Trang từ từ rảo bước đến chỗ chiếc thùng đựng thư quen thuộc
ngay trước cổng bưu điện. Chiếc thùng sắt màu vàng nhạt, được gắn trên cái cột
cao không quá đầu người, phía trên có một khe hở bằng đốt ngón tay để bỏ thư.
Nâng nhẹ tấm che để cho khe hở lộ ra, rồi cô cẩn thận bỏ lá thư vào bên trong.
Vậy là từ lúc này, lá thư sẽ bắt đầu một cuộc hành trình vạn dặm, với sứ mệnh
chuyên chở yêu thương của cô tới anh. “Hôm nay là chủ nhật, có lẽ ngày mai đầu
tuần họ mới chuyển thư đi” – Trang nghĩ thầm và quay gót trở ra. Có tiếng còi
xe xin đường, cô vội tránh sang một bên rồi men theo vỉa hè, chậm rãi đi về
nhà.
Đoạn đường từ bưu điện về nhà Trang chỉ độ vài trăm mét, thế nhưng ở đó là hình ảnh của một cuộc sống thu nhỏ: Một ngôi chợ xép, một rạp chiếu phim, những quán hàng tấp nập người mua kẻ bán, những ngôi nhà san
sát, kề nhau. Khoảng giữa phố, có một ngôi quán điện tử mà bất cứ lúc nào đi
qua, cô cũng đều nghe thấy âm thanh trò chơi và tiếng cãi nhau ì xèo của lũ trẻ
vọng ra từ trong đó. Trên vỉa hè, hai hàng cây bằng lăng xanh tốt được
trồng thẳng lối. Cứ mỗi độ hè về, những cánh hoa mỏng manh lại đua nhau nở rộ
trên cành, tím biếc cả một khung trời. Cái sắc hoa xao xuyến ấy, dễ khiến cho
người ta bồi hồi nhớ về những năm tháng mộng mơ của tuổi học trò đã qua. Con
đường này giờ đây đã trở nên quen thuộc với cô, ít ra là từ khi yêu anh. Cứ vài
tuần một lần, cô lại đi bộ đến bưu điện để gửi thư cho anh, những bức thư chứa
đựng tình cảm yêu thương thầm kín, và cả những thông tin cần thiết để anh có
thể hình dung được cuộc sống của cô nơi đây. Cũng có lúc đi công chuyện, nhân
tiện cô ghé qua bưu điện, rồi dừng lại ở đó để mà bỏ thư.
Trang và Thành yêu nhau đã được hai năm nay, một mối tình xa
cách với bao đợi chờ, phấp phỏng. Cô học sư phạm trong thành phố, còn anh là
sinh viên luật khoa ở mãi tận thủ đô. Khoảng cách mấy trăm cây số, khiến họ
không thể thường xuyên gặp gỡ nhau như những đôi tình nhân khác. Mỗi năm cô và
anh chỉ được ở bên nhau vào dịp tết hoặc nghỉ hè. Hoàn cảnh đó, khiến họ phải yêu
xa và gửi gắm tình cảm cho nhau qua những cánh thư yêu. Đối với họ, thư là cánh
chim, là sứ giả của tình yêu, là sợi dây kết nối để giữ cho tình cảm luôn được nồng
nàn, bền chặt.
Lúc về đến cổng, Trang bị mấy cô sinh viên thuê trọ bắt gặp. Thế
là mấy cô ả quỷ sứ kia hét toáng lên:
- Chị Trang đi đâu về đấy? Gửi thư cho người yêu hả?...
Rồi họ lại đấm vai nhau thùm thụp mà cười như nắc nẻ.
- Thế thì đã làm sao nào? – Trang làm bộ đanh đá trêu lại, nhưng
mặt thì đã đỏ dừ lên tự lúc nào.
- Thì là đúng chứ sao? – Mấy cô sinh viên lại đồng thanh.
Mặt Trang càng đỏ tợn. Một cô mập mạp, nom chừng nghịch ngợm và
táo tợn nhất đám, đứng lên làm bộ như đang diễn kịch:
- Em nhìn thấy người ấy của chị Trang rồi nhé. Cao…cao như thế
này này! – Cô giơ tay rồi nhón nhón người lên để áng chừng. Mấy cô kia lại liếc
mắt nhìn Trang, cùng bưng miệng mà cười thêm một trận giòn dã nữa.
