Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024

Tiếng rao đêm

 

Lần nào ngồi học khuya cũng vậy, Tâm cũng đều nghe thấy tiếng rao ấy. Những âm thanh đều đều, rề rà kéo dài như một lời nhắc nhở và mời gọi. Tiếng rao như gần như xa, thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm tưởng con người ta. Dựa vào cái giọng trầm trầm phát ra trong lúc rao, anh ước đoán đó phải là một người đàn ông trạc tuổi trung niên gì đó.

Hằng đêm, cứ khoảng 10 giờ là tiếng rao ấy lại cất lên, đánh thức và khuấy động cái không gian vốn u tịch của con ngõ.

- Khúc đây!...Bánh Khúc…đây!...

Những khi ấy, lòng Tâm lại thấy rộn lên một cảm xúc khó tả. Lâu dần, Nó quen thuộc đến nỗi, nếu chỉ một hôm không nghe thì lại thấy nhớ, thấy thiếu một cái gì đó. Chẳng hiểu sao nữa. Cũng như con người ta khi yêu, một khi đã quen hơi bén tiếng thì xa nhau thấy nhớ, dù chẳng rõ nguyên nhân.

Bữa ấy học khuya, cảm thấy đói, giờ này đi ra quán lại xa và lạnh, Tâm quyết định mua bánh Khúc để ăn tạm lót dạ.

Tâm đi ra cổng, đút hai tay vào túi, đứng chờ. Khi tiếng rao đã đến gần, anh lớn tiếng gọi:

- Bánh Khúc!

Có tiếng phanh rít lên ken két. Người bán bánh khúc dừng lại, dựng chân chống xe, ghé mắt qua khe cổng:

- Anh mua mấy cái?

- Cho tôi một cái!

Người đó mở chiếc rổ đậy kín chở phía sau gác ba ga, dùng đôi đũa dài gắp ra một cái bánh tròn tròn, cẩn thận gói vào lá.

Anh ta luồn tay vào, đưa bánh qua khe hở cánh cổng sắt. Bàn tay gân guốc và to bè. Bàn tay của một người đã quen với công việc lao động vất vả.

Tâm đón lấy chiếc bánh nóng hổi trên tay.

- Bao nhiêu vậy anh?

- Anh cho năm ngàn!

Tuy có ánh đèn cao áp, nhưng bị cái tán loà xoà cuả cây sấu che khuất nên Tâm không nhìn rõ mặt anh ta. Chỉ thoáng thấy một khuôn mặt gầy, với cặp môi dày và đôi mắt mở to hốc hác. Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh lá cây, trạc ngoài bốn mươi, đúng như những gì Tâm vẫn từng hình dung trước đây.

Nhận tiền xong, người bán bánh Khúc ngồi lên xe rồi đạp đi, tiếng xích kẽo kẹt, rin rít cọ vào líp xe. Tiếng rao xa dần, hun hút theo chiều dài của con ngõ quanh co.

Tâm vào nhà, giở bánh ra ăn. Lớp xôi ngoài cùng trắng nõn, bên trong là lá khúc xay nhuyễn, vàng vàng, thơm quyện. Ăn vào thật ngon và bùi, thật ấm lòng những lúc đêm khuya.

Đôi lúc Tâm lại thú vị nghĩ thầm: “Thành phố sẽ thế nào nếu vắng đi những tiếng rao nhỉ? Hẳn là khi ấy thành phố đã phát triển hiện đại lắm. Nhưng kệ, mình đã quen thế này rồi. Những tiếng rao kết nối cuộc sống và tình người với nhau. Nó phận người lắm. Nó người và rất người!”.

Tâm mua bánh đã quen. Nhiều hôm, còn chưa kịp gọi thì người bán bánh khúc đã dừng trước cổng, ngó đầu vào nhắc:

- Bánh Khúc không anh ơi?

Những lúc ấy, anh lại mở ngăn kéo, cầm vội mấy đồng tiền lẻ rồi lặng lẽ đi ra. Bánh ngon, ăn quen thành nghiện, vả lại anh cũng cả nể vì nghĩ rằng người bán đã nhớ đến mình, đã cất công chờ đợi.

Khoảng một tuần nay, đột nhiên không còn nghe thấy tiếng rao nữa. Phố vắng tiếng rao như biển không có cá, như rừng thiếu tiếng chim líu lo. Anh cảm thấy thắc mắc và khó hiểu. Người đó bị ốm, hay vì bận công việc? Hoặc như anh ta bỏ nghề, không còn đi bán bánh nữa?...Bấy nhiêu câu hỏi cứ xoắn lấy anh. Đơn giản vì anh thấy nhớ tiếng rao. Vì tiếng rao đã quen với nhịp sống con ngõ, đã trở thành một phần không thể thiếu của phố đêm.

o0o

Ấm nước cắm ở góc phòng đã sôi lên sùng sục, tiếng còi kêu réo rắt, khói từ chiếc vòi cong cong phụt ra mù mịt một lúc lâu. Bố Tâm vội vã đi tới, co ro trong bộ đồ pijama kẻ sọc, ông đưa tay rút ấm nước rồi mang đi để pha trà. Dù trời sáng đã lâu, nhưng vì lạnh nên nhìn qua cửa sổ vẫn còn thấy mù mịt những hơi sương. Bữa nay là chủ nhật, Tâm có ý định ra quán nước cụ Thích ngồi một lúc. Đài báo thời tiết lạnh 8 độ, tuy vậy anh vẫn thích ra ngoài đó. Vì ở đó không gian thoáng đãng hơn, lại có đông người trò truyện. Anh cẩn thận cột dây giày, mặc thêm chiếc áo khoác ra bên ngoài rồi đi ra mở cổng.

