Cụ Doanh thở dài não nề, càng nghĩ đến đứa con dâu cụ càng tức lộn ruột, thực là không còn trời đất gì nữa mà. Thấy người ta có dâu hiền rể thảo mà thèm muốn, đằng này nhà mình...thà rằng không có đứa con dâu như vậy còn hơn. Rồi cụ đưa tay lên sờ má, ôi cái vết ô nhục hẵng còn đây, giờ này mà vẫn còn thấy đau. Cái nhục mà ông thông gia trời đánh đã dành tặng cho ông đây. Rồi từng sự việc lại trở về trong đầu óc cụ như một cuốn phim...
Cách
nay hơn ba tháng, cụ Doanh tổ chức cưới vợ cho đứa con trai duy nhất của mình.
Anh Nghiệp con cụ đang làm việc trong Nam, nhờ người quen biết mối lái mà cũng
hỏi cưới được một cô vợ trẻ trung và xinh đẹp. Xem ra thì đôi trai gái cũng yêu
thương và quấn quýt với nhau lắm. Nhà gái lại chỉ cách nhà trai chừng ba cây
số, như vậy kể cũng gần gũi và thuận tiện. Cụ Doanh vui lắm, vì chỉ có cậu con
trai một, cho nên cụ cần sớm có cháu đích tôn để nối dõi tông đường. Hàng xóm,
họ hàng biết chuyện ai ai cũng đến chúc mừng, vì vậy mà hôm đám cưới cụ phải
luôn tay đáp lễ và cảm tạ mọi người.
Cụ Doanh nghĩ
rằng mình là trưởng tộc, cho nên phải có một cô con dâu
hiền thảo và đảm đang để chu toàn mọi việc. Nhất là chuyện cỗ bàn tiếp
khách, chẳng may mà vớ phải dâu đoảng thì cả họ người ta cười cho. Đến lúc ấy
thì cụ còn thể diện gì nữa. Bởi vậy mà mấy hôm đầu, cụ để ý từng tí một để mà
uốn nắn cho được một cô con dâu như ý. Người ta thường nói: “Dạy con từ thủa
còn thơ, dạy vợ từ thủa bơ vơ mới về”. Thằng Nghiệp nó vô tâm, vì vậy mình phải
thay mặt mà rèn cho vợ nó thành dâu hiền dâu đảm mới được. Cô con dâu bị cụ để
ý dữ quá xem chừng cũng khó chịu và bực bội. Niềm ước vọng hạnh phúc khi về nhà
chồng trở nên tan biến trong cô, khi mà mỗi hành động và lời nói đều bị bố
chồng xét nét một cách kỹ lưỡng.
o0o
Bữa cơm
hôm ấy có hai vợ chồng cụ Doanh và đôi vợ chồng trẻ mới cưới. Giờ này nhà cũng
ít người, vì hai cô gái lớn đã đi lấy chồng xa. Kể ra thì cái khoản nội trợ cô
dâu mới cũng đảm đang, nhưng xem chừng vẫn chưa được như ý, vì cụ Doanh vốn là
người khó tính mà. Sau khi cô con dâu đã cẩn thận chuẩn bị xong bữa ăn, mọi
người cùng vui vẻ ngồi vào mâm cơm. Cụ Doanh đưa mắt nhìn khắp một lượt: Kể
cũng được, món ăn sắp xếp có thẫm mỹ và xem chừng cũng ngon. Trong lúc ăn, cụ
cứ loay hoay mãi mà vẫn chưa tìm ra được lý do nào để mà chê cả. Cuối bữa cơm,
cô con dâu múc cho cụ bát canh. Cụ nếm thử một chút rồi đặt vội xuống mâm:
- Canh
gì mà nhạt như nước ốc. Cỗ bàn mà như thế này thì người ta cười cho thối
mũi!...
Cô con
dâu đang hí hửng, nghe bố chồng nói vậy thì có khác nào bị dội một gáo nước
lạnh. Cô vùng vằng đứng lên, lấp lửng:
- Không
ăn thì thôi! Chỉ có chê là giỏi...
Rồi cô
chạy vào giường mà nằm khóc thút thít một mình trong đó.
Chuyện
gì thế này? Con dâu dám cãi lại bố chồng ư? Cụ Doanh không còn tin vào tai mình
nữa. Cụ đưa ngón tay út ngoáy ngoáy vào lỗ tai rồi hỏi vợ:
- Nó
vừa nói gì vậy, bà có nghe thấy không?
