Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Bên nụ hoa Đào

     

Phong bước vào cửa hàng lưu niệm, vừa đi vừa để mắt tìm kiếm, anh cần mua vài xấp giấy in cho công việc vẫn còn đang làm dở ở nhà. Gian hàng khá rộng và ngăn nắp, với những chiếc tủ kính trong suốt được kê sát vào nhau. Bên trong bày bán đủ thứ quà tặng, những lẵng hoa nhựa đủ màu sắc, một ít đồ văn phòng phẩm các loại. Trên tường còn thấy treo cả tranh ảnh và mấy món đồ thủ công mỹ nghệ để bán cho du khách tham quan. Vì quán lúc này vắng khách, nên hai cô bán hàng đang tranh thủ dọn dẹp.

      

     Thấy Phong ngơ ngác, một cô tiến đến, cất giọng nhẹ nhàng:

 

     - Anh mua gì ạ?...

 

     - Cô cho tập giấy A4!

 

     Cô gái khom người, kéo nhẹ tấm kính và lấy ra một xấp giấy khổ A4 loại tốt, trắng tinh. Phong để ý thấy cô khá xinh đẹp, thân hình thon thả, nước da trắng và đặc biệt là nụ cười rất duyên, dễ khiến cho người ta nẩy sinh cảm tình.

 

      Phong lấy tiền ra trả, nhân tiện hỏi:

 

     - Hai cô là người trong thị trấn?

 

     - Dạ! Chúng em ở xa, cách đây những mấy chục cây số kia. Gian hàng này là do chúng em thuê – Cô gái đáp, kèm theo một nụ cười e lệ.

 

     - Vậy thường ngày, các cô vẫn ở đây sao?...

 

     - Vâng! Lâu lâu chúng em mới lại về thăm nhà.

 

     Phong nghe họ gọi tên nhau, mới biết cô đang nói chuyện với mình là Thu Hương, còn người kia tên Mai. Cả hai đều còn trẻ, chừng ngoài hai mươi gì đó, người nào cũng hiền lành, dễ thương cả. Thật là một cuộc gặp gỡ tình cờ và thú vị. Vì đang làm dở chiếc máy in ở nhà, Phong vội chào họ rồi ra về. 


     Hương vẫy tay, dặn với theo:

 

     - Cần mua gì, mời anh lại ghé cửa hàng chúng em nhé!...

 

     Những ngày sau đó, có phải vì cái duyên của người bán hàng hay không mà Phong thường hay ghé thăm cửa hàng lưu niệm. Anh đến để mua vài thứ cần thiết, tiện thể cũng nói dăm ba câu chuyện cho vui. Trong lúc trò chuyện, anh thường để ý đến Thu Hương nhiều hơn, vì cho rằng cô dịu dàng và có một tâm hồn đẹp. Từ đó, ba người họ trở thành bạn bè thân thiết của nhau. Hai cô gái cũng đã nhiều lần đến nhà anh chơi, họ tươi trẻ, nói chuyện nhí nhảnh, khiến cho không khí lúc nào cũng vui nhộn hẳn lên.

 

     Phong tốt nghiệp đại học và mới về quê được vài năm nay. Từng  đã làm việc vài nơi, nhưng vì công việc không phù hợp nên anh xin nghỉ. Không còn đi làm nữa, anh dành toàn bộ thời gian của mình để mà chuyên tâm nghiên cứu và viết sách.

 

     Quê anh vốn là một thị trấn nhỏ yên bình, hằng năm chỉ rộn lên vài tháng vào mùa hè, khi có du khách đến tắm biển và vãn cảnh. Thiên nhiên ban tặng cho nơi đây một bãi tắm thơ mộng, biển xanh, cát trắng và những rặng phi lao xanh ngút tầm mắt.

 

    Những lúc bên nhau, Hương thường kể cho anh nghe về quê hương mình. Nơi ấy, chỉ có đồi núi chập chùng với mây ngàn gió cả, chứ không được ngắm nhìn biển xanh như chốn này. Sự trái ngược ấy khiến anh cảm thấy những câu chuyện của cô trở nên mới mẻ và hấp dẫn lạ thường. Anh chăm chú lắng nghe, ngắm nhìn cái sống mũi thanh thanh, đôi mắt lúng liếng và khoé miệng xinh tươi ấy của cô. Với anh, cô là một thế giới khác lạ mà anh luôn muốn được tự mình tìm hiểu và khám phá. Anh muốn một lần được đến nơi ấy, để tận mắt chứng kiến những gì mà cô đã kể.

    

o0o

      

     - Có người vừa nhắc đến anh Phong đó! – Mai nói, ngay khi vừa nhìn thấy Phong.

