Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2020

Trăng vàng soi bóng

Trời đã tối hẳn từ lâu, khuôn viên ký túc xá trường cao đẳng sư phạm lúc này lung linh trong ánh sáng đèn. Từ các khung cửa sổ cao tầng, ánh điện nhấp nháy rọi xuống nom giống như những vì tinh tú trên bầu trời màu đen thẫm huyền bí.

Phương nheo mắt nhìn lên, ngơ ngác:

- Thùy ở phòng nào?

- Ở ngay tầng một thôi! – Thành trả lời dứt khoát, tỏ ra là một người hướng đạo thông thuộc địa hình.

Đi hết khoảng sân rộng, đôi bạn bước vào một dãy hành lang sâu hun hút và tối nhờ. Qua ánh sáng yếu ớt từ chiếc bóng đèn cao áp chiếu vào, Phương chỉ loáng thoáng nhìn thấy màu trắng mờ của những viên gạch men đang không ngừng chuyển động dưới chân mình. Hai người vừa đi vừa căng mắt nhìn, không gian tĩnh lặng, chẳng có âm thanh nào khác ngoài những tiếng bước chân của họ vẫn đang không ngừng hối hả vang lên. Đến gần cuối dãy, họ dừng lại trước một căn phòng đang mở cửa. Đoán là đã đến nơi, Phương đứng sát vào tường, cẩn thận sửa lại trang phục. Từ trong phòng vọng ra tiếng vỗ tay và cười nói rộn ràng. Có cả tiếng guitar bập bùng đang chơi một bản nhạc thịnh hành quen thuộc. Thành đưa bó hoa cho Phương cầm, rồi vịn tay vào cánh cửa ngó vào bên trong.

Qua khe cửa, anh nhìn thấy Thuỳ đang đi ra. Thuỳ mặc một chiếc váy hoa màu tím, nom rất diện và phù hợp với vóc dáng cân đối, ưa nhìn của cô. Thành, Phương, Thuỳ - ba người họ vốn là bạn bè chơi thân với nhau từ thời còn trung học.

Nhác thấy Thành lấp ló, Thuỳ liền nở một nụ cười tươi rói:

- Ôi! Cứ tưởng ai. Thì ra anh bạn quý hóa!.. Cậu vào đi. Mọi người đã đến đông rồi đấy! – Thùy nói và nắm lấy cánh tay Thành một cách suồng sã.

Thành không trả lời ngay, chỉ hướng ánh mắt về phía góc tối cánh cửa, mỉm cười bí ẩn:

- Đố Thùy đoán ra ai kia?...

Thùy chắp tay sau lưng, ngó ra, vẻ mặt tò mò hết sức.

- Tớ chịu thôi! – Thuỳ lắc đầu, nhưng mắt thì vẫn không rời khỏi khoảng không tối om.

Vừa khi ấy, một dáng người cao lớn từ trong bóng tối vụt ra, hệt như từ trên trời rơi xuống.

- Ôi! Phương!...Cậu về lúc nào vậy? - Thùy vui sướng reo lên.

Phương đang học đại học ở Hà Nội. Mà Hà Nội lại ở cách đây những ba trăm cây số. Làm sao anh lại có thể có mặt để kịp đến dự sinh nhật Thuỳ lúc này? Sự thể đó khiến cô cảm thấy vừa tò mò vừa ngạc nhiên hết sức.

Phương trao cho Thuỳ gói quà bọc kim tuyến óng ánh, rồi cất tiếng trịnh trọng:

 - Mừng sinh nhật Thùy!

 - Sao Phương biết sinh nhật mình mà đến? – Thùy thắc mắc, vẻ mặt còn chưa hết xúc động.

Thành húng hắng ho, vỗ vỗ vào vai Phương:

 - À! Chuyện là thế này: Phương có chút việc cho nên về từ lúc chiều. Khi nghe mình nói hôm nay sinh nhật Thùy thì cậu ấy cứ một mực đòi đi cùng…

 - Thế ư? Vậy thì chúng mình vào trong đi! – Thuỳ kéo tay hai người, nói. Họ nhận ra là mình đã đứng bên ngoài nói chuyện khá lâu.

Trong phòng đèn điện được bật sáng trưng. Có nhiều người đang có mặt ở đây, họ ngồi thành một vòng tròn trên nền nhà và chuyện trò với nhau khá rôm rả. Mấy cô lễ tân ăn vận lịch sự, tất bật đi lại để chuẩn bị mọi thứ. Họ mang bánh sinh nhật, hoa quả và các thức uống đặt vào chính giữa phòng. Gần lối ra vào, có hai chiếc bàn dài kê sát nhau, bên trên sắp đầy những hoa tươi và quà do khách mang tới. Bạn bè Thùy lần lượt đến, họ trao quà, nói lời chúc mừng rồi lại ngồi vào chỗ.

Ba người bước vào và ngồi xuống cạnh chiếc bánh sinh nhật. Thùy ngồi giữa, Phương và Thành hai bên.

Những người có mặt bắt đầu xôn xao:

- Thùy ơi! Thắp nến lên!

- Đến giờ thắp nến rồi đấy!

- Cho tụi này ăn bánh sinh nhật đi!

Thùy đặt ngón tay lên môi, vẻ quan trọng:

- Mọi người chờ thêm một chút nhé! Còn đợi người thổi nến nữa!...

 Một anh chàng mặc áo kẻ sọc có khoét đuôi tôm điệu đà, trên tay còn cầm điếu thuốc lá cháy dở, la lên đầy phấn khích:

 - Người yêu hả? Hay đấy!...

Thùy chỉ cười, khiến cho cái vẻ bí mật kia càng như tăng thêm gấp bội. Trong khi chờ thắp nến, họ lại cùng nhau ca hát. Thùy sốt ruột nhìn đồng hồ, đã 20 giờ 15 phút tối.

- Đến rồi! – Chợt Thùy vỗ tay, kêu lên.

Từ phía ngoài hành lang, có ba cô gái đang đi vào.

Thùy nhanh nhảu đứng lên, thân mật kéo tay một cô trong nhóm:

- Ngồi vào đây với mình!

Cô gái ngồi vào giữa Phương và Thùy, e lệ như cô dâu mới về nhà chồng. Trong tà áo trắng tinh khôi, vóc dáng thon thả của cô càng trở nên trẻ trung và nổi bật. Khuôn mặt khả ái, làn môi cô phớt hồng, một vẻ đẹp tự nhiên mà chẳng hề có chút phô trương, cầu kỳ.