Anh con trai thở dài, rồi đứng dậy mà không ăn
nữa. Cụ bà vội nói:
- Thôi!
Con nó còn trẻ dại, ông bỏ quá đi cho!
Cụ
Doanh đứng phắt dậy, nói lớn:
- Tha
thế nào được, làm gì có thứ con dâu mà cãi bố chồng xoen xoét như thế. Bảo bố
nó đến đây xin lỗi thì tôi bỏ qua. Còn nếu không thì sẽ trả về đàng ngoại!
Rồi cụ
chắp tay ra sau lưng mà đi thẳng lên nhà trên. Là trưởng tộc, cho nên mỗi lời
nói của cụ Doanh là một mệnh lệnh bất di bất dịch. Cụ bà hiểu như vậy, liền
chạy vội lại níu áo con trai, thì thầm:
- Bố
mày giận lắm đấy! Ông ấy không nói đùa bao giờ đâu. Bảo vợ nó xin lỗi một
tiếng, nếu không thì to chuyện đó con ạ!
Nghe lời
mẹ, Nghiệp vào nói ngay với vợ. Nhưng năn nỉ thế nào vợ anh cũng không chịu xin
lỗi bố. Cô cũng không phải là tay vừa, vì thế mà không khí gia đình cứ căng như
giây đàn, như đang sắp có chiến tranh bùng nổ đến nơi vậy. Anh Nghiệp lúc này
như con rối trong tay người điều khiển, hết van xin bố rồi lại đi năn nỉ vợ.
Vậy nhưng tình hình vẫn không cải thiện được chút nào cả. Nhìn thấy bố bực bội,
còn vợ thì nét mặt nặng như chì, lòng anh rối như tơ vò.
Rồi
không thể chịu mãi tình trạng chiến tranh lạnh như vậy trong nhà, cụ Doanh nhờ
người bắn tin sang đằng ngoại, mà cụ thể ở đây là ông thông gia: “Con gái ông
hỗn, dám cãi lại bố chồng. Nếu ông không dạy bảo được thì tôi sẽ trả về đằng
ngoại!”. Lời nhắn của cụ Doanh như một bức tối hậu thư, buộc nhà gái phải trả
lời rõ ràng trước giờ G. Đằng gái lúc bấy giờ rối hết cả lên. Sau khi họp gia
đình khẩn cấp, bố cô dâu nói: “Con mình gả cho người ta có cưới hỏi đàng hoàng.
Vợ chồng sống với nhau cả đời, nếu cứ hôm nay ông ta yêu cầu mình xin lỗi, thì
mai ông ta sẽ bắt mình vái lạy cho mà xem”. Vì vậy mà ông kiên quyết giữ vững
lập trường, nhất quyết không để cho ông thông gia lấn lướt, dù chỉ là một phân.
Ông còn tuyên bố với mọi người: “Con gái tôi thông minh xinh đẹp, lại giỏi
giang gia giáo. Thằng Nghiệp lấy được nó là phúc đức ba đời. Đừng có mà được
voi đòi tiên. Nói với bố nó là có xin lỗi tôi thì được, chứ không đời nào tôi
đi xin lỗi ông ta đâu!”. Vì hai nhà thông gia không cách xa nhau lắm, cho nên
thông điệp này nhanh chóng đến được tai cụ Doanh. Cụ liền nổi trận lôi đình,
đập bàn quát:
- Trả,
trả ngay về đằng ngoại! Tôi không có thứ con dâu hỗn hào với bố chồng, lại càng
không có loại thông gia ngông cuồng như thế!
Vợ ông
tái mét mặt, cầm tay chồng nỉ non:
- Xin
ông bình tĩnh mà suy nghĩ lại! Nhà mình chỉ có mỗi thằng Nghiệp là con trai.
Nếu ông làm thế thì phá hỏng hạnh phúc của con mất, họ hàng người ta lại còn
chê cười cho. Ông là trưởng tộc mà, để rồi cả họ người ta còn nhìn vào chứ?...
Không
ngờ cụ Doanh lại càng giận, cụ đứng bật dậy, giơ hai tay lên trời mà rằng:
- Chính
vì tôi là trưởng tộc nên mới cần phải như vậy. Thử hỏi con dâu nó hỗn, coi tôi
không ra gì thì họ tộc còn ai nể phục tôi nữa? Bảo thằng Nghiệp bỏ vợ, tôi sẽ
cưới cho nó một con vợ khác ngoan ngoãn và xinh đẹp hơn nhiều!