Quán cụ thích nằm ngay trong con ngõ.  Lúc Tâm đến thì đã có đông người đang ngồi. Quán chỉ rộng chừng vài chục mét vuông, nền lát gạch hoa, tường quét ve màu xanh da trời sạch sẽ.

- Cụ cho chén nước! – Tâm gọi và kéo chiếc ghế nhựa còn bỏ trống, ngồi xuống.

Ông cụ mở nắp giỏ ủ ấm được bọc bằng vải nhung, lấy ra cái ấm tích và rót nước. Mùi chè bốc lên ngòn ngọt, kích thích khứu giác, khiến cho người ta như tỉnh táo hẳn lên.

- Anh hút thuốc gì?

- Cho cháu điếu ViNa!

Tâm nhấp một ngụm trà nóng, nhấm nháp cái vị chát và ngòn ngọt ở đầu lưỡi rồi châm thuốc hút. Theo làn khói bay, anh lơ đãng nhìn ra ngoài trời. Bên ngoài đã bắt đầu mưa phùn, con ngõ trước mặt loang loáng những nước.

- Bữa nay lạnh! Mưa phùn càng lạnh thêm! – Ông cụ nói và đưa tay sửa lại cái mũ len đang đội trên đầu, khuôn mặt đen sạm và gầy gò như rụt hẳn vào trong cái cổ áo ấm màu tro dựng đứng.

- Vâng! Gió mùa đông bắc mà cụ! – Tâm xoa xoa hai bàn tay vào nhau, xuýt xoa.

Tuy vậy, không khí trong quán vẫn ấm cúng hơn hẳn so với nhiệt độ bên ngoài.

Khói từ nồi nước hầm bốc lên thơm thơm. Tiếng bát đũa và thìa va vào nhau lách cách. Lắm người vừa ăn vừa thít lên, hít hà vì cay, vì nóng. Đó là cái thú khi người ta ăn quà trong cái tiết trời mùa đông lạnh giá như thế này.

Quán nhà cụ Thích bán cả bún sáng. Ông cụ bán chè chén, còn cụ bà thì bán quà sáng ngay bên cạnh. Khách ăn xong ngồi uống nước, như thế càng tiện. Quán nhỏ, lại nằm trong ngõ nên ít khách vãng lai, chủ yếu là khách quen và các bà, các cô ở quanh đây.

Tâm nhận ra bà cụ Duyên bán đậu phụ đầu ngõ đang ngồi ở góc phòng. Thân hình bà cụ tròn căng trong chiếc áo ấm chật ních, đầu quấn khăn xéo, trước mặt là tô bún mọc bốc khói nghi ngút.

Đang ăn, cụ Duyên đột nhiên ngừng đũa và nói lớn, khiến cho cả quán đều nghe thấy:

- Dạo này sao không thấy anh chàng bán bánh Khúc xuất hiện mọi người nhỉ?

Tâm nghe vậy thì lập tức để ý, vì câu hỏi đó cũng chính là mối bận tâm của anh lúc này. Thì ra chẳng phải mình anh, mà dường như mọi người trong con ngõ này đều thấy nhớ anh ta, nói đúng hơn là nhớ tiếng rao ấy.

- Nghe nói là anh ta bị tai nạn hay sao ấy! – Một cô gái đưa tay vuốt lọn tóc sà xuống trán trong lúc ăn, đáp.

- Tội chửa! Thế anh ta bị làm sao? – Bà bán hàng ngừng chan nước dùng, ngẩng đầu lên hỏi.

Vẫn là cái giọng thanh thanh của cô gái lúc nãy:

- Hình như bị va vào xe máy. Cũng bị thương nặng, phải nhập viện điều trị đấy!

Bà cụ Duyên thở dài:

- Thế à! Thảo nào không thấy đi bán hàng. Tội nghiệp! Anh chàng đến là siêng năng. Mưa lạnh cũng đi, chẳng bỏ buổi nào cả!...Thế anh ta tên là gì ấy nhỉ?...

- Hình như tên Hải thì phải!…

Mọi người cùng nhau im lặng một lúc. Như để cảm thông và định lượng những biến thiên, thay đổi của đời người.

Cụ Thích vừa châm thêm nước vào cái ấm tích vừa cất giọng oang oang:

- Thế nhà anh ta ở đâu?

- Ai cơ?

- Cái anh chàng bán bánh Khúc ấy!

Bà cụ Duyên nói thay cho suy nghĩ của mọi người:

- Đạp xe đi bán, chắc là cũng ở gần đây thôi!...

Lại là cô gái lúc nãy lên tiếng, có vẻ như cái gì cô cũng biết:

- Nhà ở xóm thợ. Ngay chân cầu Long Biên ấy!..

- Nghe nói hoàn cảnh nhà anh ta khó khăn lắm! – Một người khác thêm vào.

Tâm lắng nghe và ghi nhớ tất cả câu chuyện, lòng những bồi hồi. Rốt cục cái thắc mắc của anh mấy bữa nay giờ đây cũng đã được giải đáp.

