Thứ Tư, 15 tháng 1, 2025

Bộ bài Tây

 

Chu Thái và Anh Tuấn vốn là một cặp bài trùng nổi tiếng trong làng cờ bạc Hà Tây. Giữa muôn vàn tinh tú của giải ngân hà, họ chính là ngôi sao sáng nhất, là hai con rồng ngạo nghễ vậy. Chu Thái có lối đánh chân phương nên được gọi là “Bạch Long”, còn Anh Tuấn chính là “Hắc Long”, bởi vì trong tay anh luôn sở hữu những ngón nghề ghê gớm và tinh xảo bậc nhất xưa nay. Một đen một trắng, hai người kết hợp với nhau trở thành một cặp song sát hoàn hảo, thiên hạ vô địch. Có tài thì ắt phải có danh, bởi vậy mà họ được giới trong nghề nhất loạt tôn xưng là: “Thần bài đất Bắc”.

Kể từ khi xuất hiện, dù là đấu tay đôi hay chéo cánh, hai người họ chưa bao giờ gặp thất bại. Ngoài cái tài đánh bài vô địch, “Thần bài đất Bắc” còn nổi danh với lối chơi đẹp. Sau mỗi lần thắng cuộc, họ sẵn sàng trả lại tiền cho đối phương nếu xét thấy hợp nhẽ. Nhiều khi họ cũng coi việc đánh bài như là một cuộc tỉ thỉ để lĩnh hội tài năng, chứ không phải là để hơn thua, cao thấp.

Thiên hạ thường kháo nhau về bộ bài tây mà lúc nào “Hắc Long” cũng kè kè mang theo bên mình. Đó chính là vũ khí bí mật, khiến cho họ đánh đâu thắng đấy, hễ chơi là được, hễ ngồi vào chiếu là có tiền. Bộ bài ấy được đánh dấu rất kín, từ con Át cho đến con K. Việc đánh dấu này riêng họ biết, chỉ cần liếc qua là có thể nhận ra ngay đó là quân bài gì. Thành ra, tiếng là đánh bài sấp, nhưng kỳ thực họ đang chơi bài ngửa vậy. Trong lúc ngồi chéo cánh, họ còn có những kí hiệu riêng để phím cho nhau. Nhờ vậy mà họ biết nên giữ lại quân gì, đánh ra quân gì để dẫn dụ đối phương.

o0o

Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn còn kể cho nhau nghe về cuộc tỉ thí năm ấy giữa “Thần bài đất Bắc” và hai cao thủ khác từ miền nam ra.

Một buổi sáng cuối thu, hai vị khách xuất hiện trong những bộ âu phục lịch lãm: Giày tây đen, com lê thắt cà vạt, tay xách ca táp căng phồng. Phong thái thật chẳng khác nào những bậc phong lưu tài tử. Ngược lại, “Thần bài đất Bắc” ra mắt với trang phục giản dị như tính cách vốn có của họ. “Bạch Long” khoác lên mình chiếc áo gió trắng, còn “Hắc Long” thì mặc áo đen.

Địa điểm được chọn cho trận so tài là một căn phòng nhỏ được bài trí khá đơn giản. Bên trong bày sẵn nước uống, thức ăn nhanh để đảm bảo trong suốt thời gian thi đấu không ai phải ra đến ngoài. Đúng tám giờ sáng, họ cùng nhau bước vào trong đó. Ngay lập tức, cửa phòng được đóng kín mít, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Trong phòng lúc này chỉ có bốn người họ với nhau, hoàn toàn đảm bảo sự khách quan không thiên vị.

Bốn người ngồi xếp bằng, cách nhau vài gang tay trên chiếc sập gụ nhẵn bóng. Vài giây im lặng, họ gật đầu, lịch sự chào nhau. Sau khi thống nhất thể lệ thi đấu, những lá bài mới cóng bắt đầu được chia thoăn thoắt, lẹ làng và không mảy may sai một li.

Vào trận, hai bên kình nhau, thăm dò nhau, rồi bắt đầu đỡ qua, đánh lại. Mỗi quân bài đánh ra đều phải được tính toán và cân nhắc thật kĩ lưỡng. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, sẽ dẫn đến thất bại lớn, vì vậy mà phải hết sức cẩn trọng. Quân bài nào giữ lại thì kín như bưng, nhưng một khi đã đánh ra thì phải như sấm sét nổ ngang trời, khiến cho đối phương không tài nào đỡ nổi. Thật đúng là cao thủ đang xuất chiêu vậy. Trên chiếu bạc lúc này, trán người nào cũng nhíu lại đăm chiêu, hai bên thái dương, mồ hôi rịn ra thành giọt.