Cụ bà năn
nỉ thế nào cũng không lay chuyển được ý chí sắt đá của chồng, lúc này chỉ còn
biết sụt sịt khóc.
Lần
này, với dáng vẻ oai phong của một vị Nguyên Soái lừng danh, cụ Doanh đứng
thẳng người tuyên bố:
- Mấy
ngày nữa là họp họ, tôi sẽ mời ông thông gia đến để mà chứng kiến sự việc.
Trước mặt họ hàng làng mạc, tôi sẽ bố cáo với tổ tiên về đứa con dâu hư đốn
này. Lúc ấy ông ta mà đứng ra xin lỗi thì tôi sẽ suy nghĩ lại, còn nếu vẫn
ngoan cố như hôm nay thì cứ y án mà làm. Có tổ tiên chứng giám, mọi người ba
mặt một lời, không còn ai trách cứ gì được tôi nữa!
o0o
Nhà cụ
Doanh hôm nay bổng dưng nhộn nhịp hẳn lên, vì có diễn ra buổi họp họ bất
thường. Ngoài họ hàng làng mạc ra, cụ Doanh còn mời thêm nhiều vị khách quan
trọng khác nữa đến dự. Nhà cửa vì thế mà cũng được trang hoàng lộng lẫy và sạch
đẹp hơn mọi ngày. Trên bàn thờ lúc này đèn nến sáng trưng, đủ cho thấy vẻ trang
nghiêm hệ trọng. Mọi người vào ra cẩn trọng, ai nấy đều khép nép và kính cẩn.
Hôm nay cụ Doanh là nhân vật quan trọng số một, nhất cử nhất động của cụ đều
được người ta dõi theo với một ánh mắt nể trọng và tuân phục vô điều kiện.
Chính vì thế mà càng làm nổi bật hơn cái dáng người cao lớn và râu tóc bạc phơ
của cụ, nom cụ Doanh lúc này chẳng khác nào một vị lão tướng oai phong đang đi
lại trước ba quân trận tiền cả.
Sau khi
nội tộc đã họp kín và ra quyết định tối mật, cụ Doanh cho người nhà dọn cỗ bàn
ra để mời các quan khách. Thế là mọi người cùng nhau ăn uống vui vẻ, tiếng cụng
li và những lời chúc tụng vang lên không ngớt. Ông thông gia ngồi cùng mâm với
cụ Doanh, tuy vậy nhưng hai người vẫn luôn tránh ánh mắt của nhau, không khí
chưa có vẻ gì là thân thiện cả.
Giữa
buổi tiệc, cụ Doanh bất ngờ đứng dậy, rồi chắp tay mà rằng:
- Xin
mời các vị tạm dừng đũa, lắng nghe tôi có đôi lời bày tỏ!
Mọi
người đang ăn uống say sưa, nghe vậy thì đều nhủ nhau mà dừng cả lại. Tất cả
cùng quay mặt về phía cụ Doanh, đồng thanh lên tiếng:
- Có
việc gì cụ cứ nói. Chúng tôi đây xin nghe!
Cụ
Doanh bấy giờ chậm rãi bước đến trước bàn thờ tổ, rồi đứng khom lưng mà vái
liền ba lạy. Bằng một vẻ mặt xúc động, cụ quay ra nói với mọi người:
- Thưa
các quan khách! Hôm nay tôi có một việc hệ trọng muốn được kính cáo trước tổ
tiên và bày tỏ tới quý vị. Xin mọi người hãy làm chứng cho thì tôi mới dám tiếp
tục!
Mọi
người lại đồng thanh:
- Xin
mời cụ cứ trình bày!
Không
khí lúc này thật là trang nghiêm và xúc động. Ai nấy đều im phăng phắc để chờ
nghe cái điều hệ trọng mà cụ Doanh đang sắp nói ra kia. Vì không biết chuyện gì,
cho nên người ta cứ đoán già đoán non mà chẳng hiểu là có đích xác hay không.
Trong căn phòng lúc này, mọi người có thể nghe rõ tiếng đồng hồ quả lắc đang
tích tắc điểm từng tiếng một. Sau cùng, tiếng cụ Doanh cũng sang sảng cất lên:
- Như
mọi người đều đã biết. Thằng Nghiệp con tôi vừa mới cưới vợ mấy tháng nay. Tôi
là trưởng tộc, những tưởng sẽ có được đứa con dâu hiền thảo để làm vẻ vang tổ
tiên. Nào ngờ gặp đứa con dâu hỗn láo, dám cãi lại bố chồng. Nhân có ông thông
gia đây, tôi xin trả lại con gái để cho ông ấy về dạy dỗ lại!