Thùy ra hiệu cho tất cả im lặng, đoạn cất tiếng hào hứng:

- Giới thiệu với mọi người: Đây là Lệ Hằng - Thùy ngiêng đầu về phía cô gái ngồi cạnh - bạn học của Thùy, người sẽ cùng mình thổi nến sinh nhật hôm nay!

Những người có mặt bấy giờ mới vỡ lẽ. Rồi sau vài giây im lặng, một tràng pháo tay nồng nhiệt vang lên.

Nến đã được thắp lên, căn phòng trở nên rực rỡ bởi sắc màu của sáp, của hoa và ánh sáng. Trong ánh nến bập bùng, khuôn mặt Thùy và Hằng đỏ hồng và càng trở nên xinh đẹp hơn. Những người dự sinh nhật bắt đầu đếm ngược, rồi hai cô gái cùng cúi xuống để thổi nến. Khi những ngọn nến vừa tắt, bài hát “Chúc mừng sinh nhật” vang lên dìu dặt khắp căn phòng.

Đã vài lần Phương quay sang muốn bắt chuyện với Hằng. Nhưng thấy cô vẫn còn bận trò chuyện nên lại thôi. Hai người ngồi cạnh nhau, cũng nên hỏi thăm vài câu theo phép lịch sự. Vả lại, dù sao anh và cô cũng là chỗ quen biết nhau.

 - Chào Hằng! Có nhận ra mình không? – Anh hỏi, nhân lúc cô vừa quay người nhìn sang.

 Hằng cười xã giao:

- Có phải…Phương lớp Toán không nhỉ?...

- Đúng là mình!

- Thế bây giờ Phương học ở đâu?

- Mình học Luật ở Hà Nội.

Đôi hàng mi cong của Hằng chớp chớp ra chiều thú vị.

- Vậy ư? Mình rất ngưỡng mộ những người học luật đấy.

Phương mỉm cười:

- Về điều gì?

- Vì họ hiểu biết và có vẻ nghiêm túc!

Phương cười, không tỏ ra đón nhận, cũng chẳng chối từ những lời khen tặng của cô.

Có tiếng vỗ tay để cổ vũ cho một người nào đó đang đứng lên chuẩn bị hát. Câu chuyện của họ cũng vì thế mà bị gián đoạn giữa chừng.

Cuối buổi sinh nhật, lúc ra về họ lại chạm mặt nhau ở cửa ra vào. Hằng đang cúi xuống để xỏ chân vào đôi giày cao gót, khi cô ngước lên thì bắt gặp ánh mắt anh. Cô nhoẻn cười, nhìn anh với đôi má bừng đỏ:

- Có dịp, mời Phương ghé nhà Hằng chơi nha!

 o0o

 Mùa hè năm ấy, Phương từ Hà Nội về quê. Anh muốn nghỉ ngơi một thời gian, trước khi bước vào năm học mới, thời điểm mà anh phải dồn hết tâm sức để chuẩn bị cho kỳ thi chuyển giai đoạn quan trọng.

 Được vài hôm thì có mấy người bạn cũ đến chơi. Trong lúc trò chuyện, một cô bạn bổng nhiên hỏi:

 - Phương còn nhớ Hằng không? 

 - Hằng nào nhỉ? - Phương nhíu mày.

 - Hằng học cùng khóa cấp ba với bọn mình ấy.

 - À! Nhớ rồi! – Phương vỗ tay lên trán – Mình có biết!

 Cô bạn nhìn Phương, mỉm cười ý nhị:

 - Hằng có nhờ mình chuyển lời hỏi thăm tới Phương đấy!

 Phương chợt nghĩ đến cuộc gặp gỡ tình cờ giữa anh và Hằng tại buổi tiệc sinh nhật Thùy hai tháng trước. Hôm ấy, anh đã hứa là sẽ đến nhà cô chơi. Trong thâm tâm, anh chỉ cho rằng đó là phép xã giao lịch sự, và quả thực anh cũng không còn nhớ đến nữa.

Chạy xe máy dọc bờ sông một lúc thì nhìn thấy phía trước có một cây cầu đá bắc qua. Bên kia sông, một ngôi làng hiện ra, nhà cửa nhấp nhô sau những lùm cây xanh tốt. Phương rẽ vào cây cầu, chiếc xe nhảy chồm chỗm như con ngựa bất kham trên đoạn đường đất đá lổn nhổn phủ đầy rơm rạ. Chỗ bãi cỏ bên đường, có một đứa bé chừng mươi tuổi đang đứng chăn trâu. Đứa bé mặt mày lem luốc, nó mặc một chiếc áo của người lớn, dài lướt thướt đến tận đầu gối như áo tế. Cậu chàng đứng thơ thẩn, thi thoảng lại cầm cái roi quất đánh đét vào lưng trâu như để đuổi mòng.

 Phương cho xe chạy lại gần, lớn tiếng hỏi:  

 - Cho anh hỏi nhà chị Hằng ở đâu?

 Đứa bé mở to cặp mắt thao láo nhìn người đi đường. Nó không trả lời ngay mà cất tiếng hỏi lại:

- Chị Hằng con nhà ai ạ?

Phương huơ cánh tay, cố tìm cách diễn đạt:

- Chị Hằng… học ở trường sư phạm ấy!...

Thằng bé cúi đầu, di di cái roi xuống đất như nghĩ ngợi. Lúc sau nó ngẩng lên, nói:

-  Nếu vậy thì là chị Hằng, con nhà bác Chương – Rồi nó giơ tay quệt những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nói thêm – Nhưng nhà chị ấy là giáo viên, không làm ruộng như nhà em đâu…

Phương suýt bật cười vì thái độ hồn nhiên của đứa bé. Anh cả mừng:

- Phải rồi. Vậy nhà chị ấy ở đâu?

Đưa bé giơ roi, chỉ về phía trước:

- Ở đây là đầu xóm. Anh cứ đi hết con đường này. Nhà chị Hằng ở gần cuối xóm. Đến nhà nào thấy có cây hoa Tường Vi trước thềm thì là nhà của chị ấy đấy!...

Phương nổ máy:

- Cảm ơn em nhé!

- Dạ! Không có gì! – Đứa bé đáp, rồi vội vã đuổi theo con trâu đang đủng đỉnh kéo lê sợi dây thừng để đi về phía đám ruộng lúa gần đó.