- Hôm nào mà bắt gặp cô nào đi gửi thư cho người yêu thì chết
với tôi nhé! – Trang dứ dứ nắm tay về phía mấy cô gái dọa, rồi ngượng ngùng
bước nhanh vào sân và khép vội cánh cổng lại.
o0o
Vậy là từ hôm Thành đi đến nay đã được hai tháng rồi. Dù thời
gian này bận ôn thi học phần, nhưng Trang vẫn cố gắng viết thư đều đặn cho anh.
Đôi lúc cô những muốn mình chú tâm hơn vào việc học để có kết quả thi thật tốt.
Nhưng rồi rốt cục lý trí cũng không thể nào thắng nổi con tim. Cô lại ngồi vào
bàn và cầm bút viết thư cho anh, lại đắm chìm trong những kỷ niệm yêu đương,
với những lời thương lời nhớ tưởng chừng như không bao giờ dứt.
Mỗi khi nhận được thư anh, thường thì hôm sau cô sẽ viết thư trả
lời rồi mang đi gửi. Cô hiểu rằng, cũng như cô, anh rất mong và đợi thư của
người mình yêu. Trong thư, cô luôn động viên anh hãy yên tâm học tốt mà không
phải lo lắng gì cho mình. Cô cũng không giục anh về thăm, vì sợ như thế sẽ ảnh
hưởng tới việc học tập của anh. Nhưng cô luôn nói về nổi nhớ mong da diết, như
một lời nhắc nhở ngầm rằng, khi có điều kiện anh hãy về với em. Ở đây em luôn
mong chờ, để được yêu thương anh trong mọi phút giây của cuộc sống. Và rồi sau
khi đã gửi thư đi, cô lại phấp phỏng chờ đợi hồi âm của anh. Những lá thư đi -
lại, như những mảnh ghép của tình yêu. Mà khi ghép lại với nhau, người ta sẽ
thấy được ở đó một câu chuyện tình trọn vẹn, với đầy đủ cung bậc của những giận
hờn, nhung nhớ, đắm say.
- Cô Trang có thư này! – Có tiếng của chị đưa thư lanh lảnh cất
lên.
Đang ngồi học bài, Trang bỏ vội cuốn sách xuống bàn rồi hấp tấp
chạy ra. Qua khung cửa sổ, khuôn mặt hơi dài và phúc hậu của chị bưu tá thấp
thoáng hiện ra.
- Thư của Trang đây! – Chị ta nói và luồn lá thư qua cửa sổ.
- Cảm ơn chị!
Người bưu tá mỉm cười với Trang rồi quay bước trở ra. Khi cái
dáng cao gầy của chị vừa khuất, Trang khép cửa rồi vội vàng quay trở về phòng
mình. Cô vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào bức thư như bị thôi miên. Đúng là thư
của anh rồi, nét chữ bay bổng lãng mạn nhưng cũng rắn rỏi và đầy cương nghị,
hệt như là tính cách của anh ngoài đời vậy. Cô ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng bóc lá
thư ra, trong khi trống ngực thì cứ đập liên hồi không ngớt. Cô hồi hộp vì
nhanh chóng muốn biết anh đã viết những gì trong thư. Thư được viết trên giấy
màu hồng, có in hình những trái tim lồng vào nhau rất đẹp. Hương thơm từ trang
giấy tỏa ra ngan ngát, vì anh viết bằng loại bút bi thơm rất thịnh hành
thời bấy giờ. Cô khoan khoái hít hà cái hương thơm dễ chịu từ những nét chữ
thân thương, rồi bắt đầu chăm chú đọc.
“Mai Trang yêu!
Nhận được thư em từ tuần trước, nhưng vì
bận học nên giờ này anh mới có thể hồi đáp cho em được. Mong em hãy bỏ qua cho
sự chậm trễ ngoài ý muốn chủ quan này. Đầu thư, anh xin chúc em – con chim bồ
câu bé nhỏ của anh – luôn xinh tươi và mãi trẻ trung, yêu đời!... »
« Chàng gọi mình là con chim bồ câu bé
nhỏ kia đấy. Rõ là đồ khéo nịnh đầm » - Nàng tự nhủ, rồi áp lá thư vào
ngực mà mỉm cười hạnh phúc.
« …Cảm ơn em vì trong thư đã dặn
dò anh nhiều điều. Đừng lo lắng cho anh như một đứa trẻ như thế. Anh có thể tự
lo và chăm sóc cho bản thân được mà.
Em yêu !