 

     Rồi cô đánh mắt, tinh nghịch nhìn sang phía Hương lúc này đang đỏ mặt lên vì thẹn. Hương đang dọn hàng trong quày. Bàn tay thon thon của cô sắp lại những cuốn sổ cho ngay ngắn, đặt chú gấu bông và mấy món đồ xinh xinh vào đúng chỗ để làm sao nom chúng hài hoà và thẩm mĩ nhất có thể.  Mặt kính cũng vừa được lau sạch, lấp lánh và sáng choang dưới ánh đèn màu.

 

    Mai quét nhà xong thì quay trở lại quày. Thấy hai người tỏ vẻ lúng túng, cô hiểu ý, bèn làm bộ dấm dẳng:

 

     - Thôi! Cho hai người đi chơi một lúc. Tôi chịu khó trông hàng cho!...

  

     - Làm phiền cô vậy! - Phong nói và nhìn Mai với ánh mắt hàm ơn. Cô nàng hay trêu đùa, nhưng quả thực là rất nhiệt tình và tâm lý.

 

     Hương ngượng ngùng đứng lên, bước đến cạnh Mai, dặn:

 

     - Con gấu bông này em bán hai trăm nhé. Còn hộp quà này trăm rưỡi. Toàn là những hàng mới nhập hôm qua đấy!...

 

     - Tôi biết rồi. Hai người cứ yên tâm đi đi! - Mai nhìn Hương, bĩu môi. Ý chừng muốn nói: “Tôi đang đi guốc trong bụng cô đấy. Cô nàng ạ!”. Cái bím tóc buộc phía sau đầu Mai cứ lúc lắc, nom càng có vẻ nghịch tợn.

 

     Biết không nói lại với cô bạn đáo để, Hương nở một nụ cười cầu hoà rồi quay ra kéo  tay Phong:

 

     - Mình đi thôi anh!...

 

     Phong ngoái đầu, vẫy tay:

 

     - Bye! Bye!...

 

     - Bye! – Mai cũng vui vẻ đáp lại.

 

      Đôi tình nhân tay trong tay, cùng nhau đi ra phía biển.

 

     Biển mùa đông lạnh giá, nước đục ngầu, bầu trời xám xịt một màu tro. Sương mù giăng giăng, những hòn đảo ngoài khơi nhấp nhô như đang bồng bềnh trong mây. Lũ chim biển mải miết chao liệng, tiếng kêu của chúng hoà với âm thanh của sóng và gió, tạo nên một bản hòa ca sống động.

 

     Một cơn gió thổi qua, lạnh buốt, khiến cho những lọn tóc trên đầu Thu Hương tung bay. Cô rùng mình, bất giác đưa tay kéo cao cổ chiếc áo khoác đang mặc. Chiếc áo màu hồng, má cô cũng hồng, cặp môi đỏ chót dưới tiết trời căm căm.

 

     Bãi biển vắng vẻ, hoang vu. Hai người cùng nhau đứng dưới rặng phi lao chạy dài tít tắp. Gió vi vút trên cao, những con sóng biển xô nhau, dạt dào cuốn tung bọt nước. Hương nép vào người yêu, chỉ tay ra phía xa:

    

     - Những con thuyền ngoài khơi đẹp quá! Biển thật bao la anh nhỉ?...

      

     - Đại dương vô tận. Giới hạn của nó là những vùng đất và xứ sở, nơi có những con người đang sống và yêu nhau như chúng ta em ạ! – Anh đáp, giọng thầm thì.

 

      Đứng trước biển mênh mông, vô tận, họ như hai tạo vật bé nhỏ của thiên nhiên. Họ mang hơi ấm cho nhau, cảm nhận những con sóng yêu thương đang không ngừng lan tỏa trong cơ thể nhau. Mùa đông lạnh lẽo, nhưng họ đã có tình yêu sưởi ấm, biển mênh mông nhưng đã có hai người.

o0o

      Chỉ còn một tuần nữa là đến tết nguyên đán. Ngoài đường, người đi kẻ về đã bắt đầu tấp nập. Dọc hai bên đường, những chậu quất và hoa tết cũng đã được người ta bày bán lác đác. Phong chạy xe một vòng quanh thị trấn để xem không khí ngày giáp tết ra sao, tiện thể anh ghé qua cửa hàng lưu niệm.

 

     Quán đông khách, Hương và Mai đang tất bật bán hàng. Vốn đã quen với công việc, Phong cũng đứng vào trong quầy để phụ giúp họ một lúc. Anh hỏi han, lấy đồ cho khách. Còn Mai và Hương thì bận bịu gói hàng và cắt tỉa những chiếc nơ xinh xinh. Một lúc sau thì khách cũng vãn, họ mới tạm được rảnh tay đôi chút.