Nói rồi
cụ Doanh quay sang nhìn ông thông gia, mọi người cũng nhất loạt hướng ánh mắt
về phía ấy. Bị một vố mất mặt trước đông người, ông thông gia liền đứng phắt
lên, chỉ tay vào mặt cụ Doanh mà nộ khí xung thiên:
- Tôi
tưởng ông là con người có học cho nên ăn nói cẩn thận. Nào dè ông lại chê bai
con dâu trước mặt mọi người. Ông đúng là đồ ngu dốt!
Như bị
một phát đại bác bắn bên tai, cụ Doanh vừa mới kịp ngồi xuống đã đứng bật ngay
dậy, quát lớn:
- Ông
nói ai ngu? Trả, trả ngay đứa con dâu hư đốn. Tôi không có loại thông gia vô
học như ông!...
Vừa lúc
ấy người ta nghe một tiếng “bốp” thật to, rồi thấy cụ Doanh đưa hai tay bưng
mặt. Thì ra không còn chịu nổi những lời miệt thị của cụ Doanh, ông thông gia
liền giáng ngay một cái tát trời giáng vào mặt cụ. Liền sau đó, hai ông thông
gia cùng lao thẳng vào nhau, nhanh như một tia chớp vậy. May mà mọi
người kịp ôm chầm lấy hai cụ, nếu không thì đã xẩy một cuộc chiến lưỡng hổ
tương tàn, trời long đất lở. Tuy vậy, sự xô xát vừa rồi cũng khiến cho bát chén
và mâm đũa va vào nhau mà đổ vỡ loảng xoảng. Người nhà bấy giờ hốt hoảng chạy
đi chạy lại như mắc cửi, ai nấy cùng nhanh tay thu dọn bãi chiến trường hỗn
độn. Họ không ngờ hôm nay cụ Doanh – Vị nguyên soái lừng danh của dòng tộc -
lại gây ra một cuộc chiến lớn đến như vậy.
Sự đời
cũng thật trớ trêu, nhiều khi sự việc lại diễn ra bất như ý, thậm chí là trái
ngược với ý muốn của con người. Điều mà các cụ ta xưa vẫn thường hay gọi là
“gió bất ngờ đổi chiều” đó vậy. Những tưởng được oai phong lẫm liệt trước mặt
mọi người, ai dè lại tự chuốc lấy nhục nhã đắng cay. Nổi đau này thì có lẽ khó
ai mà có thể thấm thía hơn cụ Doanh trong lúc này.
o0o
Đã hết
thời gian nghỉ phép ở nhà cưới vợ, nhưng anh Nghiệp đành phải xin công ty cho
nghỉ thêm mấy ngày để giải quyết việc gia đình. Đây là chuyện nằm ngoại dự
kiến, cho nên anh cũng không thể ngờ tới. Sau cú tát của ông thông gia, cụ
Doanh lồng lộn lên và đuổi thẳng cổ vợ anh về đằng ngoại. Còn đối với bố cô dâu
thì khỏi phải nói, cụ Doanh thề trước bàn dân thiên hạ rằng: “Trừ phi
tôi không có mặt trên cõi đời này, nếu còn sống ngày nào thì nhất định ngày đó
tôi sẽ không thèm nhìn mặt nó nữa!”. Những ngày này anh Nghiệp gần như
hoảng loạn. Một mặt anh phải hứa với bố là sẽ từ bỏ vợ, mặt khác lại chạy đôn
đáo tới đằng ngoại để xin lỗi bố vợ và thu xếp mọi việc. Một phương án khả dĩ
được đưa ra: Cô dâu tạm thời ở nhà ngoại. Mỗi lần về với vợ thì anh Nghiệp sẽ
đến đây để ở. Mọi việc được dấu kín mà không cho cụ Doanh biết, chờ một thời
gian cụ nguôi giận rồi sẽ tính chuyện Châu về Hợp Phố sau. Thu xếp mọi thứ đâu
vào đấy, anh Nghiệp mới tạm yên tâm để trở lại công ty làm việc.