Vậy là đã hai tháng kể từ ngày chúng mình
xa nhau. Số phận buộc anh và em phải mỗi người một nơi, đó là điều mà những
người yêu nhau chẳng bao giờ mong muốn. Nhưng cuộc sống là vậy, chúng ta cũng
chẳng thể làm gì khác ngoài việc phải chấp nhận phải không em? Anh chỉ có thể
biết được tình cảm của em qua những dòng tâm sự chứa chan, và hình dung ra hình
bóng em trong tâm tưởng. Nhưng với anh, đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, hơn
cả những đôi tình nhân đang hằng ngày được gần gũi và quấn quýt bên nhau… »
« Tội nghiệp và thiệt thòi cho chàng
quá. Cũng chỉ vì chúng ta ở xa nhau. Nhưng ông trời kia bắt phải như vậy. Chúng
mình còn biết làm sao kia chứ? » - Nàng tự nói một mình, lòng những nghẹn
ngào.
o0o
Thành đặt túi xách xuống vệ đường, rồi ghé
mắt nhìn vào bên trong : Cổng khép, cửa cũng khóa im lìm. «Giờ này mà
Trang còn đi đâu nhỉ?» - Anh bồi hồi nghĩ rồi ngơ ngác nhìn quanh, cố ý tìm kiếm
một người nào đó để hỏi thăm. Vừa khi ấy, cô sinh viên phòng bên cũng đi học về
đến nơi. Cô đặt cuốn giáo trình xuống bậc thềm, tra chìa vào ổ và và bắt đầu mở
khoá lách cách.
Thành tiến lại gần, mừng rỡ:
- Xin lỗi! Phiền cho anh hỏi thăm?...
- Dạ! Anh cứ hỏi! – Cô gái rụt rè nhìn anh,
đáp.
- Em biết chị Trang đi đâu không? – Anh nói
và chỉ tay về phía cánh cổng.
Cô gái ngơ ngác, hết nhìn anh rồi lại nhìn
sang nhà Trang, như đang cố đoán xem mối quan hệ giữa hai người là thế nào. Ngó
thấy cổng khóa, cô trả lời mà như đang tự vấn:
- Cổng khóa. Chắc là chị ấy không ở nhà. Có thể chị ấy đi học? –
Rồi cô nở một nụ cười xã giao, nhìn anh như thể thanh minh - Xin lỗi! Em mới đi
học về cho nên cũng không biết. Anh thử đứng chờ chị ấy một lúc xem sao!
- Cảm ơn em!
Phương sốt ruột nhìn đồng hồ: Đã gần mười một giờ trưa. Chẳng hiểu
giờ này mà Trang còn đi đâu nữa.
- Chị ấy về kia! – Đột nhiên, cô gái nói rồi chỉ tay về phía
trước. Thành nhìn theo, thấy Trang đang chậm rãi đi về phía họ. Cô mặc một bộ
đồ màu xanh lá cây, nom nền nã và trẻ trung.
Trang đã nhận ra anh từ xa, nhưng cô không tỏ ra vồ vập. Có lẽ
cô giữ gìn ý tứ vì không muốn biểu lộ những tình cảm thái quá khi đang ở ngoài
đường. Khi hai người đã đứng cạnh nhau, cô ngước nhìn anh, rồi cất giọng âu
yếm:
- Anh đợi em lâu chưa?
- Anh vừa mới xuống xe thôi! – Anh đáp. Rồi lại hỏi - Em đi đâu
vậy?
- Em sang nhà bạn có chút việc.
Anh để ý nhìn cô, thấy dạo này cô có vẻ gầy và xanh hơn
trước.
- Anh về, sao không viết thư cho em biết? – Cô vừa mở cổng vừa
hỏi.
Con gái là vậy. Trời nắng mưa thất thường ra sao thì họ cũng y
như thế. Anh không về thì cô trách móc, mà về rồi thì cô cũng trách. Nào ai có
thể đoán biết và nắm bắt được cái tâm lý của họ ra sao.
- Anh được nghỉ vài ngày, tranh thủ về thăm em. Vì vậy mà chẳng
kịp viết thư nữa – Thành trả lời, rồi xách túi theo cô vào trong sân.
Thành ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn khắp lượt căn phòng quen
thuộc. Mọi thứ dường như vẫn thế, chẳng có gì thay đổi kể từ lúc anh đi. Chiếc
tủ li đóng theo kiểu tân thời, bên trong được trang trí bằng những cốc chén
thuỷ tinh và búp bê, hoa nhựa. Chiếc ti vi hiệu Sanyo đặt trên nóc tủ. Những
cuốn sách bìa cứng vẫn nằm yên, ngay hàng, thẳng lối trên giá. Trên các khung
cửa sổ, những bức rèm màu tím có viền đăng ten rủ xuống những vệt mờ mờ như in
dấu thời gian.