 

     Mai xếp trả mấy món hàng vào chỗ, nói bâng quơ:

 

     - Mọi năm chừng này còn ít khách. Năm nay như vậy là có không khí tết sớm!

 

     Hương đồng tình:

 

     - Cái không khí tết cũng như mùa màng vậy, năm được, năm mất. Vậy thôi!

 

    Mai lại rủ:

 

     - Hôm nào nghỉ tết, anh Phong về quê chúng em chơi nhé!...

 

     Phong lưỡng lự:

 

     - Chỉ sợ cận ngày quá rồi!… Vậy khi nào thì hai người nghỉ tết?...

 

     Hương giơ chiếc nơ lên, vừa ngắm nghía vừa nói:

 

     - Ngày kia chúng em về rồi. Anh đi chơi vài hôm rồi quay về ăn tết vẫn còn kịp mà!...

 

o0o

 

      Những chuyến xe khách cuối năm thường đông và chen chúc. Người ta mang theo đủ thứ cồng kềnh về quê, vì vậy mà cũng tạo nên một không khí xô bồ, hỗn độn. Nào lồng gà, nào cành đào, rồi cả va li và túi xách lỉnh kỉnh. Trên tay Phong là hai cái túi xách đựng căng phồng những đồ. Cạnh đó, Hương và Mai đang đứng đón xe. Vì phải đón cho được chuyến xe khách chạy qua nhà nên họ phải đợi khá lâu. Mãi rồi cũng bắt được xe. Phải loay hoay mất một lúc thì họ mới ổn định được chỗ ngồi, trong xe, đồ đạc và người chật cứng như nêm.

 

     Phong ngó ra phía cửa, bồi hồi nhìn qua khung cửa kính của chuyến xe cuối năm. Những nhà cửa, ruộng lúa, nương đồi lần lượt lướt qua. Anh đang về với quê hương cô, về với thế giới cổ tích mà Hương vẫn thường hay kể.

 

     Bản làng của Hương và Mai nằm sâu trong núi, cách đường quốc lộ những mười mấy cây số đường rừng. Ở đây, nhà cửa nằm cheo leo trên sườn đồi, mơ màng, ẩn hiện trong trong sương. Nơi nào cũng có thể bắt gặp những con dốc thoai thoải, những vách đá hùng vĩ thách thức sự gan dạ của con người. Thấp thoáng những ngôi nhà sàn lợp mái, lũ trẻ con vừa đùa nghịch vừa chơi nhảy lò cò trước sân. Phong vừa đi vừa ngắm nhìn không chán mắt, xưa nay, núi rừng vẫn luôn gợi cho người ta cái vẻ thâm sâu và khó bề chinh phục.

 

     Đường đi gập ghềnh, nhưng vì mãi trò chuyện mà ba người quên cả mệt nhọc. Trên đường đi, họ nhìn thấy một cái bể công cộng khá lớn. Tại đây, có nhiều người đang tập trung lấy nước và lau rửa đồ đạc. Tiếng trò chuyện, tiếng cười đùa vang động cả một khoảng đồi vắng. Ở chỗ khúc quanh, có một ngôi chợ tạm đang họp. Những món hàng rau củ, thực phẩm được bày ra trước mặt, lác đác kẻ bán, người mua. Chừng vài phút sau, trước mắt họ hiện ra một ngôi nhà sàn rộng rãi, phía trước có cây hoa đào đang trổ hoa sặc sỡ.

 

      Hương đẩy nhẹ cánh cổng, nói như reo:

 

     - Nhà em đây rồi!

 

     Ba người lỉnh kỉnh đồ đạc, dắt díu nhau đi vào trong sân.

    

     Một người đàn ông lớn tuổi đứng ở cửa, hấp háy đôi mắt:

 

     - Cái Hương đã về kìa! Còn có cả khách nữa...

 

     - Bố em đấy! – Hương quay nhìn Phong, giới thiệu.

 

     - Chào chú ạ! – Phong lịch sự nắm lấy tay ông cụ.

 

     - Các cháu vào nhà đi!...Vào đi! – Ông bố cứ bấn lên, vui mừng vì thấy con gái đã trở về.

 

     Họ vào nhà, mọi người chào hỏi và làm quen với nhau. Nhà Hương gồm có bố, anh trai và người chị dâu mới về nhà chồng.