 Đúng như lời cậu bé, nhà Hằng ở gần cuối xóm, trước thềm có mấy cây Tường Vi đang trổ hoa sặc sỡ. Phương ngập ngừng một lúc, rồi tắt máy, dắt xe vào trong sân.

Hằng đã khá ngạc nhiên và bối rối khi nhìn thấy Phương. Cô bước xuống thềm, ngượng nghịu hỏi thăm và mời anh vào nhà chơi. Bố mẹ Hằng đều đi khỏi, giờ này chỉ mình cô ở nhà. Họ trò chuyện với nhau trong căn phòng khách được bài trí gọn gàng và sạch sẽ. Anh kể lại chuyện hỏi thăm đường. Cô ngồi yên lắng nghe, trong đôi mắt tò mò và rất đẹp, thi thoảng lại ánh lên những nét cười thích thú, tươi vui. 

 Trong lúc trò chuyện, thi thoảng ánh mắt Phương dừng lại rất lâu trên khuôn mặt xinh đẹp của Hằng, khiến cô phải ngượng ngùng quay đi. Lúc này, những cảm xúc cứ rộn lên trong anh: Yêu có, si mê có, và cả ngại ngùng cũng có…

- Hằng này!

- Gì cơ?

Phương nói mà mắt cứ dán xuống nền nhà:

- Chẳng biết có phải không?... Nhưng Phương linh cảm, dường như giữa chúng mình có một mối nhân duyên nào đó thì phải?...

- Vậy sao?

- Bắt đầu từ việc chúng mình gặp nhau tình cờ tại sinh nhật Thùy. Rồi hai người ngồi cạnh nhau…sau đó Hằng lại chuyển lời thăm mình…

Khuôn mặt Hằng ửng đỏ, nàng bối rối đưa tay để sửa lại mấy bông hoa cắm trong chiếc lọ thuỷ tinh đặt trên bàn. Nàng cố tình làm vậy là để dấu đi những cảm xúc đang dâng lên trong lòng mình. Nhưng chính cái vẻ lúng túng ấy của nàng đã phá hỏng, đã vô tình tố cáo tất cả.

Nàng cất giọng lí nhí:

- Thật vậy sao Phương?...

- Ừ!...

Hai người nhìn nhau rồi lại quay đi, cả hai đều ngượng ngùng, không nói. Ngoài kia, một cơn gió nhẹ thoảng qua, khiến cho những bông tường vi nhỏ xíu lả tả rơi xuống mặt sân như một trận mưa hoa.

o0o

Vầng trăng trên cao vằng vặc, lả lướt dõi theo đôi tình nhân đang dạo bước bên nhau. Con đường về khuya thanh vắng, in bóng những mái nhà lô xô nằm nép mình bên vòm cây rậm rạp, cành lá đung đưa.

Bữa nay Hằng thật đẹp, thật rạng ngời và hạnh phúc bên Phương.

- Trăng đêm nay sáng quá phải không anh!? - Cô ngả đầu vào vai anh,  thủ thỉ.

Phương hôn nhẹ vào má người yêu:

- Em cũng xinh đẹp và chói sáng như vầng trăng kia vậy!...

Cô cười khúc khích, hàm răng đều đặn trắng lóa dưới ánh trăng thanh.

Lúc quay trở về, họ đứng bên bậc thềm, dưới bóng cây tường vi quen thuộc. Trời đã về khuya, họ phải chia tay, nhưng cả hai đều bịn rịn, chẳng nỡ rời nhau. Sương đêm ướt lạnh khoé mi, cô nép sát vào anh như nương tựa, như để sẻ chia hơi ấm tình yêu.

- Mai anh đi rồi! Em ở nhà cố giữ gìn!…- Anh nói rồi mím chặt môi, im lặng.

Cô lần tìm bàn tay anh, đặt nó lên ngực trái mình, giọng đong đầy cảm xúc:

- Phương cứ học tập cho tốt. Hãy yên tâm là ở nơi quê nhà, đã có một người con gái luôn chờ đợi anh!

o0o

  Đã hai năm trôi qua, kể từ ngày ấy.

Bữa nọ, Phương đang đi trên đường thì chợt có tiếng gọi:

- Phương ơi!...

Anh ngoái nhìn lại thì nhận ra Thuỳ. Vừa dừng xe, cô đã hỏi ngay:

 - Sao tháng trước không thấy Phương về dự đám cưới?

 Phương ngạc nhiên:

 - Đám cưới ai?...

 Thùy dậm chân, lắc đầu:

 - Cậu không biết thật ư? Đám cưới Hằng chứ còn ai nữa!

 Thái độ Phương vẫn thản nhiên, dường như anh không tin vào những điều vừa nghe thấy. Nhưng khi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thùy, anh biết là cô không hề nói đùa. Anh đưa mắt dò hỏi, cô gật đầu xác nhận. Lúc này thì mặt anh mới tái hẳn đi, cảm giác choáng váng như người bị say nắng. Chuyện này nói ngoài đường không tiện, Phương nhìn quanh rồi chỉ tay vào quán cà phê bên đường:

 - Mình vào kia!...

  Họ bước vào trong quán và chọn một chiếc bàn yên tĩnh ở tận góc phòng. Khi cả hai đều đã yên vị, Phương nhìn thẳng vào mắt Thùy, hỏi dồn:

 - Chuyện là thế nào? Cậu nói cho mình biết đi!...

 Người phục vụ mang cà phê và một đĩa hạt hướng dương đặt xuống bàn.

- Mời anh chị! - Anh ta nói và mỉm cười với họ, rồi quay trở lại quày.

 Trái với vẻ sốt ruột của Phương, Thùy chỉ im lặng bóc hạt hướng dương tí tách. Đến khi thấy Phương cứ nhấp nhổm trên ghế, đoán là anh không thể kiên nhẫn thêm được nữa, cô mới thủng thẳng:

 - Đợi Phương không được, Hằng đã đi lấy chồng rồi! Chồng nó lớn tuổi chứ không học cùng với chúng mình đâu…

 Lần này thì lời nói của Thuỳ có giá trị như một lời tuyên án. Không còn nghi ngờ gì nữa, Hằng đã lấy chồng. Phương ngồi chết lặng, hai tay ôm đầu, đau khổ. Con trai không thể khóc, nhưng nước mắt anh cứ chực trào ra. Cảm giác hụt hẫng, như thể anh vừa đánh mất đi một điều gì rất mực quý giá trong đời vậy. Cho dù có tiếc nuối bao nhiêu, cũng không thể níu kéo được nữa. Nàng lấy chồng, như ván đã đóng thuyền. Chẳng thể nào khác được nữa rồi.