Hút xong điếu thuốc, Tâm đứng lên.

- Cụ cho gửi tiền! Cháu lấy nốt chỗ này! – Anh nói và chỉ vào bao thuốc ViNa trên bàn.

Ông cụ cầm bao thuốc lên đếm, rồi nói:

- Còn mười điếu. Của anh vị chi là hết mười hai ngàn!

Tâm rút tiền trả ông cụ, rồi chậm rãi quay bước về nhà.

o0o

Tâm đang đứng tần ngần thì chợt nhìn thấy từ đằng xa có một người xách xô rác đi tới. Đó là một người phụ nữ mập ú, mặt tròn vành vạnh, cặp mắt linh động và dài như hai sợi chỉ.

Đợi cho chị ta tới gần, anh tiến đến trước mặt, hỏi:

- Chị làm ơn cho hỏi, nhà anh Hải bán bánh Khúc ở đâu?

- Hải Hậu làm bánh Khúc phải không? – Chị ta hỏi lại, giọng lởi xởi.

Tâm gãi đầu:

- Tôi không biết tên vợ. Chỉ biết tên anh ấy là Hải thôi…

- Nếu vậy thì đúng rồi. Cả xóm này cũng chỉ có mỗi Hải bánh Khúc thôi! – Đoạn chị ta đặt cái xô rác xuống đường, giơ tay chỉ - Anh cứ đi đến chỗ cái xích lô đang đỗ kia…chỗ hai đứa bé đang chơi đấy. Ngay chỗ ấy đấy!...

- Cảm ơn chị! – Tâm vui mừng,  nói.

- Không có gì! – Chị ta cười toe toét, rồi lại xách cái xô rác tất tả bước đi.

Con ngõ dưới chân cầu Long Biên hẹp và sâu hun hút, run run đón những cơn gió lạnh buốt từ phía bờ sông thổi vào. Những ngôi nhà ở đây được xây theo kiểu tạm bợ, cái thò ra cái thụt vào. Những cánh cửa xếp hoen rỉ, bong tróc, phía trước bày bừa bộn đủ loại những đồ đạc không tên. Tất cả đều toát lên một cái vẻ gì đó vừa bẩn thỉu vừa nhếch nhác. Cạnh chiếc xích lô, có hai đứa bé chừng bảy, tám tuổi mặt mũi nhem nhuốc đang bò lê đưới đất chơi trò bắn bi. Hai đứa chúng vừa chơi vừa cãi nhau chí choé.

- Trúng rồi. Tao ăn viên này! – Thằng lớn hơn nói.

- Chưa trúng! Mày chơi ăn gian! – Đứa nhỏ vừa nói vừa túm lấy tay đứa kia mà giằng co, mặt đỏ tía tai.

 Tâm dắt xe tới gần, cất tiếng hỏi:

- Nhà Bác Hải ở đâu hai cháu?

Hai đứa bé ngừng cãi nhau, ngẩng nhìn lên. Đứa lớn nom mặt mũi sáng sủa, lanh lợi. Nó mặc một cái áo len kẻ ca rô dài quá khổ, cứ như áo mặc thừa vậy. Với một vẻ nhiệt tình không suy tính, nó chạy ngay đến trước ngôi nhà cạnh đó, chỉ tay vào:

- Đây! Nhà bác Hải đây ạ!

Tâm đưa mắt nhìn vào. Như hầu hết những ngôi nhà ở đây, ngôi nhà này nom cũng tồi tàn, sập sệ. Qua ánh điện lờ mờ trong phòng, anh nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế xếp. Người đó tay bó bột trắng toát, một sợi dây vải lồng vào, đeo lòng thòng lên cổ. Trên vai anh ta khoác hờ một chiếc áo Jacket đã cũ sờn, cáu bẩn. Vẫn là khuôn mặt hốc hác ấy, cặp môi dày, nhưng hai con mắt mở to lúc này hiện lên vẻ lo âu, mệt mỏi.

“Có lẽ đúng rồi. Anh ta mới bị tai nạn, tay đang quấn băng kia!” – Tâm nghĩ thầm.

Rồi anh bước thêm vài bước, mạnh bạo đánh tiếng:

- Có phải nhà anh Hải bánh Khúc đây không anh?

Chủ nhà nhìn người khách trẻ tuổi cao lớn đang đứng trước mặt mình, ngỡ ngàng:

- Vâng!...Anh là?...

Tâm ngớ người ra vài giây, chưa biết nên trả lời thế nào. Nhận thấy cứ để khách đứng lâu như thế cũng không tiện, chủ nhà bèn chìa cánh tay không đau ra:

- Mời anh vào nhà!...

Tâm chống tay ngồi xuống chỗ chiếc bàn mà chủ nhà đang ngồi. Nói là bàn nhưng cũng giống như một chiếc kệ, mặt bàn được đóng bằng gỗ ép, bốn chân bàn là bốn khúc gỗ chẳng có họ hàng gì với nhau cả. Trên bàn bày la liệt các loại thuốc chữa bệnh, một cốc sữa còn uống dở, ruồi nhặng bâu xung quanh.

Chủ nhà chỉnh lại cái dây đeo để cánh tay bó bột khỏi bị trễ xuống, nhăn nhó lặp lại câu hỏi:

- Anh là?...