Kể từ
buổi họp họ và xảy ra cuộc xung đột như đã kể, mấy bữa nay cụ Doanh không ra
khỏi nhà. Phần vì không mặt mũi nào nhìn thấy mọi người, phần vì vết thương vẫn
còn đau nhức và sưng tấy lên. Vì vậy mà ngồi yên rút tỉa kinh nghiệm và suy ngẫm
là một việc làm đúng đắn nhất trong lúc này. Sự việc đã đến nước ấy, cụ cũng
chẳng cần tiếc nuối để làm gì. Còn như việc đổ vỡ mối quan hệ thông gia thì đã
rõ rồi, không thể nào còn cứu vãn được nữa. Đúng là ông trời tệ bạc với mình
mà, ngẫm thấy người ta thông gia đối xử tử tế với nhau mà thèm. Như cụ Đông và
cụ Tiến làng bên chẳng hạn. Hai cụ này đi đâu cũng quấn quýt có nhau, kẻ xướng
người họa như Tử Kỳ gặp Bá Nha vậy. Họ tâm đầu ý hợp thực, đúng là “Khi chén
rượu lúc cuộc cờ...”, thông gia như thế mới gọi là thông gia chứ. Đằng này mình
lại...nghĩ đến đây cụ lại bất giác đưa tay sờ lên mặt. Lại còn cái đám “Tổ hòa
giải” của xã nữa chứ, con nít trẻ ranh thì biết gì mà hòa với giải. Chúng nó
hòa giải cho ai thì mười vụ có đến chín vụ vợ chồng người ta bỏ nhau. Rõ là trò
hề!
Nhưng
dù sao thì cũng đã tống khứ được đứa con dâu hư đốn kia ra khỏi nhà rồi. Từ nay
cụ lại được hưởng cái không khí thái bình mà không phải buồn bực gì thêm nữa.
Đúng là bố nào con nấy, rặt một tuồng hỗn hào cả. Bất giác vết thương trên má
lại đau nhức, cụ vội ngã lưng xuống sập gụ để mà nghĩ ngơi tĩnh dưỡng như lời
cụ bà đã dặn.
o0o
Buổi
sáng hôm nay thật đẹp trời, tiếng chim chuyền cành hót líu lo rộn rã cả một góc
vườn. Khí hậu mát mẻ dễ chịu, những giọt sương còn đọng trên giò Phong Lan mới
nở như những viên kim cương nhỏ xíu lấp lánh. Chỉ gần tiếng đồng hồ nữa thôi
thì ánh mặt trời chói chang sẽ lên cao, cái nóng sẽ bắt đầu gay gắt chiếu xuống
mọi vật. Tranh thủ lúc đang mát trời, cụ Doanh pha ấm trà Thái Nguyên, rồi ngồi
trước mái hiên để vừa uống trà vừa thưởng lãm phong cảnh bình minh.
Chén
trà ngon làm cho đầu óc cụ tỉnh táo và cảm thấy sảng khoái hẳn. Đã mấy tháng
nay, có lẽ đây là lần đầu tiên cụ mới có được một buổi sáng yên bình
đến vậy. Từ nay cụ sẽ không còn phải thấy bóng dáng đứa con dâu yêu nữ trong
nhà này nữa, thật là hạnh phúc và yên tĩnh biết bao. Phong cảnh dường như cũng
chiều theo lòng người lúc này, rồi cụ cứ thế mà thích thú lắng nghe tiếng chim
hót vang vang trên cành. Ôi, tiếng chim mới thật dễ thương và gần gũi biết bao,
thế mà lâu nay cụ không được nghe vì cứ mở mắt dậy là cái không khí bất hòa
nặng nề nó lấn át đi mất cả. Rồi cụ đưa mắt ngắm nhìn những chậu cảnh quen
thuộc, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở giò phong lan Hài Vệ Nữ vừa mới nở. Đẹp
quá! Thiên nhiên kỳ diệu đã ban tặng cho con người cái giống Lan tím biếc và
mượt như nhung, hình dáng thì chẳng khác nào chiếc hài thêu của cô Tấm ngày xưa
cả. Chiếc hài mà Hoàng Tử đã dùng để tìm lại người vợ yêu quý của mình. Giò Lan
được treo trên hàng hiên vẫn đang đung đưa trong gió, ý tứ phô ra những chùm
hoa biêng biếc nom đến là thích mắt.