Phương rầu rĩ châm thuốc hút.

 - Thế Hằng có nói gì với Thùy không? – Lát sau, anh nặng nhọc cất tiếng.

 - Hôm cưới, Hằng cứ khóc hoài, mãi sau mới chịu bước lên xe hoa. Hằng băn khoăn lắm, nó nhờ mình hỏi cậu, tại sao chia tay mà lại không nói một lời nào? Hằng có gửi thư cho Phương, trong đó ghi địa chỉ trường mới mà không thấy hồi âm. Cô ấy trách cậu lắm!…

 Những câu nói của Thùy cứ như xoáy vào tim óc Phương. Nó chẳng khác nào những mũi kim chích vào da thịt, khiến anh cảm thấy đau đớn cả thể xác lẫn tâm hồn.

 Thùy nói tiếp, giọng rành rọt:

 - Chuyện Hằng không nhận được thư Phương là có thật, có bạn cùng trường cô ấy biết mà! Cậu coi lại đi!

 Phương xòe tay, thanh minh:

 - Nhưng đúng là thời gian đó mình chỉ nhận được một lá thư của Hằng!...

 - Vậy khi Hằng chuyển đến trường mới, Phương có biết không? – Thùy hỏi, giọng như cật vấn.

  Bây giờ thì Phương đã hiểu. Bức thư mà Hằng gửi cho anh để thông báo địa chỉ trường mới đã bị thất lạc. Những bức thư của anh vì thế mà vẫn gửi về địa chỉ cũ, cho nên không đến được tay cô. Thì ra, tình yêu của họ tan vỡ là bởi một sự hiểu lầm đáng tiếc ấy. Cũng tại vì anh đã quá nóng nảy mà không chịu suy xét kỹ càng. Phương đưa tay dụi mắt, cảm thấy khóe mắt mình cay cay, mọi thứ như nhòa đi.

 Với một vẻ hối lỗi tận đáy lòng, Phương quay sang phía Thùy, giọng như cầu khẩn:

 - Nhờ Thùy chuyển lời xin lỗi của mình tới Hằng. Rằng mình đã hiểu sai và trách nhầm cô ấy. Hằng quả thực không có lỗi gì cả!...

 Rồi anh tựa lưng vào thành ghế, bồi hồi nhớ lại hình ảnh buổi chia tay hôm nào. Trong đêm khuya thanh vắng, ánh trăng vàng soi bóng đôi tình nhân bên hàng Tường Vi trổ hoa sặc sỡ, và cả những lời thề thốt đợi chờ còn nghe vẳng bên tai. 

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

Chiếc Vòng Ma


Lần nào gần đến nhà Hồi, Chương cũng đều nhìn thấy phía bên trái đường có một lùm cây um tùm, có vẻ như là đền miếu gì đó. Đám cây ấy tươi tốt đến nổi che khuất mọi thứ bên trong, khiến cho người ta chẳng nhìn thấy gì khác ngoài cái vẻ xanh rì của những cành lá đang vươn lên như vẫy gọi. Có một con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo để đi vào trong đó, áng chừng cũng chỉ độ mấy chục bước chân. Xưa nay chẳng nghe ai nói vùng này có chùa miếu gì cả, bởi thế mà Chương cũng không để tâm cho lắm. Nhưng cũng bởi sự lặp lại này mà anh không khỏi cảm thấy thắc mắc trong lòng. Rốt cục thì chỗ đất ấy là gì, mà xem chừng có vẻ bí ẩn và lạ lùng làm vậy? Cũng lạ! Mỗi lần đi qua đây, anh đều cảm nhận được cái thần khí linh thiêng toát ra từ đó. Những chuyện tâm linh kiểu như thế này, quả khó bề mà giải thích cho rõ thực hư trong một lúc. “Hôm nay mình phải hỏi anh bạn Hồi cho ra nhẽ. Kẻo cứ để mãi sự phân vân trong lòng thì ấm ức và khó chịu lắm” – Chương bồi hồi tự nhủ.

 Bữa nay đã hai sáu tháng chạp, vì tháng thiếu cho nên chỉ ba hôm nữa là đến tết ta. Trên đường, người đi mua sắm đã tấp nập hơn trước. Không khí cuối đông lãng đãng như khói sương, vừa có cái vẻ gì đó trì hoãn, vừa gấp gáp khôn lường. Có lẽ cái sự vội vã là do tâm lý con người quy ước, chứ kỳ thực thì thời gian vẫn vậy, vẫn chẳng bao giờ ngừng trôi. Đã vài tháng không gặp nhau, bữa nay Chương định bụng tranh thủ ghé chơi nhà Hồi một lúc, và cũng để nhân tiện hỏi thăm công chuyện luôn thể. Nhà Hồi ở ngay xã bên, đường sá chẳng mấy xa xôi, chỉ độ vài chục phút chạy xe máy là đã đến nơi. Mỗi lần rẽ vào cái cổng sâu hun hút với hàng chè mạn hảo được cắt tỉa ngay ngắn ấy, Chương lại có cảm giác vắng vẻ và bình yên đến lạ. Ngôi nhà nhỏ xinh nằm lọt thỏm giữa vườn cây ăn trái xanh tươi, hệt như trong thế giới của cổ tích thần tiên.

 

Lúc Chương đến nơi thì thấy anh bạn chí thân của mình đang ngồi lau rửa cốc chén ngay chỗ vòi nước trước sân. Hồi mặc một chiếc áo len dày cộp, hai ống tay xắn lên tới tận khuỷu. Anh chàng làm việc hăng say đến độ chẳng hề bận tâm đến những giọt nước lạnh buốt trong chậu đang bắn tung tóe lên cả người, cả mặt. Tiếng chén sứ và thủy tinh va vào nhau lách cách như pháo tép nổ giòn. Xung quanh bày la liệt những chiếc lá dong vừa mới rửa sạch, đang được phơi ra cho ráo nước. Nghe tiếng xe máy chạy vào trong sân, Hồi ngước mắt nhìn lên. Sự xuất hiện bất ngờ của người bạn chí thân khiến anh ngạc nhiên và vui mừng quá đổi.