Lần này thì Tâm nhanh trí nói:

- À!...Chẳng dấu gì anh. Nhà tôi cũng làm bánh Khúc. Nghe người ta giới thiệu anh có bộ đồ nghề muốn bán, nên…

- À!...À!...- Chủ nhà gật gù, cúi đầu ngượng ngùng - Có lẽ họ thấy tôi bị tai nạn. Nghĩ là phải bỏ nghề, cho nên mới nói như vậy…

Đoạn anh ta nhìn vào buồng trong, lớn tiếng gọi:

- Mình ra pha trà cho khách đi!

Trong buồng, một người phụ nữ đang ngồi thu lu trên giường, tay bế đứa bé gái chừng ba tuổi. Chị ta người mảnh dẻ, khuôn mặt nom khá xinh nhưng nước da thì xanh xao, vàng vọt.

Chị vợ đi ra, lấy phích pha trà. Đứa bé mếu máo, lũn cũn bám theo.

- Ngoan nào! Để yên mẹ pha trà mời bác uống nào! – Chị ta vừa rót nước vào ấm vừa quay lại dỗ dành đứa trẻ đang bíu lấy ống quần mẹ.

Nhìn thấy cốc sữa trên bàn, đứa bé giơ ngón tay nhỏ xíu, đòi:

- Con uống sữa cơ!...sữa cơ!...

Người mẹ phát nhẹ vào mông nó, doạ:

- Không được đòi! Sữa của bố. Để bố uống cho khỏi bệnh để còn làm việc nuôi mẹ con mình nghe chưa!...

Đứa bé khóc ré lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Vẻ mặt đầy đau khổ, người chồng cầm cốc sữa lên:

- Sữa đây! Con uống đi!...

Đang khát sữa, đứa bé vồ lấy cái cốc rồi đưa lên miệng, ngửa cổ tu ừng ực. Uống hết, nó còn đưa lưỡi liếm mép, chóp chép ra chiều vẫn còn thòm thèm.

Người chồng lặng lẽ quay mặt đi. Chị vợ bế thốc đứa bé lên, vội vã đưa nó trở lại giường, hai mắt ngân ngấn những nước.

Phong chỉ vào cánh tay bó bột của chủ nhà, hỏi:

- Anh bị tai nạn sao vậy?

Anh ta tặc lưỡi, rồi nhìn vào cánh tay bị đau, cất giọng buồn buồn:

- Chuyện là thế này, tuần trước tôi đi bán bánh. Đang rẽ vào một con ngõ thì va chạm với xe máy. Tôi ngã đau lắm, cánh tay trái bị gãy, mặt mày xây xát hết cả. Nhưng thấy họ cũng nghèo như mình nên để họ đi, chẳng bắt đền gì cả…

- Anh nằm viện như thế, chắc cũng tốn kém lắm? – Tâm lại hỏi.

- Nghe tôi bị tai nạn, vợ tôi vay được ít tiền mang vào viện. Nhưng cũng không đủ tiền để thuốc thang, điều trị. Sợ tốn tiền, khổ vợ, tôi xin xuất viện sớm để về nhà tự điều trị anh ạ…

- Anh bệnh tật thế kia. Vậy còn định làm nghề nữa không? - Tâm nhìn anh ta, ái ngại.

Nét mặt người chủ nhà trở nên bồi hồi:

- Thú thật với anh. Nghề này nó trở thành máu thịt của mình rồi anh ạ. Mấy ngày nay không làm, tôi nhớ lắm. Tôi yêu cái nghề này. Nhớ những lúc đạp xe khắp phố phường, khắp hang cùng ngõ hẻm để bán hàng, nhớ ánh đèn đêm...

Tâm cúi đầu:

- Tôi hiểu!...

- Anh xem, đồ đạc còn để kia. Giờ đau ốm có làm được gì đâu! Không làm thì cả nhà đến nhìn nhau chết đói mất thôi!…- Chủ nhà nói và đưa tay chỉ.

Cạnh bếp, một cái chõ đồ xôi, một nồi nhôm kiểu quân dụng nằm yên trong góc. Rồi nào là rổ rá, thau chậu để ngổn ngang. Rõ là đã từ lâu chúng không hề được chủ nhân đụng tới.

Với những gì đã được nghe, được chứng kiến từ nãy đến giờ, tự dưng Tâm thấy lòng mình rưng rưng, cảm động.

Anh rút ví, lấy ra một món tiền dúi vào tay người đàn ông đang ngồi trước mặt mình, nói:

- Cùng là người trong nghề cả, tôi giúp anh ít tiền để điều trị, thuốc thang. Mong anh mau khoẻ để lại còn đi bán hàng nhé!…

Rồi không để cho chủ nhà kịp nói gì, anh đứng dậy, quay lưng bước nhanh ra cửa

o0o

Mấy bữa sau, trong lúc ngồi học, Tâm lại nghe thấy tiếng rao quen thuộc ấy.

- Khúc đây!...Bánh Khúc đây!...

Tâm lắng tai nghe, cảm thấy hớn hở trong lòng, như thể cái phép màu kia đã bắt đầu ứng nghiệm vậy. Vội vàng như sợ không kịp, anh đứng phắt lên và bước nhanh ra cổng.

Tiếng rao đến trước cổng nhà anh thì dừng lại. Vẫn đôi mắt quen thuộc ấy ghé vào:

- Bánh Khúc không anh ơi?

- Cho tôi ba cái! – Tâm nói, cố dấu vẻ hồi hộp vì sợ người kia nhận ra mình.