- Anh uống nước đi – Hai bàn tay thon nhỏ của cô để ly nước lọc
trước mặt anh. Ly nước sóng sánh vì được đặt xuống hơi mạnh, có vẻ như cô đang
xúc động.
Rồi cô nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh người yêu, ngắm nhìn anh, đắm
đuối. Đâu còn là tưởng tượng trong thư, giờ này anh đã ở đây, ngay trước mặt
cô, bằng da bằng thịt. Vẫn là cái dáng cao lớn, phong trần mà cô rất mực yêu
thương ấy. Mái tóc đen dày được chải hất sang một bên rất hợp với vầng trán
cao, rộng. Đôi mắt sáng, đẹp, khoé miệng thì cười rất tươi. Thiên hạ họ nói là
nhìn anh đẹp như con gái ấy. Cô chỉ muốn thu tất cả vào trong một ánh nhìn, như
lo sợ cái hình bóng thân thương kia lại tự nhiên vụt mất đi như ảo ảnh, hư vô.
Đáp lại, Thành hôn nhẹ vào má người yêu rồi cúi xuống, lần mở
túi xách lấy ra một hộp trang điểm xinh xinh. Món quà mà anh đã cất công tìm
mua và cẩn thận để vào đó từ hôm qua.
- Tặng em!
- Ôi! Đẹp quá! - Cô reo lên, ánh mắt mở to đầy thích thú.
Thành hấp háy đôi mắt, nhìn người yêu một cách trìu mến. Anh cảm
thấy hạnh phúc mỗi khi cô vui, muốn cô luôn giữ mãi vẻ hồn nhiên háo hức ấy.
- Mình ra vườn đi anh! – Cô đứng dậy và kéo tay anh, nũng nịu.
Đôi tình nhân nắm tay nhau đi ra vườn, nơi vốn dĩ dành riêng cho
họ, thế giới của cổ tích và tình yêu. Họ dìu nhau ngồi xuống chiếc ghế đá mà cả
hai đều đã quen thuộc bao ngày. Cạnh đó, cây ngọc lan êm đềm tỏa bóng và rụng
xuống đất những cánh hoa tơi tả. Dưới chân bức tường gạch xây trước mặt, những
khóm hồng nhung đang nở hoa, xen lẫn những bông cúc hoạ mi tím biếc, rung rinh.
Thi thoảng, Trang vẫn cắt những bông hoa ở đây, đem cắm vào lọ rồi để lên bàn
học của mình cho đẹp. Cả anh và cô đều rất thích nơi này, một khuôn viên kín
đáo, yên tĩnh và đầy mộng mơ.
- Anh có nhớ em không? – Cô hỏi và nhìn anh mơn trớn.
- Anh nhớ trong mọi phút giây!
- Vậy anh nhớ thế nào? – Cô lại hỏi và lấy tay mân mê những lọn
tóc lòa xòa trước trán người yêu một cách tinh nghịch.
Anh choàng tay ôm vai người yêu, kéo sát cô về phía mình hơn. Cô
thì vẫn ngồi yên trong vòng tay anh, ngoan ngoãn và mềm mại như một chú mèo con
mới lớn.
- Anh hình dung ra cuộc sống của em qua những dòng thư mà em
viết. Về khung cảnh ngôi nhà và khu vườn, về con đường mà hằng ngày em vẫn đi đến
trường… tất cả…tất cả như một cuốn phim vậy. Em yêu ạ!
- Thật chứ anh? – Giọng Trang mơ màng. Rồi cô xoay hẳn người
lại, nhìn thẳng vào mắt anh, đờ đẫn. Làn môi căng mọng mở ra, hờ hững, đợi chờ.
Anh từ từ đặt môi mình lên môi cô, rồi cả hai cùng nhắm mắt lại.