 

      Những ngày ở đây, Phong có cảm tưởng như mình đang lạc vào một thế giới hoang vu, tĩnh lặng. Mọi thứ ở đây đều khác biệt, không có cảnh tấp nập đi sắm tết, cũng ít người xe lại qua. Cái cảnh ồn ào ngoài kia dường như đã bị những cánh rừng, vách đá ngăn lại. Nhịp sống chẳng có gì thay đổi, mọi người vẫn đi làm bình thường, sớm sớm cơm vắt, rồi địu gùi lên nương. Vẫn là thời gian ấy, nhưng không gian đã đổi khác. Khi anh đem thắc mắc này hỏi Hương, cô cho biết là dân tộc mình không ăn tết như người Kinh dưới xuôi. Tết cổ truyền của họ diễn ra vào dịp thanh minh, đến khi ấy người ta mới ăn mặc đẹp, mới tổ chức vui chơi, lễ hội. “Thì ra vậy!” - Phong mỉm cười thích thú, cho rằng mình đã may mắn có được cái trãi nghiệm đầy khác lạ và thú vị ấy.


     Bữa cơm chiều hôm ấy còn có cả Mai. Nhà Mai ở gần, cô sang chơi cho vui và để Phong khỏi cảm thấy lạ người, lạ cảnh. Gian nhà bếp cũng vì thế mà nhộn nhịp và chộn rộn hẳn lên. Mọi người đặt bếp ngay giữa nhà rồi cùng ngồi quây quần xung quanh để nấu nướng. Mai xăng xái như gà con, cô xắn tay áo lên, lân la bên người chị lớn tuổi để học làm cho bằng được món chả lá.

 

     - Em phải làm thế này. Bỏ nguyên liệu vào lá, rồi cuốn lại thế này! – Người chị dâu cầm tay Mai, nói.

 

     - Thế này ạ?

 

     - Đúng rồi!

 

     Bố Hương đang ngồi ở gian ngoài uống nước một mình. Ông hút thuốc trong một cái tẩu bằng sừng rất to, khuôn mặt đầy vẻ ưu tư.

 

      Trong lúc nói chuyện, thi thoảng mấy người đàn bà lại trao đổi với nhau bằng tiếng dân tộc. Hương nháy mắt cho Phong, cười:

 

     - Anh có hiểu chúng em nói gì không?

 

     Phong lắc đầu, bất lực. Nhìn dáng vẻ khổ sở của anh, Hương mỉm cười đắc ý. Rõ ràng là cô đã thắng, đã cho anh chàng người yêu của mình ra rìa theo một cách dễ thương nhất có thể.

 

    o0o

 

     Sáng hôm sau, mọi người đều lục tục đi làm. Nhà chỉ còn lại đôi trẻ, với hai trái tim yêu đang hoà cùng nhịp đập yêu thương.

 

     Như chim sổ lồng, đôi tình nhân tay trong tay, cùng dìu nhau ra mái hiên. Họ ngồi tựa vai, lặng lẽ và bình yên ngắm nhìn bản làng hiện lên trong sương sớm. Phía dưới kia, bên ngọn đồi khum khum như bát úp, những mái nhà sàn nằm vắt vẻo trong làn khói biếc. Từng tốp người đeo gùi chậm rãi đi lên dốc, thấp thoáng những chiếc khăn bịt đầu sặc sỡ như đang nở hoa. Cây cối đua chen, chưa bao giờ Phong thấy nhiều cây đến thế. Từ trên cao nhìn xuống, cả cánh rừng dệt thành một tấm thảm màu xanh xanh, trãi dài như vô tận.

 

     Họ nói chuyện thầm thì, nhìn sâu vào mắt nhau, rồi trao nhau nụ hôn say đắm.

 

     Dưới gốc cây Đào đang nở hoa rực rỡ, đôi uyên ương vẫn mãi mê chìm đắm trong thế giới của cổ tích thần tiên. Với họ, mùa xuân tươi thắm đã sớm qua đây với tất cả vẻ xinh tươi và ý nhị nhất.  

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Nhận Họ

   
     Xưa nay họ Mạnh Thường vùng Yên Châu vẫn bị thiên hạ cho là lạc loài mất gốc. Điều này khiến những người trong dòng họ cay đắng và phẫn uất lắm. Trưởng tộc Mạnh Thường Đức - vẫn quen gọi là Mạnh Đức – là người phải trăn trở nhiều hơn cả, vì chính ông là đại diện cao nhất vậy. Mỗi lần họp làng, mấy thủ chỉ trong vùng thường chê họ Mạnh là con hoang, cầu bất cầu bơ, ăn nhờ ở đậu. Trong khi những dòng họ khác như Phạm, Lê, Hoàng, Nguyễn… thì gốc gác hẳn hoi và có công lao khai phá vùng đất này. Những lúc như vậy, trưởng tộc Mạnh Đức như  bị xát muối vào lòng, chỉ muốn đất dưới chân tự dưng nứt toác ra để mà độn thổ đi cho rồi. Nhưng rồi ông cố nhịn nhục, vì ngẫm ra thì người ta nói cũng phải. Họ hàng mình đông đúc như ngày hôm nay, cũng phải có tổ tiên nguồn cội chứ, vì rằng:

 

Cây có gốc mới nẩy cành xanh ngọn

Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2014

Khẩu chiến Quan Chức

     

   Tại một cơ quan nọ, có hai vị quan chức tuổi sàn sàn nhau. Một vị có bằng tiến sĩ, còn vị kia thì chỉ học bổ túc văn hóa cấp ba. Có phải vì xuất thân khác nhau như vậy mà họ luôn hục hặc và khắc khẩu với nhau hay không, nhưng quả thực một người như đến từ sao kim, còn người kia sao hỏa vậy. Vị tiến sĩ người tầm thước, trắng trẻo và hồng hào, trán thì cao đến tận đỉnh đầu, trông rõ là trí thức. Hiện ngài tiến sĩ là “trưởng phòng tổ chức” của cơ quan. Còn ngài văn hóa bổ túc thì đang giữ chức “trưởng phòng nội vụ”. Không giống với ngài tổ chức, ngài nội vụ có dáng thấp đậm và đen đúa, trán có u có sần, tai lại nhỏ và nhọn như tai chuột. Mới nhìn qua đã biết là xuất thân bần tiện. Vì vậy mà khi hai kỳ phùng địch thủ đứng cạnh nhau, càng làm nổi bật hơn cái sự bất công của tạo hóa.


    Dĩ nhiên, để có thể đấu lại với ngài tiến sĩ, ông bổ túc văn hóa cũng phải có võ của riêng mình. Những chiêu mà ông ưa dùng là “ném đá dấu tay”, “gắp lửa bỏ tay người”, “thọc gậy bánh xe”…; cho nên ông cũng xứng đáng với danh hiệu “năng lực có hạn, thủ đoạn vô biên” lắm.

 

     Sự đời nhiều khi thật trớ trêu, oan gia lại gặp ngõ hẹp. Chuyện là có cô kế toán trẻ mới xin vào làm việc tại cơ quan. Cô này cao ráo xinh đẹp, trông cứ như đóa hoa mới nở. Gặp đàn ông, cặp mắt của cô lúc nào cũng tít lại như khêu gợi. Hai quan nhà ta, mặc dù đã có vợ con đề huề nhưng lại có máu dê, nay gặp của lạ đâu có cầm lòng đặng, cho nên quan nào cũng thích cả. Ý tứ của cô kế toán thì có vẻ như là: “em chiều cả hai anh”. Mỗi lần đi qua chỗ các quan đang ngồi làm việc, mắt cô lúng liếng đưa tình, cặp mông căng mẩy sau lớp quần bò bó sát cứ đánh tanh tách. Khiến cho ngài trưởng phòng nội vụ vừa nhìn hau háu vừa nuốt nước bọt như là muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Người ta còn chưa quên, trước đây ông vốn đã có tiền sử bị vợ đánh vì  cái tội trêu gái. Ấy là thủa hàn vi, hồi còn đi trông hàng cho vợ ở ngoài chợ, nghe đâu ông và cô hàng rau có tình ý với nhau như thế nào đó. Một bữa, nhân lúc vợ về nhà lấy thêm hàng, ông ta liền mon men đến ngồi cạnh cô hàng rau để mà tán tỉnh. Cô vợ hộ pháp vốn có máu ghen, vừa lúc đó trông thấy liền túm lấy tóc hắn mà vật ngửa ra, rồi đánh cho một trận tơi bời giữa chợ. Có phải vì trận đòn ấy mà hắn tức chí bấm chí, rồi quyết tâm phấn đấu để trở thành trưởng phòng nội vụ như bây giờ hay không. Nhưng dù sao thì cái chuyện bị vợ đánh cũng không nên ghi vào tiểu sử thăng quan tiến chức cho lắm.

 

     Bữa nọ vừa thoáng thấy cô kế toán đi qua phòng, ngài nội vụ liền buông lời đong đưa:

 

     - Hỡi cô tát nước bên sông, có muốn ăn nhãn thì lồng sang đây!…

 

     Nói xong, ngài cười một cách sảng khoái, cái điệu cười mà đến dê cũng phải gọi bằng cụ. Cho rằng câu ca dao mà mình trích dẫn thật là hợp cảnh và tình tứ, ngài lấy làm hài lòng lắm. Cô kế toán nghe thế thì cười toe toét, liếc mắt đưa tình, khiến cho quan ngất ngây vì sung sướng. Vừa lúc ấy, ngài trưởng phòng tổ chức cũng đi qua, thấy sự tình như thế thì không nén được giận, liền dừng lại mà buông một câu:

 

     - Hừ! Lạ thay mặt sắt cũng ngây vì tình!...