Nhưng vì trời tối, người bán hàng đã không nhận ra anh. Anh ta chỉ hỏi:

- Bữa nay sao anh mua nhiều vậy?

Tâm vội đáp:

- À!...không! Vì lâu nay anh không bán cho nên bữa nay tôi mua nhiều để bù lại đó thôi!...

Người bán bánh Khúc nhận tiền, rồi lại ngồi lên xe, gò lưng đạp đi. Tiếng rao xa dần, hun hút theo chiều dài của con ngõ quanh co.

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2022

Họa Sĩ trứ danh

Âu Dương vốn là một họa sĩ tài hoa, nhưng mãi đến năm sáu mươi tuổi mà vẫn chưa thể nào nổi danh được. Làng hội họa đã có quá nhiều những tên tuổi gạo cội, giữa muôn vàn tinh tú ấy, dĩ nhiên là chẳng mấy ai để ý đến một ngôi sao bé nhỏ đang khiêm nhường tỏa sáng ở bên ngoài bầu trời rộng lớn kia. Mặc dù sống bằng nghề vẽ và có danh xưng hẳn hoi, nhưng đối với giới họa sĩ, ông vẫn bị coi như là một kẻ ngoại đạo. Quy luật của nghề hội họa vốn khắc nghiệt, giá trị của những bức tranh luôn tỉ lệ thuận với với tên tuổi và sự nổi tiếng của tác giả đã vẽ ra nó. Lịch sử thế giới cũng không hiếm những trường hợp họa sĩ tài danh, nhưng chỉ sau khi chết đi thì tranh của họ mới trở nên đắt giá và được công chúng biết tới. Có phải người đời thờ ơ, hay là vị thần nghệ thuật đánh giá cái đẹp theo cảm tính hay không, mà những họa sĩ có tài nhưng vô danh như Âu Dương luôn phải chịu những sự thiệt thòi và bất công lớn như vậy? Tranh vẽ ra khó bán, đời sống của gia đình ông cũng vì thế mà hết sức khó khăn, khổ cực. Trong căn nhà nhỏ tồi tàn vùng ngoại ô, họa sĩ Âu Dương cùng vợ con đã phải sống và trãi qua những tháng ngày đầy vất vả và gian nan ở đó. Vì không có tiền để thuê xưởng vẽ, ông sử dụng căn phòng khách để làm việc, ở đó ngoài bộ bàn ghế đơn sơ để tiếp khách, còn thì chỗ nào cũng thấy bày bừa bộn những giá vẽ, bảng màu và các bức tranh lớn nhỏ đủ mọi thể loại.

Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2022

Lấy vợ chân dài

      Công bằng mà nói thì nhan sắc và hình thức mụ vợ nhà tôi cũng chỉ ở dưới mức trung bình mà thôi. Khuôn mặt mụ thô và tròn vành vạnh, nom cứ y hệt như là cái bánh đa nướng mà người ta vẫn thường hay bán ở ngoài chợ vậy. Đã thế, tạo hóa lại còn vẽ lên đó một đôi mắt ­­to tròn, cái miệng thì rộng và ngoác ra đến gần tận mang tai. Các cụ ta đã đúc kết: “Đàn ông rộng miệng có tài, đàn bà rộng miệng điếc tai xóm giềng”. Tôi công nhận điều này đúng. Chẳng cần phải đợi đến láng giềng chịu đựng đâu, mà cái phần khổ ấy đã vận hết cả vào bản thân tôi rồi. Từ khi lấy mụ, cái tai của tôi phải nghe nhiều đến nổi bây giờ chẳng thể nào phân biệt được đâu là tiếng pháo nổ, đâu là tiếng chó sủa nữa. Thân hình mụ mủm mỉm, khó mà xác định được số đo vì nhìn từ trên xuống cứ đần đẫn và to bè một duộc như nhau. Có thể đó là do hậu quả của thói ăn tham, ăn nhiều quả báo mụ, khiến cho mụ có một cơ thể đồ sộ như thế chăng? Nhưng cũng phải công nhận là mụ có một cặp chân dài rất đẹp. Mà đúng là đẹp thật, giống như chân của các hoa hậu hay là người mẫu đẳng cấp thế giới ấy. Chẳng hiểu tại sao ông trời lại sinh ra cái sự oái oăm như thế, phải chăng như người ta vẫn thường nói là quy luật bù trừ đó chăng? Ông trời thì bù trừ cho mụ, nhưng đó lại mới chính là cái nguyên nhân gây ra nổi bất hạnh lớn lao của cuộc đời tôi.

Mụ vợ tôi tự hào về đôi chân dài của mình lắm. Bởi vậy mà mụ thường nói:

 - Ở nước ngoài mà có đôi chân đẹp như thế này là đi làm siêu mẫu, giàu lắm. Có những người họ chỉ bảo hiểm riêng đôi chân thôi mà cũng lên đến cả mấy triệu đô kia đấy!

 Chẳng hiểu mụ nói như thế là để hù tôi hay mụ nói thật. Rồi mụ liệt kê ra hàng loạt cái tên đình đám trên sàn trình diễn thời trang thế giới như:  Candice Swanepoel, Caroline Murphy, Miranda Kerr…Tôi nghe mà cứ loạn hết cả đầu óc, chẳng thể nhớ được ai lại ai cả.