Kết thúc mỗi ván bài, họ lại mở chiếc cặp mang theo để thanh toán, bên trong đó được sắp đầy những xấp tiền có mệnh giá cao nhất.

Đương khi đánh, một cao thủ miền nam không kìm được, thốt lên:

- Thật là đỉnh cao! Thật là sảng khoái!...

Không gian trong phòng tĩnh lặng, tịnh không có một âm thanh hỗn tạp nào quấy nhiễu. Chỉ có tiếng hô, tiếng xướng, tiếng những quân bài đánh xuống mặt gỗ nghe tanh tách. Những điếu thuốc thơm được đốt cháy liên tục, cho thấy mức độ căng thẳng và khốc liệt của những ván bài. Thực là vô tiền khoáng hậu. Thực là kỳ phùng địch thủ.

Đến khoảng ba giờ chiều, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra. Những ánh mắt tò mò cũng lập tức đổ dồn về phía ấy. Người ta thấy bốn người họ bước ra và đang bắt tay nhau, vừa đi vừa nói cười hỉ hả. Cái cảnh ấy thật hữu hảo, thật phi thường, trái ngược với không khí bất mãn thường thấy của những ván bài lúc tàn cuộc.

Một cao thủ Nam Kỳ khom lưng, bắt tay “Bạch Long”:

- Thật là danh bất hư truyền. Chúng tôi đây xin bội phục! Bội phục!

 Rõ ràng là các cao nhân, tài tử đang gặp gỡ nhau chứ chẳng phải là đánh  bài, đánh bạc gì sất. Ở đó, người ta chỉ thấy toát lên một cái tinh thần cao thượng, nghĩa hiệp, cũng như tấm lòng biệt nhỡn liên tài mà thôi.

Tại sao lại có cái không khí tàn cục vui tươi như vậy? Kỳ thực là toàn bộ số tiền đựng đầy chiếc cặp mà hai cao thủ miền nam mang theo đều đã thua hết, nhưng với tinh thần hữu hảo, "Thần bài đất Bắc" đã hoàn trả cho họ mà chẳng hề giữ lại một đồng xu nhỏ nào cả. 

o0o

Lần nọ, có một gã lái trâu từ vùng khác đến. Khi nghe đến danh “Thần bài đất Bắc” thì hắn tỏ ra bán tín bán nghi. Mới đến hôm trước, hôm sau hắn đã ra mắt “Hắc Long” và yêu cầu được tỉ thí với anh để phân tài cao thấp.

Gã này thân hình cao lớn, mặt vuông, lông mày chổi sễ. Chân gã đi giày khủng bố, người diện nguyên bộ đồ bò bạc phếch, mới nhìn qua đã biết được ngay là dân giang hồ tứ chiếng. Tính gã đam mê đỏ đen, từng lân la bài bạc khắp ga tàu bến xe trên cả nước. Cũng chính vì những thành thích bất hảo ấy mà gã tự tin vào ngón nghề của mình lắm. Đang ôm sẵn một đống tiền đi mua trâu, gã quyết định sẽ đem hết tài năng của mình ra để mà tỉ thí với “Hắc Long” một phen sống mái.

“Hắc Long” không muốn đánh, nhưng thấy gã lái trâu cứ nài nỉ mãi, anh đành phải miễn cưỡng tiếp chiêu hắn. Vả lại, một khi đã trở thành cao thủ, người ta không thể né tránh những lời thách đấu như vậy từ đối phương.

Vì chỉ có hai người tham gia, cho nên họ chọn đánh ba cây.

Vậy là một chiếu bạc đúng nghĩa đã được mở ra. Người ta trãi một chiếc chiếu cói ngay trên thềm gạch men cho hai đối thủ ngồi, ngoài ra, xung quanh còn có thêm mấy người đứng xem và chứng kiến nữa.

Mở đầu, Hắc Long cố tình nhường cho gã lái trâu mấy ván to. Nhìn đống tiền ngồn ngộn dưới chân mình, gã đắc ý nghĩ thầm: “Tưởng thần bài là thế nào, té ra cũng tầm thường thôi!”.