 

     Câu này vốn trích trong “Truyện Kiều”, đoạn nói về gã quan dâm đãng Hồ Tôn Hiến, kẻ đã lừa dối nàng Kiều. Biết quan tổ chức nói xỏ mình, nhưng vì không có chứng cứ nên quan nội vụ ấm ức lắm. Vả lại ngài cũng thừa hiểu rằng, nói chuyện chữ nghĩa thì mình  không thể lại với người ta. Cho nên đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt mà quay trở vào phòng, đợi đến dịp khác sẽ trả thù sau vậy.

 

     Một lần cô văn thư đánh máy vào phòng tổ chức có việc, tình cờ thấy cô kế toán đang ngồi tình tứ trên đùi ông tiến sĩ. Còn ông này thì lấy tay mà sờ mó khắp người cô ta. Chuyện cứ thế mà đồn ầm ra mãi. Mối bất hòa giữa quan nội vụ và ông tiến sĩ vì thế mà ngày càng trở nên sâu sắc hơn bao giờ hết. Nhìn người đẹp kế toán rơi vào tay quan tổ chức, ông nội vụ giận tím ruột bầm gan, lòng tự nhủ thầm: “Mày cậy có phong độ và trí thức hơn mà đòi phổng tay trên tao phỏng? Còn lâu nhé! Không đọ được trước mặt thì tao đánh sau lưng, ban ngày không được thì tao đánh ban đêm vậy. Cứ đợi đấy!”. Rồi ngài quyết mà nghĩ kế phục thù, khiến cho ông tiến sĩ phải có ngày bẽ mặt mới thôi.

 

o0o

 

     Thế rồi cơ hội phục quốc cũng đã đến. Bữa nọ quan nội vụ ở lại trực đêm ở cơ quan. Phòng tổ chức cách phòng nội vụ chỉ có một dãy hành lang, vì vậy mà mọi động tĩnh ở đó ngài đều quan sát thấy hết. Nghĩ đến mưu đồ của mình sắp thành, ngài ngồi trong phòng vừa hút thuốc lá vừa mỉm cười một mình đắc ý. Ban ngày mọi người làm việc, tối đến thì về nhà cả, lúc này cơ quan chỉ còn mỗi mình ông và hai anh bảo vệ mà thôi. Đây là thời điểm tốt nhất để kế “ném phân dấu tay” của ông được thành công mỹ mãn. Số là ban chiều đứng từ phòng mình ở lầu ba, ông quan sát thấy đoạn đường cái trước cơ quan có hai bãi phân to tướng do trâu nhà ai mới thải ra. Cho nên ông mới nghĩ ra cái mưu kế tuyệt diệu này.

 

     Trời về khuya, lúc này đèn trong khu vực cơ quan cũng đã tắt hết, chỉ riêng phòng bảo vệ là vẫn còn ánh sáng. Ông nội vụ cũng tắt đèn ở phòng mình mà giả vờ đi ngủ. Đoạn ông ghé mắt qua cửa kính để nhìn xuống phòng bảo vệ, thấy một anh thì đã ngủ say, còn anh kia cũng đang gật gù như say rượu. Ông xoa xoa tay hài lòng, rồi một tay cầm xô, tay kia vác xẻng mà rón rén đi ra ngoài. Trong bóng tối, ông bước nhẹ xuống lầu, êm ru như một con mèo. Lấy tay đẩy khẽ cánh cửa sau của cơ quan cho mở hé ra, rồi cứ thế ông thong dong mà đi tuốt ra phía đường cái. Đến chỗ hai bãi phân trâu lúc chiều, ông nội vụ dừng lại, cẩn thận lấy xẻng mà xúc đổ hết vào trong xô. Hai bãi phân trâu to đến nỗi gần đầy cả cái xô mà ông mang theo. Xong xuôi đâu đấy, ông lại cẩn trọng mà lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Không gian lúc này tĩnh mịch, bốn bề chẳng có lấy một bóng người, chỉ nghe văng vẳng đâu đây tiếng chó nhà ai đang sủa ma. Bấy giờ ông mới yên tâm mà nhẹ nhàng xách cái xô để quay trở lại cơ quan. Hai anh bảo vệ thì vẫn đang ngủ say như chết, giá như ông có khênh cả cơ quan mà dời đi chỗ khác thì họ cũng chẳng hề biết gì. Thế rồi ông lại men theo dãy hành lang, leo thẳng một mạch lên phòng tổ chức. Tại đây, cánh cửa phòng làm việc vẫn khóa im ỉm. Sau khi đặt cái xô xuống, ông nội vụ lấy xẻng xúc phân mà hắt lên khắp cánh cửa phòng của ngài tiến sĩ. Khi hai cánh cửa đã dính đầy những phân trâu, phần còn lại trong xô, ông đổ hết cả ra chỗ thềm phía trước. Xong việc, ông lại trở về phòng mình, rửa ráy sạch sẽ rồi lên giường đi nghỉ như chưa hề có chuyện gì xẩy ra.