 Thấy tôi ngẩn người ra như con Nai ngơ ngác, mụ lại dấm dẳng:

 - Thế mà ông chẳng chịu nâng niu, chiều chuộng vợ mình gì cả, lại cứ bắt người ta phải làm việc quần quật suốt ngày. Rõ là cái đồ đàn ông vô tâm, chẳng hề biết thương xót đến cái nhan sắc trời ban này chút nào…

Mặc cho mụ vợ yêu quý của mình đang nhắm mắt lại mà mơ với mộng. Tôi nói bằng một giọng cay nghiệt, cốt là để đè bẹp cái khí cao ngạo đang bốc cao bừng bừng trong con người mụ lúc này:

- Người mẫu là người ta phải đẹp toàn diện. Chứ như mụ chỉ được đôi chân dài thì làm cái gì nổi cho đời!…

Mụ ngồi lặng người đi vài giây vì tự ái, mặt mày chuyển từ đỏ hồng sang tái nhợt, nhưng vẫn không chịu thua:

- Thế ông có nghe người ta nói “người đẹp chân dài” không hả? Ý là nói đàn bà đẹp đấy. Tôi đây chẳng phải chân dài thì là gì. Người đẹp thì chân phải dài, mà hễ là chân dài thì người nhất định phải đẹp. Cái chân lý ấy không bao giờ thay đổi. Nghe chửa!

Một hôm, ăn cơm tối xong, tôi ngồi uống nước và xem ti vi. Đang lúc phiêu diêu với một bài hát ưa thích đang được phát trên màn hình, tự nhiên cảm giác có vật gì nặng chình chịch đặt lên một bên vai gầy còm của mình. Tôi hơi xoay đầu, hé mắt nhìn thì ôi thôi, đó là đôi chân dài ngoằng, phốp pháp và trắng lốp của mụ vợ. Những ngón chân ngọ nguậy như những con đỉa, như trêu tức, thách đố sự chịu đựng của tôi. Thì ra mụ cũng đang ngồi xem ngay phía sau, vừa gác chân lên vai tôi cho đỡ mỏi, vừa nhai rau ráu một miếng táo với vẻ đầy khoái trá.

 Thế này thì quá lắm, còn ra cái thể thống gì nữa. Mụ ta hành động như thế thì có khác nào coi tôi là phận tôi đòi kia chứ. Giận quá, tôi phát cáu:

- Có bỏ cái chân ra không thì bảo! Không gác vào đâu lại gác lên vai người ta thế này. Vai tôi chứ có phải là cái ghế cho mụ gác chân đâu hử. Mụ mất lịch sự vừa vừa thôi, kẻo người ta lại trông thấy rồi cười tôi cho thối mũi bây giờ! – Tôi lo lắng nhìn ra phía khung cửa tối om, rồi lấy tay ẩy ẩy cái chân mụ ra, nhưng vì nó nặng quá cho nên chẳng thể nào lay chuyển nổi.

Mụ đã chẳng thèm để ý đến nổi nhục nhã và khổ tâm của tôi thì chớ, lại còn nghển cổ lên, ca: “Người lạ ơi! Xin cho tôi mượn bờ vai…”

Tôi với mụ thì còn lạ gì nhau kia chứ, rõ là chỉ cốt kiếm chuyện để mà trêu ghẹo người ta đấy thôi. Cũng phải chừng đến vài phút sau, khi lưng tôi đã oằn hẳn xuống như một cái cây cong, mụ mới thương tình nhấc cái chân ra khỏi bờ vai rồi nhẹ nhàng đặt nó đánh thịch xuống nền nhà lát gạch hoa bóng lộn. Đúng là hú hồn hú vía với cái chân dài trời đánh của mụ.

Kể từ khi xác định được thế mạnh của mình, mụ cứ thế mà phát huy đến là chóng mặt. Mụ đến tiệm may những cái quần chật nhất, bó sát nhất để mặc, với mục đích là làm tôn thêm nét đẹp của đôi chân dò ếch của mình (nói theo ngôn ngữ của cánh thanh niên thường dùng). Thậm chí mụ còn lùng mua cho kỳ được một cái quần vải thun, vằn vện như da trăn để mặc vào. Vì thế mà những lúc mụ cất bước, cứ y như là có hai con trăn hoa đang quấn vào nhau để mà chuyển động, nom đến phát hãi lên được. Mụ cứ ăn mặc diêm dúa, màu mè hệt phường chèo như thế mà chẳng hề biết ngượng ngùng là gì cả. Thói đua đòi đã khiến cho mụ quên mất rằng mình chỉ là một ả nông dân tay lấm chân bùn, chứ nào đâu phải siêu mẫu hay hoa hậu hoa hiếc gì cho cam. Khổ nhất là những lúc mụ xuất hiện ngoài đường, cánh đàn ông lúc này cứ hau háu nhìn theo, ánh mắt toát lên một cái vẻ gì đó vừa tò mò vừa thèm khát. Thậm chí có một anh chàng dại gái còn suýt bị tai nạn ngã xe máy vì ngẩn ngơ dõi theo cặp chân dài và cái mông ngoáy tít của mụ mà quên khuấy mất nhiệm vụ chính của mình là quan sát đường đi. Như để tăng thêm cái vẻ quyến rũ, hai con mắt đĩ thõa của mụ cứ nhìn ngang liếc dọc đong đưa, mặc dù đã ngoại ba mươi và là gái có chồng với hai mặt con đề huề. Thật là mụ không còn biết đến xấu hổ và tự trọng là gì nữa rồi. Cái thói đàn bà vẫn vậy, ai đẹp tất thì khoe tất, ai không đẹp được tất thì có gì khoe nấy. Người thì khoe mái tóc bồng bềnh óng mượt, người thì tự hào vì có khuôn mặt xinh đẹp, người khoe cái dáng, nước da, đôi khi đơn giản chỉ là đôi bàn tay thon hay là bộ ngực khủng khêu gợi. Mà mụ vợ tôi thì cũng là đàn bà, chứ đâu có phải là ngoại lệ kia chứ. Vì vậy mà tôi đành phải nhắm mắt làm ngơ, mặc dù đôi khi nhìn thấy mụ ăn mặc lố lăng đi ra đường, tôi chỉ còn nước muốn độn thổ được ngay cho khỏi ngượng.