 

- Ái chà! Cuối năm rồng đến nhà tôm đấy ư? – Hồi nhìn lên và cất tiếng cười sảng khoái. Những nếp nhăn trên khuôn mặt chữ điền giãn ra, rạng rỡ.

 

- Tôi tranh thủ ghé thăm vợ chồng ông một lúc. Kẻo sợ ít hôm nữa lại bước sang năm mới mất – Chương tắt máy, rồi cũng lớn tiếng đáp lại với một giọng điệu hào hứng.

 

Cô vợ của Hồi đang sửa soạn dưới bếp, thấy nhà có khách thì cũng tất tả chạy ra. Thấy Chương đang lui cui dựng chiếc xe máy xuống sân, chị ta cất tiếng đon đả:

 

- Thế nào, bác Chương chuẩn bị tết được đến đâu rồi?

 

Chương thở dài, buồn bã:

 

- Người có gia đình như ông bà đây mới cần chuẩn bị nhiều. Còn tôi một thân một mình, thế nào mà chẳng xong. Bày lên bàn thờ cặp bánh chưng và ít bánh trái, rồi thắp nén hương trầm để tưởng nhớ tổ tiên là được rồi.

 

Cô vợ đưa bàn tay búp măng lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, bật cười khanh khách:

 

- Bác cứ nói thế. Thôi! Mời bác vào chơi với nhà em. Em còn phải sửa soạn bếp núc một lúc. Mong bác thông cảm nhé!

 

- Chị cứ tự nhiên! – Chương giơ tay đáp lại.

 

Hồi khoác tay bạn đi vào nhà, vừa đi vừa nói như tâm sự:

 

- Năm nay anh phải lấy vợ đấy. Cứ tìm đại một cô nào đó rồi cưới là được rồi. Để còn có người lo cỗ bàn mỗi khi công buổi hay tết nhất nữa chứ. Cứ ở mãi một mình như vậy cũng không phải là cách hay đâu!

 

Rồi chẳng đợi bạn trả lời, Hồi lại cười hì hì mà trỏ tay vào người mình:

 

- Như tôi đây này. Bằng tuổi ông mà đã có hai mặt con rồi đấy. Ông cũng phải liệu liệu cho nhanh đi!

 

Chương vịn tay ngồi xuống ghế, tặc lưỡi:

 

- Cái chuyện duyên số, muốn nhanh không được, chậm cũng chẳng xong. Cứ đến lúc thì mới định được ông ạ!

 

Hồi gật gù, coi bộ đã chịu cái lối triết lý của ông bạn mình. Anh hiểu rằng, Chương tuy kiệm lời thật, nhưng một khi đã lý luận thì đâu ra đấy chứ chẳng chơi.

 

- Năm nay ông gói nhiều bánh không? – Chương hỏi và nhìn ra đám lá dong đang phơi ngoài sân, có vẻ như muốn đánh trống lảng.

 

- Cũng như mọi năm, chỉ khoảng dăm cân thôi. Chủ yếu là để đưa đi thắp hương mấy nơi, rồi cúng ở nhà thờ họ nữa – Hồi đáp.

 

Ngồi chơi một lúc, sực nhớ đến chuyện ngôi miếu lúc nãy, Chương bèn hỏi:

 

- Quanh vùng này có đền miếu gì không nhỉ?...

 

- Anh muốn nói đến miếu nào cơ? – Hồi ngả người vào lưng ghế salon, hỏi lại.

 

 Chương khoát tay lên, mô phỏng:

 

- Cái chỗ lùm cây rậm rạp như thế này này… ở ngay đầu làng cậu ấy!

 

- À! Nếu vậy thì đúng đấy!

 

Chương thở phào nhẹ nhõm, vì thấy những phỏng đoán của mình đã đúng. Cái chuyện thần khí kia nghe qua có vẻ huyễn hoặc, nhưng nhiều khi cũng linh ứng đến mức khó tin. Bản thân anh thì chẳng mảy may nghi ngờ gì cả, vì những mối dây liên lạc giữa con người với thần tiên là hiện tượng không hề hiếm xưa nay.

 

Hồi bật lửa châm thuốc lào, rít một hơi sảng khoái. Ngước mắt nhìn làn khói đang là là bay, anh cất tiếng rề rà:

 

- Ngôi miếu đó bỏ hoang đã lâu rồi. Bao năm nay chẳng thấy ai nhắc đến nữa. Nếu như anh không nói thì có lẽ tôi cũng chẳng nhớ ra đâu. Nghe nói là miếu thờ một vị thần đã có công với dân làng trước đây. Có đến cả mấy trăm năm rồi ấy chứ. Từ hồi nhỏ, tôi đã nghe người ta gọi đó là “Miếu Thần Tiên”, ngoài ra thì chẳng biết thêm gì nữa…

 

Chương chau mày, lắng nghe bạn nói với một vẻ tập trung cao độ. Càng nghe, anh càng cảm thấy tò mò hết sức. Anh muốn ngay hôm nay, đích thân mình phải đến ngôi miếu để mà tìm hiểu cho ra nhẽ mới được.

 

Thấy bạn mình tỏ ra sốt sắng, Hồi nói:

 

- Nếu quả thực anh muốn tìm hiểu, lát nữa tôi sẽ dẫn anh ra đó để xem. Cũng ở ngay đây thôi mà - Rồi với vẻ nghiêm cẩn, anh ghé vào tai bạn, hạ thấp giọng - Nếu anh có nguyện vọng gì thì cứ cầu xin thần linh luôn một thể. Tôi nghe nói, bất kỳ ai đến đó cũng cầu được ước thấy đấy nhé!

 

o0o

 

Hai người bạn sắm sửa lễ vật, rồi cùng nhau tản bộ ra Miếu Thần Tiên. Vừa đi, họ vừa trò chuyện rôm rả đến quên cả thời gian. Chừng mấy phút sau, con đường đất ngoằn ngoèo rẽ vào ngôi miếu đã ở ngay trước mắt.

 

Từ lúc này, bước chân của họ bổng trở nên ngập ngừng và chậm chạp hẳn đi. Dường như có một ma lực siêu nhiên nào đó đang không ngừng tác động đến từng cơ bắp, thớ thịt trên cơ thể họ. Chẳng ai bảo ai, cả hai cùng im lặng bước đi. Họ không dám trò chuyện nữa, vì sợ náo động thì sẽ bị thần tiên quở phạt.