 

     Sáng hôm sau, ông nội vụ vừa ngồi ở phòng làm việc, vừa lắng tai nghe mọi động tĩnh xung quanh. Rồi tiếng ổn ào từ phía phòng tổ chức cũng rộ lên. Đoán chắc là mọi việc đã diễn ra như ý, ông như  mở cờ trong bụng. Thấy cậu nhân viên trẻ hốt hoảng đi vào, ông bèn cất giọng hậm họe:

 

     - Hừm! Bên ngoài có việc gì mà ồn cả lên thế?

 

     Cậu nhân viên mau mắn:

 

     - Thưa sếp! Không hiểu ai đó đã đổ phân trâu trước phòng tổ chức. Họ đang dọn dẹp và cọ rửa ở đó…

 

     Ông nội vụ làm bộ ngạc nhiên:

 

     - Có chuyện đó thật sao?...

 

     Rồi giống như một kẻ tò mò hóng chuyện, ông cũng vội vã theo chân cậu nhân viên đến đó để mà xem sự thể thế nào.

 

     Tại phòng tổ chức, lúc này hai cánh cửa đã được lau sạch, khóa cũng đã mở ra. Mấy người làm công tác vệ sinh đang cọ rửa dưới thềm cho sạch sẽ trở lại. Ông tiến sĩ hai ống quần xắn lên đến đầu gối, cặp kính thì trễ xuống tận sống mũi, nom đến là tội nghiệp. Hai tay ông buông thỏng, rồi vừa đi đi lại lại, ông vừa ngửa mặt lên trời mà kêu khổ:

 

     - Trời đất ơi!...

 

      Nhìn vẻ mặt thần ra vì hoang mang của đối thủ, ông nội vụ như nở hoa trong bụng. Sau mấy lời động viên an ủi kiểu vô can, ông chắp hai tay ra sau đít mà chậm rãi đi về phòng. Thoáng thấy ánh mắt sắc lẹm của ngài tiến sĩ nhìn theo, ông nội vụ biết là đối phương đã nghi mình là thủ phạm, bèn nghĩ thầm: “Cho mày tha hồ mà nghi ngờ nhé, không có bằng chứng thì làm gì được nhau nào? Xem mày còn oai vệ và vênh vang như mọi ngày được nữa không?”.

 

     Tuy không biết kẻ xấu nào đã đổ phân trâu trước phòng làm việc của mình, nhưng mọi nghi ngờ của ông tiến sĩ đều đổ dồn cả hết cho ông nội vụ. Có lẽ mọi người trong cơ quan cũng có chung suy nghĩ như vậy. Vì thế mà những nỗ lực giảng hòa của họ đối với hai ông cũng ngày một trở nên vô vọng. Và ai cũng hiểu rằng, cái nguy cơ chiến tranh bùng phát sẽ là điều khó tránh khỏi. 

 

o0o

 

     Bữa nay là ngày “Đại đoàn kết toàn dân”, cơ quan tổ chức liên hoan tại quán thịt chó. Vì mối bất hòa giữa ông tổ chức và ông nội vụ, cho nên họ không được xếp ngồi chung một mâm với nhau. Tuy ngồi cách một dãy bàn, nhưng hai kỳ phùng địch thủ vẫn có thể nhìn thấy nhau mỗi khi liếc xéo sang phía đối diện. Rượu thịt chó được vài tuần, lúc này mọi người đều đã ngà ngà say. Tiếng cười nói ầm ĩ làm rung chuyển cả ngôi quán nhỏ. Một lúc thì các đĩa đã vơi, cô kế toán liền đi tiếp đồ nhậu cho mọi người. Lúc đến bàn ông tiến sĩ, cô ưu tiên hơn mà đứng bên cạnh mãi, cặp vú căng mọng cứ thế mà nhảy tưng tưng trước mặt ông ta. Hình ảnh đó như càng tăng thêm cái vẻ ghen tuông bất mãn lúc này của ông nội vụ. Ông nâng li rượu uống một hơi cạn, rồi liếc mắt về phía ông trưởng phòng tổ chức mà bâng quơ:

 

     - Phục vụ nó mà làm gì. Cái loại lưu manh giả danh trí thức ấy!...