Thời gian vẫn trôi như quy luật ngàn đời, muôn thủa, ngày nọ cứ nối tiếp tháng kia như một sợi dây vô hình kéo dài không dứt. Tiết trời, cảnh vật cũng vì thế mà thay đổi theo không ngừng, nhưng cái thói khoe mẽ của mụ vợ nhà tôi thì vẫn không hề thuyên giảm, ngược lại ngày càng trở nên dị hợm đến mức điên rồ. Rồi mùa hè sang với rực rỡ nắng vàng, lúa ngoài đồng đương thì con gái, xanh mướt, mênh mang. Giống như cánh chim tự do bay lượn giữa bầu trời trong xanh, mùa hè là mùa mà đôi chân của mụ vợ tôi được giải phóng một cách tối đa và thoải mái nhất, vì ngoài kiểu quần bó sát  thì mụ còn được diện thêm cả những cái váy ngắn cũn cỡn nom nhức mắt nữa.

Một buổi sáng cuối tháng bảy, nhân lúc nông nhàn, hai vợ chồng tôi mới rủ nhau đi thăm đồng. Của phải gió, bữa ấy mụ vợ tôi vẫn diện cái quần vải thun da trăn ấy mới khổ chứ, mụ nói là để cho thoáng mát và thoải mái. Mùa hè mà bịt bùng như thế thì thoáng với mát cái nổi gì cơ chứ? Thật là chẳng thể hiểu nổi con người của mụ ra làm sao nữa. Đúng là khi thích thì người ta sẽ viện lý do, mặc dù cái lý do ấy chẳng hề hợp lý một tẹo nào cả. Với vẻ hồn nhiên vô tư của một cô gái tuổi mười lăm, mụ nhí nhảnh đi trước để uốn lượn và khoe cặp chân dài với thiên hạ, còn tôi thì lầm lũi vác cuốc theo sau. Vừa ra khỏi cổng một đoạn thì gặp ngay cái gã tên Nam, gã này chưa vợ, vốn là con trai lão lái trâu ở làng bên. Vừa khi trông thấy vợ tôi, ánh mắt của gã liền hướng ngay về phía đôi chân dài và cặp mông tròn chắc nịch như một thanh sắt rỉ bị nam châm hút. Gã đứng ngây như trời trồng bên hàng rào dâm bụt trổ hoa đỏ ối, rồi cứ thế nhìn chằm chằm không dứt, cặp môi thâm sì vì khói thuốc lá cứ há hốc ra một cách hết sức là dâm đãng. Xoay xoay cái dáng người lùn đen như củ súng để làm đỏm, rồi gã buông ngay một câu sàm sỡ mà tôi cho là vô học nhất đời:

- Tích tịch tình tang. Có phải là nàng thì hãy đến với anh!….

Nói xong gã cười hi hí như là tiếng dê kêu. Ái chà, thằng cha này  ghê thật. rõ là nhìn thấy gái thì quên hết cả trời đất, quên cả thằng chồng là tôi đang đi ngay bên cạnh. Như thể nó coi mình là liệt sĩ rồi ấy. Tôi cảm thấy vừa nhục vừa tức, đầu nóng ran như bốc hỏa.

Ả thì không hề tức giận với thái độ lố lăng của gã kia như tôi, mà còn cười như nắc nẻ rồi cất tiếng lanh lảnh trêu lại:

- Anh Nam thấy tôi đẹp lắm à? Không phải là anh đang mê tôi đấy chứ?...

Tôi nhíu mày khó chịu, máu nóng dồn lên mặt, bàn tay trái nắm chặt lại, rung rung. 

- Có thôi ngay cái trò khỉ đó không hử! - Tôi nói như rít vào tai mụ, hai hàm răng nghiến vào nhau trèo trẹo.

Thấy chồng đã định nổi xung, mụ mới chịu im lặng, cúi gằm mặt mà ngoan ngoãn bước đi, trong khi cái giọng cười vô sỉ của tên kia thì vẫn đuổi theo đến là nhức nhối, như là có roi quất sau lưng.

Lúc về đến nhà, ả vênh mặt lên, chống nạnh rồi dí sát cái bộ ngực đồ sộ vào người anh chồng tội nghiệp là tôi:

- Thế nào? Bữa nay sợ mất vợ rồi hả? Đã thế thì từ nay nên biết điều đi. Chiều chuộng gái này một chút, không thì có ngày mất như chơi đấy!