Vòng tay họ siết chặt lấy nhau, vuốt ve theo từng con sóng mãnh liệt của bao
tháng ngày khao khát, đợi chờ. Cạnh đó, những đóa hồng đang khẽ đung đưa trong
gió, và dưới chân họ, những cánh hoa ngọc lan trắng muốt đã rơi đầy.
o0o
Lá thư sau cùng Trang gửi cho Thành đã khá lâu, vậy mà cả tháng
nay vẫn không có lấy một hồi âm nào của anh cả. Cô phấp phỏng đợi chờ, rồi lại
bắt đầu bồn chồn, lo lắng. Vô số những câu hỏi nghi vấn lúc này cứ diễn ra
trong đầu cô. Anh không còn yêu cô? Hay anh đã thay lòng? Hoặc như anh đang gặp
khó khăn gì trong cuộc sống và công việc chăng? Cũng có thể do bên bưu điện
người ta đã làm thất lạc thư? Chừng ấy lý do cứ không ngừng đeo bám lấy tâm
trí, khiến Trang cảm thấy căng thẳng và mệt mỏi. Cô muốn ngay lập tức có một
lời giải đáp, nhưng tất cả đều vô vọng. Những lá thư hồi âm của anh vẫn bặt vô
âm tín.
Bữa ấy Trang đi học về, vừa mới dựng xe thì đã nghe mẹ nói:
- Con có thư đấy!
- Đâu vậy mẹ! – Trang mừng rỡ, quên mất cả giữ gìn ý tứ.
- Mẹ để trên bàn, gần chỗ giá sách ấy. Họ vừa mới mang đến lúc
nãy - Mẹ cô chậm rãi, cặp kính trắng của bà vẫn dán chặt vào màn hình ti vi.
Trang hồi hộp tiến đến chỗ giá sách. Lá thư vẫn nằm yên ở đó, im
lìm và bí ẩn. Cô vội cầm lên xem với một vẻ tò mò hết sức. Đúng là nét chữ của
Thành rồi, vậy là anh vẫn không quên cô ư?
- Thư của nó phải không? – Bà mẹ nhìn con dò hỏi, nhưng có vẻ bà
cũng đã đoán biết mọi chuyện.
- Dạ! – Trang đỏ mặt thú nhận.
Trang vội vã đi ra vườn, với thế giới yên tĩnh của riêng cô, như
để dấu mẹ những lời mà cô sắp đọc ra đây trong bức thư của anh.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đá, nơi lưu giữ những kỷ niệm êm đềm
giữa cô và anh, rồi bắt đầu mở thư ra đọc. Nét chữ trong thư nguệch ngoạc, có
thể khi viết, tâm trạng anh đang không được tốt. Trang dường như không tin vào
mắt mình khi dòng chữ đầu tiên hiện ra: “Trang thân!”. “Xưa
chàng gọi là em yêu!” - Cô cay đắng nghĩ thầm.
Rồi cố nén xúc động, cô nhìn vào lá thư, đọc tiếp:
“…Anh đã rất khổ tâm khi phải viết những dòng thư này cho
em. Anh biết rằng em sẽ đau khổ, và anh cũng vậy. Nhưng có lẽ đó là
số phận em ạ, hoàn cảnh đã như thế, chúng ta cũng chẳng thể nào làm khác được.
Ông trời run rủi cho chúng ta yêu nhau, nhưng lại bắt chúng ta phải xa cách. Để
rồi gieo chi bao nổi sầu li biệt…”
Cô cố ngăn những giọt nước mắt đang chực trào ra.
“…Lời cuối cùng anh muốn nói với em: Chúng ta hãy chia tay từ
đây. Em hãy coi như ta chưa hề gặp nhau, và tình mình cũng chỉ là một cơn gió
thoảng qua trong đời”.
Lần này thì nước mắt cô cứ thế trào ra, mà không thể
nào ngăn lại được nữa. Còn biết nói gì đây, khi chàng đã quyết định như
vậy? Lòng tự trọng của một người con gái không cho phép cô níu kéo hay van nài.
Mặc dù trong lòng cô vẫn còn yêu thương anh tha thiết. Ôi! Những lá thư yêu, nó
đã ban tặng cho ta muôn vàn hạnh phúc, nhưng cũng chính nó lại mang đến cho ta
bao nổi cay đắng vô bờ.
Bấy giờ Trang đã đi dạy tại một ngôi trường cấp hai trong thành
phố. Hằng ngày cô đi làm bằng một con đường khác. Cô không muốn đi qua bưu
điện, nơi có cái thùng gửi thư màu vàng được đặt sát mép đường. Vì cô sợ nó lại
gợi nhớ đến anh, đến mối tình của thời sinh viên dang dở. Cái thùng đựng thư
màu vàng ấy, ngày trước ngay cả trong mơ cô cũng thường bắt gặp, vậy mà lúc
này, tự bao giờ nó đã trở thành một hoài niệm xa xăm.
