Kiều Loan đang ngồi trước biển. Anh ngắm nhìn rất lâu người con gái ấy, cái
bóng hình đã gắn liền với những năm tháng mộng mơ, với nắng hè rực rỡ và mối
tình cuồng nhiệt của tuổi thanh xuân. Anh hình dung ra cô đang rạng rỡ đi bên
chồng trong bộ váy cưới cô dâu. Nhưng người đó không phải anh, mà là một người
đàn ông khác. Tim anh nhức nhối, cảm giác như đang có một tảng đá đè nặng chình chịch lên trên lồng ngực. Phong thở dài buồn bã, rồi lục túi lấy thuốc lá
ra hút. Anh rít một hơi thật sâu, nhả khói lơ lửng lên cao, như để quên, để cố
xua đi những nổi cô đơn trống vắng đang không ngừng đeo bám và bủa vây lấy anh
ngay lúc này.
Có tiếng bước chân dọc hành lang, nghe mỗi lúc một gần. Lát sau,
cánh cửa hé mở, cái dáng thanh thanh của cô văn thư đẩy cửa bước vào. Cô ta
chào anh rồi cầm lấy cây chổi đót, bắt đầu công việc lau rửa và quét dọn nhà
như mọi khi.
Phong cất vội tấm hình vào ngăn kéo, cố giữ cho vẻ mặt tự nhiên
như ngày thường. Anh nhìn vào màn hình, trán nhíu lại, đầy ưu tư. Nhưng nếu
tinh ý thì sẽ nhận ra ngay, đó là thái độ của một người mang nhiều tâm sự riêng
tư hơn là đang lo nghĩ cho công việc.
Cô văn thư lau rửa xong thì để khay cốc chén lên bàn, sau đó cô
mở ngăn tủ hồ sơ lấy ra cái mũ vải rộng vành và đội lên đầu.
Như sợ cô ta vụt biến mất, anh vội hỏi:
- Cô đi chợ đấy à?
- Vâng!
- Cô sẽ mua hoa chứ?
- Tuần nào em chẳng mua hoa. Anh đã biết rồi mà. Sao bữa nay anh
lại hỏi vậy? – Cô hỏi và mở to mắt nhìn anh ngơ ngác.
- Không!...À!...Chỉ là tôi muốn nhờ cô chút việc!...
- Vâng! Anh cứ nói.
- Nhờ cô mua dùm lọ hoa Thạch Thảo được không?
- Loại khác không được sao?
- Không!
Cô văn thư nhíu mày và cảm thấy có đôi chút thắc mắc. Ngày
thường, chẳng bao giờ anh hỏi đến việc của cô, vậy mà bữa nay lại quan tâm và
nhờ cô mua hoa. Cảm thấy có điều gì đó khác lạ, tuy nhiên cô cũng không dám hỏi
thêm nữa. “Xảy ra sự khác thường như thế, ắt hẳn phải có chuyện gì đây. Nghe cả
cách ăn nói cũng lạ, có thể là anh ấy có tâm sự? Mà là chuyện gì ấy nhỉ?” – Cô
văn thư tự vấn như thế rồi với một vẻ tất bật như thường thấy, cô quay người
bước nhanh ra cửa.
- Hượm đã! – Phong lớn tiếng gọi theo.
- Anh còn dặn gì nữa? – Cô gái dừng lại, hỏi.
- Thạch Thảo tím cô nhé!
“Thạch Thảo tím” – Cô văn thư lẩm nhẩm nhắc lại như thể sợ mình
sẽ quên đi mất, rồi lại quay người lầm lũi bước đi.
Chừng nửa tiếng sau, lọ hoa Thạch Thảo tím đã được đặt ngay ngắn
trên bàn làm việc của Phong. Từ trong lọ, những cành lá vươn lên, căng tràn sức
sống, những giọt nước trong suốt như sương còn vương vấn trên cánh hoa.
- Cảm ơn cô! – Anh nói, giọng run run vì xúc động.
- Dạ! Không có gì! – Cô văn thư khẽ đáp, rồi cô khép nhẹ cánh
cửa, ý tứ lui ra.
Anh ngồi im, lặng nhìn những bông hoa Thạch Thảo rồi bùi ngùi nhìn suốt cuộc tình. Anh hình dung ra những buổi hẹn hò, những lần đón đưa và cả những đêm đông nghìn trùng xa cách. Mới đó mà đã mấy năm rồi. Cuộc tình ấy như một giấc mộng thoáng qua, nhưng là mộng đẹp, dù có chứa đựng trong đó cả muôn ngàn day dứt, buồn thương. Vậy là nàng đã đi lấy chồng, Thạch Thảo tím cũng không còn là của riêng ta nữa, từ nay xin trả lại cho thế gian. Những bông hoa nhỏ xíu như mặt trời bé con, chúng thật nhỏ xinh và đáng yêu dường bao. Hoa kia nay cũng như người. Liệu ta yêu người hay yêu hoa? Yêu hoa hay yêu người?