 

Hết đoạn đường đất, đám cây cối rậm rạp hiện ra, cây nào cũng cao lớn lừng lững như cột nhà. Họ đưa mắt nhìn nhau, cố trấn tĩnh, rồi lại bắt đầu len lỏi đi vào sâu bên trong. Những cây đa, cây muỗm cổ thụ, rễ bò quấn quýt, cành lá rậm rì như chắn hết lối đi. Đám dây leo và gai góc mọc chằng chịt, tạo thành một vách ngăn tự nhiên, dày và kiên cố. Đám cây dại tốt đến ngang ngực, hai người vừa đi vừa phải dùng tay gạt chúng sang bên thì mới có thể tiến lên phía trước. Họ có cảm giác như đang lạc vào một khu rừng nguyên sinh chưa hề in dấu chân người, u tịch và cô liêu. Vài chú chim từ trong bụi rậm hốt hoảng vỗ cánh bay vụt lên khi nghe thấy tiếng động. Cả hai giật đều nảy mình, sững lại vài giây. Hồi nuốt nước bọt, nắm chặt hai tay rồi cố thu hết can đảm đi tiếp, Chương dò dẫm theo sau. Một bầu không khí âm u bao trùm lên tất cả, khiến cho không gian trở nên thần bí và linh thiêng đến rợn người.

 

Vượt qua đám cây rậm rạp, họ nhìn thấy một khoảng đất trống vuông vức như bàn cờ, áng chừng vài chục thước vuông gì đó. Ở giữa, trên một mô đất cao hơn phần còn lại, sừng sững toạ lạc một ngôi miếu cổ kính, rêu phong. Miếu hình vuông, bốn mái lợp ngói hài cổ, nom hệt như những chiếc vẩy rồng đang không ngừng gợn sóng nhấp nhô. Trên điện không có tượng thờ gì cả, chỉ nhìn thấy một tấm bài vị đã bong tróc, cũ kĩ.

 

Cả hai đưa mắt nhìn nhau, trống ngực đập thình thịch. Sau một lúc trấn tĩnh và lấy lại tinh thần, họ thận trọng tiến về phía ngôi miếu.

 

Trời bắt đầu mưa phùn lất phất. Những giọt mưa như rây lên cảnh vật, khiến cho thời tiết càng trở nên lạnh hơn. Họ nhổ bỏ cỏ dại và cẩn thận gỡ những đám dây leo bám chằng chịt quanh ngôi miếu. Dọn xong điện thờ, Hồi bày biện lễ vật lên, đoạn kính cẩn lùi lại phía sau. Chương bật lửa, khom người để thắp hương. Ngọn lửa bùng lên, khói bốc nghi ngút, khiến hai mắt anh cay xè.

 

Thành kính cắm nén hương vào chỗ nền đất nứt kẽ, Chương chắp tay trước ngực, lầm rầm khấn:

 

- Muôn lạy thần tiên! Ngàn lạy thần tiên!...Năm hết tết đến, giờ này nhân gian đang đoàn tụ bên mái ấm gia đình để chuẩn bị đón xuân. Riêng ngài thì vẫn phải nằm nơi hoang tàn vắng lạnh này một mình. Chúng tôi lòng thành, xin được thắp nén hương thơm và dâng lên chút lễ mọn để ngài được ấm lòng…

 

Gió thổi xuyên qua đám cành lá vi vút. Cảnh vật tiêu điều, hắt hiu, mưa thì mỗi lúc một nặng hạt thêm. Cạnh đó, Hồi cũng đang đứng chắp tay, vẻ mặt ưu tư, thành kính. Chương im lặng vài giây, đoạn tiếp tục khấn:

 

- Tiện đây, tôi cũng xin kêu ngài một việc. Số là năm nay tôi đã ngoại tam tuần mà vẫn chưa yên bề gia thất. Nếu ngài có linh thiêng, xin hãy phù hộ cho tôi sớm gặp được tình duyên như ý. Xin đội ơn lắm lắm!... Kính cẩn!...

 

Chương vừa dứt lời thì nén hương bất ngờ bùng cháy dữ dội. Ngôi điện thờ sáng rực như có ánh chớp loè. Trong ánh sáng chói loà ấy, anh nhìn thấy trên tấm bài vị hiện lên một hình ảnh kỳ lạ. Đó là hình một con chim Thiên Nga có ánh mắt đỏ rực như lửa. Điều đặc biệt là bộ lông của con chim này lại giống như những chiếc vẩy rồng lấp lánh. Hình ảnh đó chỉ hiện lên trong phút chốc, như cố tình để anh nhìn thấy, rồi sau đó lại biến mất tức thì. Sửng sốt, Chương dụi mắt nhìn kỹ, nhưng rõ ràng là trên tấm bài vị kia chẳng có hình thù nào cả.

 

Trái ngược với vẻ hốt hoảng của Chương, Hồi lại tỏ ra vui mừng:

 

 - Như vậy là quẻ khấn đã linh nghiệm. Thần tiên đã đón nhận thành ý của anh rồi đó!

 

Chương thấy mình mẩy sởn gai ốc, trời lạnh mà mồ hôi cứ toát ra như tắm. Tâm trí như mơ màng, thậm chí là anh cũng chẳng nghe thấy bạn mình vừa nói gì nữa.

 

Thấy bạn tỏ ra lo sợ như vậy, Hồi bấy giờ mới hốt hoảng:

 

- Anh bị làm sao thế?

 

- Không! Không có gì! – Chương xua tay, mặt tái nhợt. Dần dà, nhờ có Hồi trấn an, tâm trí anh cũng đã lấy lại được vẻ bình tĩnh như trước.

 

o0o

 

Dịp tết vừa rồi có ông Bác họ về thăm quê, nhân tiện ghé chơi nhà Chương. Trong lúc trò chuyện, ông cứ khẩn khoản mãi, bảo rằng sau tết nhất định phải mời anh thu xếp đến nhà mình chơi một chuyến. Đã hơn hai mươi năm xa quê lập nghiệp, thứ mà ông khao khát nhất lúc này là tình cảm họ hàng thân thích. Thấy Chương còn tỏ ra phân vân, ông nói: “Anh cứ lên tôi chơi một lần cho biết. Tham quan cái mô hình kinh tế vườn đồi của tôi, biết đâu anh lại nảy ra được một ý tưởng làm giàu nào đó còn tốt hơn thì sao?”. Ngày trước, ông đưa cả gia đình lên vùng núi để khai hoang, lập nghiệp. Bây giờ kinh tế phát triển, nghe nói là cơ ngơi của ông cũng đã đàng hoàng lắm. Nể lời ông bác, vả lại đã lâu ít đi chơi xa, Chương cũng muốn nhân tiện đây khởi hành một chuyến du xuân đầu năm. Vì vậy mà anh hứa với ông là ra giêng, vào một dịp thuận tiện, sẽ thu xếp đến thăm.  