 

     Nhìn trước ngó sau, rõ ràng lúc này chỉ có mỗi cô kế toán là đang phục vụ mình. Biết là bị ông nội vụ chửi đích danh, ngài tiến sĩ liền đứng phắt lên, quát lớn:

 

     - Cái thằng chăn trâu vô học kia. Mày nói ai lưu manh hả?...

 

     - Tao nói mày đấy! Chả lưu manh thì là gì. Cái loại mua bằng cấp ấy thì tiến sĩ cái gì. Có mà tiến sĩ giấy!

 

     Bị khui ra cái vụ mua bằng tiến sĩ giả của mình, ông tổ chức nổi khùng mà dậm chân bành bạch:

 

     - Còn hơn gấp vạn lần cái loại mò cua bắt ốc, bám đít trâu ấy. Viết một cái đơn cũng không xong thì “trưởng phòng nội vụ” cái nổi gì?...

 

     Những tưởng ông nội vụ sẽ nổi điên lên sau câu thóa mạ này. Nào ngờ ông vẫn bình thản, cười nhạt mà rằng:

 

     - Bám đít trâu thì đã sao nào? Anh hùng đâu kể xuất thân. Lưu Hoàng Thúc khi xưa chẳng phải chỉ là một anh dệt chiếu bán dép đó sao? Tao tuy xuất thân thấp hèn, nhưng làm chuyện gì cũng quang minh chính đại, chứ đâu có như kẻ nhận tiền chạy chức rồi cuỗm luôn của người ta…

 

     Bị lật tẩy đã nhiều, tuy nhiên ông tiến sĩ vẫn cố nén giận mà quật lại:

 

     - Mày nói mày quang minh chính đại. Vậy thằng nào ban đêm lén lút đổ phân trâu trước phòng làm việc của người ta hả?...

 

     Ông nội vụ phủi tay:

 

     - Ai mà biết. Đi hỏi kẻ đó ấy…

 

     Nói rồi ông cười khẩy mà ngồi xuống. Để cuộc vui có thể tiếp tục, lúc này mỗi người cũng một câu khuyên can.

 

     Ông tiến sĩ cũng đã ngồi xuống vị trí của mình. Từ nãy đến giờ, vì mãi tranh cãi mà quên khuấy đi hết, giờ định thần lại mới nhớ là ông nội vụ có nói đến chuyện mình nhận tiền chạy chức. Điều này là có thật, nhưng không thể để hắn công khai cái chuyện lừa đảo của mình ra trước bàn dân thiên hạ được. Nghĩ đến đây, ông liền nổi xung đứng dậy, chỉ về phía ông nội vụ mà quát đến sùi bọt mép:

 

     - Thằng kia! Mày nói là tao nhận tiền chạy chức của người ta rồi cuỗm luôn hồi nào hả? Tao thì cho mày chừa cái thói gắp lửa bỏ tay người đi này!…

 

     Dứt lời, ngài vớ luôn cái bát mắm tôm trên bàn mà ném vù về phía ông nội vụ.

 

     Thấy vật thể lạ bay về phía mình, ông nội vụ vội né người để tránh.  Nhưng không còn kịp nữa rồi, vì thế mà ông lãnh luôn cả cái bát mắm tôm vào đầu, máu me bê bết cả. Máu đã đổ, một liều ba bảy cũng liều. Tức khí, ông cũng xô bàn đứng dậy, rồi lao nhanh về phía ông tiến sĩ như một cơn lốc. Ngôi quán nhỏ lúc này bổng nhiên trở thành võ đài tỉ thí. Tiếng bát chén đổ loảng xoảng, tiếng chửi rủa, tiếng la hét thất thanh vang lên không ngớt. Tựa như một võ sĩ quyền anh, ngài nội vụ tới tấp tung những cú đấm trời giáng vào đầu vào mặt đối phương. Tuy ngài tiến sĩ kịp giơ tay lên đỡ, nhưng vẫn dính một cơ số đòn vào mặt. Lúc ông lấy tay vuốt miệng thì chợt thấy một chiếc răng bị rơi ra. Vậy là kẻ sứt trán, người thì rụng răng. Trong cơn say đòn, cả hai điên tiết xông vào nhau mà đấm đá khiến cho không ai còn có thể can ngăn được nữa.

 

     Lúc bấy giờ, những người có mặt ở đó đều hoảng loạn. Nếu cứ để cuộc chiến tiếp tục diễn ra, hai hổ tất sẽ có một bị trọng thương, thậm chí kết cục còn xấu hơn thế nữa. Vậy là họ liều chết hò nhau xông vào ôm chặt lấy hai người để mà kéo ra không cho đánh nhau nữa. Bị người ta ôm và nhấc bổng lên, nhưng ngài trưởng phòng nội vụ vẫn tung cước đá liên tiếp vào không khí, hòng giáng những cú đòn chí mạng về phía đối phương.