Bắt đầu một ván mới khác. Bàn tay “Hắc Long” lại thoăn thoắt chia bài.

Gã lái trâu giơ ba quân bài của mình lên, hé mắt xem: 3 cơ, 6 chuồn và át cơ. Như vậy là mười nước chẵn, lại có át cơ bảo lãnh.

Gã mừng quýnh, chắc mẫm lần này mình lại thắng to.

Nhưng gã đâu biết rằng, đó chính là kế “Thả để bắt” của “Hắc Long”.

“Hắc Long” hết nhìn những quân bài của đối phương, lại nhìn xuống những quân bài của mình dưới chiếu, trầm ngâm suy nghĩ.

Lát sau, anh ngẩng lên, nhìn xoáy vào mắt đối thủ, nói:

- Chúng ta chơi cũng đã lâu rồi. Bây giờ tôi đề nghị đánh một ván tất tay. Ai có bao nhiêu tiền trong người đều mang ra đánh hết. Ai thắng, ai thua đều nghỉ! Anh thấy thế nào?

Gã lái trâu thấy quân bài của “Hắc Long” vẫn chưa mở ra, trong khi bài của mình lại mười nước, bèn đảo mắt nghĩ: “Hoạ có thần tiên phù hộ thì hắn mới thắng được ván này. Nếu hắn cũng mười nước, lại có át rô bảo lãnh thì mới đè nước bài của mình được. Nhưng xác suất này là rất nhỏ, chỉ độ một phần trăm mà thôi. Hiếm khi xẩy ra lắm!”.

Tin là mình sẽ thắng, gã lái trâu đập mạnh tay xuống chiếu, nói như đinh đóng cột:

- Được! Tôi quyết định đánh nước bài này!

Tất cả những người đứng xem đều hồi hộp, nín thở để chờ đợi.

“Hắc Long” bắt đầu nhón tay, chậm rãi lật các quân bài của mình lên: 4 chuồn… 5 bích…

Còn một con cuối cùng chưa lật, vẫn nằm yên trên chiếu. Mọi ánh mắt đều nhìn chằm chằm vào quân bài ấy, có người còn đưa tay lên che mắt, không dám nhìn thêm nữa. Quá hồi hộp, quá gay cấn.

Lúc này “Hắc Long” mới nhẹ nhàng chạm tay vào quân bài. Sau vài giây nhắm nghiền mắt như thiền định, anh bất ngờ vung tay lật mạnh quân bài lên.

- Át rô! – Những người có mặt nhất loạt vỗ tay, reo lên.

Hai con mắt ốc nhồi gã lái trâu nhìn trân trân vào quân bài mà như muốn nổ tung. Gã không dám tin vào mắt mình nữa: Đúng mười nước, có át rô bảo lãnh. Vậy là nước bài của “Hắc Long” đã đè nước bài của hắn.

“Hắc Long” đã sử dụng tuyệt chiêu. Trên đời, thử hỏi có mấy ai chia được hai ván bài mười nước, mà mỗi bên lại có át cơ, át rô bảo lãnh để dẫn dụ đối phương như thế?

Gã lái trâu sụp hẳn người xuống chiếu như một con thú dữ bị trọng thương. Vậy là cái điều mà hắn lo sợ nhất đã đến, cái xác suất một phần trăm rất nhỏ ấy đã thực sự xẩy ra. Nước mắt nước mũi ròng ròng, hắn quỳ sụp xuống chiếu mà lạy như tế sao:

- Muôn lạy đại ca! Ngàn lạy đại ca! Cả gia tài buôn bán của tôi đều đã thua nhẵn rồi. Vợ con tôi sẽ chết đói mất. Cúi xin đại ca, hãy thương tình mà trả lại tiền cho!...

“Hắc Long” nhíu mày, nhìn hắn một cách thương hại.

Đợi cho hắn dứt lời, “Hắc Long” bèn kiểm lại số tiền mà mình đã bỏ ra, số còn lại, anh trả hết cho gã lái trâu. Đoạn anh nhìn hắn, cất giọng ôn tồn:

- Nể tình vợ con anh, tôi trả lại tiền cho anh. Cờ bạc là bác thằng bần. Từ nay lo chí thú làm ăn, chớ có đam mê bài bạc nữa nghe!...