 

Sau tết khoảng vài tuần, độ rằm tháng giêng, Chương mới thực hiện được lời hứa ấy. Gặp lại Chương, ông bác họ tay bắt mặt mừng. Vừa mới ngồi chưa nóng chỗ, ông đã lập tức dẫn anh đi tham quan một vòng cái dinh cơ đồ sộ của mình. Đúng như lời đồn đãi, cơ ngơi của ông quả thực bề thế, có thể nói là tòa ngang dãy dọc vậy. Nhà trên, nhà dưới, rồi nhà kho nối tiếp nhau như một thế trận liên hoàn. Thấp thoáng cây xanh trên đồi, rồi thì vườn cây ăn trái ngút mắt. Khu vực chăn nuôi thì nào là trâu bò, lợn gà, ngan ngỗng, giống gì cũng có cả. Toàn bộ khu vực vườn đồi của ông ước chừng rộng đến vài, ba mẫu chứ chẳng ít. Đứng dưới những tán cây  trĩu quả, ông hào hứng giới thiệu về hệ thống tưới phun mưa. Theo ông giải thích, phương pháp này sẽ khiến trái cây cho năng suất và mẫu mã đẹp hơn. Đi dạo một vòng, nhìn chỗ nào cũng thấy đẹp, thấy thích cả.

 

Từ trên đồi nhìn xuống, cảnh vật như thu hết trong tầm mắt. Thực là một miền quê trù phú và xinh tươi. Chương chỉ tay về phía khu vực chăn nuôi và hồ cá gợn sóng phía trước, trầm trồ:

 

- Bác thực là một nhà nông làm kinh tế giỏi đấy!

 

 Ông bác hãnh diện lắm, hai mắt cứ sáng rỡ cả lên. Tuy nhiên ông vẫn tỏ ra khiêm nhường:

 

- Tôi được như vậy là nhờ tổ tiên phù hộ cả đấy! Đến một lúc nào đó, anh sẽ thấy được cái công đức của bậc tiền nhân quan trọng đến nhường nào!…

 

Buổi tối, sau khi cơm nước xong, hai bác cháu ngồi nói chuyện họ hàng và hàn huyên mãi. Không gian miền núi yên tĩnh, ban đêm không có cảnh đi lại sáng đèn như ở dưới xuôi. Chừng tám giờ tối, khung cảnh đã trở nên u tịch, đúng như câu “Đèn nhà ai nhà nấy rạng” vậy.

 

Ông bác nhấp một ngụm trà, bâng khuâng:

 

- Nhìn anh tôi lại nhớ đến sơ đời bố anh. Hồi còn sống, ông cụ là một con người hiểu biết và tốt tính, ai ai cũng mến phục. Tôi thua ông ấy đến cả chục tuổi, nhưng hai người lại quý nhau như anh em. Ông ấy dạy bảo tôi nhiều điều hay lắm đấy!…

 

Chương ngồi nghe với một vẻ trầm ngâm. Anh châm thêm trà vào chén, rồi cất giọng buồn buồn:

 

- Cảm ơn bác đã gợi nhắc! Nhiều lúc cháu cũng thấy nhớ ông cụ lắm!…

 

Thấy cháu mình buồn, ông bác liền lảng sang chuyện khác:

 

- À này! Ông hàng xóm của tôi là một người trí thức và thú vị lắm. Ngoài ra ông ấy còn là nghệ sĩ nhiếp ảnh nữa đấy. Hai nhà chúng tôi đi lại với nhau cũng khá thân tình. Nếu không phiền, ngày mai tôi sẽ dẫn anh sang đó chơi nhé!

 

Nói là hàng xóm, nhưng phải đi đến cả trăm mét thì họ mới đến được cái cổng có giàn hoa giấy lùm xùm và nở đầy hoa đỏ rực ấy. Ở đây đất đai rộng rãi, cổng ngõ vì thế mà ở cách xa nhau lắm. Khác với nhà ông bác chỉ trồng toàn cây ăn trái, bên này lại có nhiều cây hoa và cây cảnh nom khá đẹp mắt. Hai bác cháu chỉ trỏ, bàn tán rồi bước vào trong sân. Tại đây, họ dừng lại bên những khóm hồng đẫm sương và đứng ở đó để mà ngắm nghía thêm một lúc nữa.  

 

Người chủ nhà từ trong nhà hồ hởi đi ra. Đó là một người đàn ông trạc thất tuần, dáng người dong dỏng, vầng trán cao và mái tóc bạc trắng được chải hất về phía sau.

 

Hai người hàng xóm cười vui vẻ, nồng nhiệt bắt tay nhau:

 

- Thế nào. Năm mới ông bạn của tôi đã làm được bài thơ xuân nào chưa? – Ông bác vừa nhai trầu bỏm bẻm, vừa cất giọng lởi xởi.

 

- Cảm ơn bác! Tôi cũng có vài bài để khai bút. Để khi nào rỗi sẽ đọc lại cho bác nghe sau!…

 

Rồi chủ nhà chìa tay về phía Chương:

 

- Chào anh!

 

- Chào bác! – Chương bắt tay ông và lễ phép đáp lại.

 

Chủ và khách cùng đi vào trong nhà. Họ mời nhau ngồi xuống bộ bàn ghế khảm trai cầu kỳ được kê giữa phòng khách. Chừng mấy phút sau, một người con gái vén rèm từ trong buồng đi ra. Trên tay cô bưng một cái khay đựng đầy bánh kẹo. Cô gái có vóc người thon thả, khuôn mặt thanh tú, sống mũi cao và đôi mắt to đen láy. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp. Chương còn để ý thấy cô đeo một chiếc vòng bằng đá cẩm thạch màu xanh lam, nom khá hợp với cái cổ cao và trắng ngần quý phái ấy.

 

Cô gái đặt nhẹ khay xuống bàn, nở một nụ cười e lệ:

 

- Mời bác và anh xơi chút bánh kẹo đầu xuân!