Cụ
Doanh ồ lên thích thú, rồi bất chợt đứng dậy chắp hai tay sau lưng mà bước ra
đến tận hàng hiên. Cứ thế cụ đi đi lại lại không biết bao nhiêu lần bên dưới
giò Lan để mà ngắm nghía, thưởng ngoạn. Tức cảnh thành thơ, cụ buộc miệng ngâm
khe khẽ:
Líu lo chim chóc chuyền cành
Hài Lan Vệ Nữ còn dành đợi ai?
Đợi người quân tử anh tài
So chân ướm thử vắn dài, thấp cao
Ngâm
xong, cụ vuốt râu cười khoái trá mà tự thán phục cái tài thơ của mình. Vì mãi
thẩn thơ ngâm vịnh mà cụ quên rằng ánh mặt trời lúc này đã lên cao. Cụ bà cũng
đã thức dậy và đang lục đục làm mấy công việc hàng ngày quen thuộc. Từ ngày đứa
con dâu bỏ về đàng ngoại thì cụ lại phải tự tay làm lấy mọi việc trong nhà như
vậy.
Thấy
thời gian riêng tư dành cho mình đã hết, cụ Doanh quay bước trở vào nhà. Vừa khi
ấy chợt nghe có tiếng chào cất lên:
- Con
chào cụ ạ!
Cụ
Doanh quay lưng lại, thấy một anh thanh niên trạc tuổi thằng Nghiệp nhà mình
đang dắt xe đi vào sân. Cụ nhìn anh ta suốt lượt từ đầu đến chân, ngỡ ngàng:
- Chào
anh! Anh là?...
- Thưa cụ! Cháu là bạn làm cùng công ty với anh Nghiệp. Nhà cháu ở xã bên. Hôm
nay cháu về thăm nhà, nhân tiện anh Nghiệp có gửi quà về biếu cụ ạ!
Nghe
thấy thế, cụ Doanh mỉm cười lịch thiệp:
- Vậy
thì mời anh vào nhà xơi nước!
Anh
thanh niên theo chân cụ Doanh vào trong nhà. Sau tuần trà, chủ
nhà lên tiếng:
- Nào,
thằng con tôi có khỏe không? Nó không còn tơ tưởng gì đến con vợ hư hỏng kia
nữa chứ?
- Dạ!
Anh Nghiệp vẫn khỏe. Suốt ngày chỉ lo nghĩ đến cụ, còn chuyện vợ con thì anh ấy
đã quên rồi ạ!
Cụ
Doanh gật đầu hài lòng. Như vậy là thằng con trai nó cũng biết thương bố, biết
nghe lời người trên dạy bảo. Kể ra nó cũng xứng đáng với tổ tiên nhà này lắm.
Sau phút
do dự, anh thanh niên trao cho cụ bức thư của Nghiệp, kèm theo chiếc phích nước
có vỏ nhựa lấp lánh để dùng pha trà. Cụ Doanh vui vẻ nhận quà và thư của con mà
không nói thêm gì cả.
Có lẽ
vì đang vội, anh thanh niên chào chủ nhà rồi nhanh nhảu ra về. Vừa mới ra đến
sân, chợt nghe một tiếng “xoảng” vang lên chát chúa. Chiếc phích mà anh Nghiệp
mua tặng bố đã bị ném vỡ vụn ngay dưới chân anh. Không dám dừng lại hỏi lý do,
anh vội vàng dắt xe thật nhanh ra phía cổng. Lúc này anh kiểm lại đồ đoàn thì
bất giác giật mình: "Nguy quá! mình đã đưa nhầm bức thư anh Nghiệp
gửi vợ cho ông cụ rồi". Giờ thì anh đã hiểu rõ nguyên nhân mà
chiếc phích bị ném vỡ tan tành kia. Nhanh chóng, anh lên xe chạy thẳng một mạch
mà không dám ngoái đầu nhìn lại phía sau một lần nào.
Về
phía cụ Doanh, sau khi nhận quà của con trai liền vui vẻ mở thư ra đọc. Vừa mới
nhìn vào lá thư, cụ đã thấy ngay dòng chữ: "Gửi Thanh Phương, vợ
yêu quý của anh... ". Cụ liền nổi ngay trận lôi đình, tiện
tay vớ luôn chiếc phích mà ném mạnh ra ngoài sân, miệng chửi vung lên:
- Tiên
sư chúng mày! Định lừa ông già này hả?...
Rồi cụ
chạy vội ra sân để toan cho kẻ đồng đảng kia một bài học, nhưng cả người lẫn xe
lúc này đều đã không còn ở đó nữa.