 

Giọng cô trong trẻo và dịu dàng, nghe đến là dễ ưa. Có vẻ như Chương đã bị cái dáng vẻ yểu điệu thục nữ của cô hút mất hồn rồi thì phải. Thú thực là xưa nay, chưa một người con gái nào lại có thể khiến anh cảm mến ngay từ buổi đầu như vậy.

 

Chương quay sang chủ nhà, ngập ngừng:

 

- Thưa bác! Cô gái đây là?...

 

- À! Tôi quên chưa giới thiệu với anh – Ông lão tươi cười - Đây là cháu Nga, con gái út của tôi. Năm nay cháu vừa tròn hai ba tuổi.

 

Ông bác họ gật gù:

 

- Quả là con gái rượu!

 

Chủ nhà tiếp lời:

 

- Chẳng dấu gì bác. Tôi cũng đang muốn tìm ý trung nhân cho cháu. Hiềm nỗi là cháu nó chưa nhìn thấy ai vừa mắt cả!

 

Chẳng hiểu vô tình hay hữu ý, ông bác hết nhìn con gái chủ nhà rồi lại nhìn sang Chương, tặc lưỡi tấm tắc:

 

- Thực là: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu!

 

Cô gái nghe vậy thì cúi đầu, ngượng ngùng xin cáo lui. Trước khi quay vào nhà trong, cô còn ngoái lại, nhìn Chương bằng một ánh mắt đầy tình ý. Trái tim Chương như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thẩn thờ nở một nụ cười để đáp lại, nhưng thần trí thì đã lơ lửng bay theo người đẹp tự lúc nào.

 

Lúc hai người ra về đến cổng, ông bác vui vẻ nói:

 

- Lúc nãy tôi để ý, xem chừng anh và cô Nga có vẻ cảm mến nhau rồi thì phải. Hai người đều chưa lập gia đình, lại đang lúc muốn tìm bạn trăm năm. Anh cũng là người nho nhã, con nhà học vấn, như vậy là đẹp đôi lắm. Theo tôi thì lần này anh cứ ở lại đây, cho đến khi chuyện hôn sự được định đoạt thì hẵng về.

 

Được lời như cởi tấm lòng. Chương đang toan bày tỏ thì ông bác đã tự mở lời. Thật còn gì tiện hơn.

 

Thấy cháu mình có vẻ xiêu lòng, ông bác bấm đốt ngón tay, nói tiếp:

 

- Cô Nga năm nay tròn hai mươi ba tuổi. Sinh năm con rồng, tức là tuổi thìn. Còn anh tuổi Thân, nhiều hơn cô ấy đúng tám tuổi. Trai hơn gái chừng ấy tuổi là khéo, hơn nữa Thìn với Thân lại là tam hợp đấy. Nếu hai người tiến tới hôn nhân thì rất tốt.

 

 

o0o

 

Hôm sau, Chương lại sang nhà ông nghệ sĩ nhiếp ảnh để chơi. Sợi dây tương tư khiến cho anh không thể đợi được lâu hơn nữa.

 

Khác với bữa trước, lần này chỉ có một mình Nga ở nhà. Bố cô đi chụp ảnh cho một đám cưới trong làng, còn mẹ thì đã sang ngoại từ sớm.

 

Họ ngồi nói chuyện với nhau, mặt đối mặt, lòng đối lòng. Một lúc, xem ra hai người đã tâm đầu ý hợp lắm. Câu nào cũng thấy ưa, ý nào cũng đẹp lòng nhau cả.

 

Lúc Nga cúi xuống rót nước mời khách, Chương vô tình nhìn thấy chiếc vòng mà cô đeo trên cổ. Hình như tấm phù điêu trên chiếc vòng đó anh đã từng nhìn thấy ở đâu rồi thì phải? Chương xoa tay lên trán, cố lục tìm trong trí nhớ về cái hình thù kỳ lạ đó. “Phải rồi!” – Chương bất giác giật mình – Đó là hình con chim Thiên Nga mà anh đã từng được nhìn thấy trong Miếu Thần Tiên. Chắc chắn là anh không thể lầm được, vì nó có con mắt đỏ như lửa, còn bộ lông thì như những chiếc vẩy rồng óng ánh.

 

Sự thể lạ lùng khiến Chương cứ ngẩn người ra, hồi lâu mới trấn tĩnh lại được.

 

Lát sau, anh trỏ vào chiếc vòng cẩm thạch mà Nga đang đeo, hỏi:

 

- Chiếc vòng của cô đẹp quá! Xin cho hỏi cô mua ở đâu vậy?...

 

Cho rằng anh chỉ vô tình, cô hồn nhiên kể:

 

- Về chuyện chiếc vòng này cũng kỳ lạ lắm! Cách đây mấy hôm, em cùng chúng bạn đang đi xem hội làng. Vừa khi ấy, có một ông lão bán hàng rong đẩy xe đi qua. Ông lão rao bán đủ thứ, từ gương lược, cho đến vòng đeo tay, đeo cổ. Thứ nào nom cũng đẹp và thích mắt cả. Vốn mê những đồ trang sức, lũ con gái chúng em liền xúm quanh xe hàng để xem cho thỏa trí tò mò. Ông ta bày ra nhiều vòng lắm, không hiểu sao em chỉ thích cái này. Em cứ nhìn chằm chằm vào nó như bị thôi miên ấy, rồi tự nhiên cầm lên để xem. Ông lão khen rằng chiếc vòng này rất hợp với em, rồi còn khẳng định rằng nếu em đeo vào thì nhất định sẽ gặp được tình duyên như ý – Nga che miệng cười, ngượng ngùng - Có phải vì câu nói tốt lành của ông lão hay không nữa, nhưng em đã quyết định chọn mua chiếc vòng này.

 

 “Vậy là lời thỉnh cầu của mình tại Miếu Thần Tiên đã ứng nghiệm rồi chăng?” – Chương lạ lùng nghĩ bụng.

 

- Thì ra vậy! – Anh nhìn cô, hỏi mà như đang trả lời – Có bao giờ cô nghĩ rằng ông lão đó chính là thần tiên hay không?

 

- Anh nói gì cơ? – Nga ngơ ngác.

 

- Ông lão đó chính là thần tiên! – Chương chậm rãi nhắc lại.


Dĩ nhiên rồi, ngoài thần tiên ra, chỉ có Chương là người hiểu và nắm bắt được cái huyền cơ kỳ diệu ở bên trong câu nói đó mà thôi.