Dù có đôi chút nao núng tinh thần, nhưng tôi vẫn nói cứng:

- Thằng này đang mong ngày mong đêm có đứa nào đến rước mụ đi được thì tốt quá. Lúc đó lại được lấy vợ khác trẻ, đẹp hơn…

Cặp môi tô son đỏ chót của mụ dềnh lên, cong cớn:

- Xì! Đố ông kiếm được con nào hơn con này đấy, dễ gì mà có được đôi chân dài miên man như thế này kia chứ!…

Nói xong, mụ ngoắt người một cái, khiến cho những áo xống đang mặc trên người kêu loạt soạt rồi biến mất dạng ngay vào trong nhà, nhanh như một cơn lốc xoáy.

Một lần nữa, sức mạnh đôi chân dài của mụ lại chiến thắng và làm nhụt mất đi cái ý chí phản kháng, quật cường trong tôi.

Tối nay, sau khi đã cho hai đứa con đi ngủ ở phòng bên, vợ tôi quay trở lại phòng riêng của hai vợ chồng. Mụ đàng hoàng leo lên giường, lấy cái gối bông chèn ra sau lưng rồi dựa vào thành giường một cách thoải mái và vô tư lự, bộ đồ ngủ mỏng tang hờ hững trên người mụ cứ như chập chờn, khêu gợi­. Tôi hiểu là mụ lại bắt đầu giở cái trò phân công công việc ngày mai như thường lệ. Lúc này tôi đang ngồi bó gối trên giường, thu lu trong bộ đồ pijama rộng thùng thình như một tên tù chung thân khổ sai. Để đề phòng, thủ thế, bao giờ tôi cũng ngồi ở vị trí hơi chếch và gần như đối diện với mụ. Sở dĩ như vậy, vì trong những lúc xẩy ra vấn đề tranh cãi, mụ thường hay bất chợt nổi giận mà thượng cẳng tay hạ cẳng chân với tôi.

Sau khi đưa cặp mắt đầy gian xảo nhìn tôi một cách thăm dò, mụ bắt đầu cất giọng rề rà, kẻ cả:

- Để xem công việc ngày mai ra sao nào!...Ai sẽ làm việc gì nào…

Tôi cựa mình nhúc nhích, khiến cho chiếc giường phát ra những tiếng kêu ọt ẹt, vẻ mặt lo lắng chờ đợi. Bao giờ cũng vậy, tôi biết chắc phần công việc nhẹ sẽ về tay mụ, còn việc nặng thì trút lên đầu tôi hết. Lấy tiếng là phân công, nhưng thực chất cũng giống như ép buộc, phần có lợi bao giờ cũng thuộc về mụ. Chẳng có chút nào gọi là dân chủ cả, chỉ là để chứng minh một sự thật là chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh mà thôi. Dù vậy thì lần này tôi cũng vẫn hết sức hồi hộp, chờ xem mình có cơ may nào để lật ngược tình thế, hay ít ra là cũng lấy lại sự công bằng, để mà có được lấy một ngày thảnh thơi trong cuộc đời đầy cay đắng của mình chăng.

Như đoán được những diễn biến trong đầu đối phương, không để tôi kịp mở miệng, mụ bắt đầu ngay, cứ như thể là cấp trên đang giao việc cho cấp dưới không bằng:

- Ngày mai anh mang hai bao lúa đi xay xát. Xong rồi sửa lại cái mái hiên nhà kho, mua sơn quét lại nhà bếp!…Còn nữa – Như sợ tôi cướp lời, mụ vội nói tiếp – Anh còn phải sửa cái quạt điện bị hỏng, thay bóng đèn chỗ phòng học của con!…Cả ngày mai nhất định phải làm cho xong chừng ấy việc, không được lười nhác hay trễ nãi chút nào!...

- Tôi phải làm bao nhiêu là việc, còn mình thì làm cái gì nào? – Tôi cau mày, vặn lại.

Mụ thủng thẳng:

- Tôi thì nấu nướng, đưa đón con đi học, tắm rửa cho con, giặt giũ…

Thấy sự thể bất công bắt đầu lặp lại, tôi giãy nãy người lên:

- Sao lại vô lý như thế được? Tôi thì phải làm toàn những công việc khó khăn, nặng nhọc. Trong khi mình thì chỉ làm những việc thảnh thơi, nhẹ nhàng, vừa làm vừa chơi cũng xong…

Giọng mụ tỉnh queo:

- Nếu vậy thì đổi cho ông đấy. Đây thì thế nào cũng được! Chẳng ép…

Tôi sợ nhất là cái chuyện tắm táp cho con. Cứ nghĩ đến cảnh chúng nó nghịch nước tung tóe làm ướt hết cả quần áo, thậm chí đôi lúc còn khóc ré lên vì bị nước dội vào đầu, tôi lại thấy rùng mình. Nấu ăn thì tôi lại càng kém, chẳng thể nào là đối thủ của mụ được. Vậy là một lần nữa, mụ lại đẩy tôi vào cái thế tiến thoái lưỡng nan, khó bề lựa chọn. Ấm ức và bất lực, tôi như con chiến mã bị nhốt trong chuồng, chỉ muốn phá tung tất cả để mà tung vó giữa bầu trời tự do bao la. Không thể nhịn thêm được nữa, tôi gắt toáng lên:

- Đổi thì không thể đổi được. Nhưng như thế thì không công bằng, là bóc lột sức lao động. Nghe chửa!...

Lắc lư cái đầu như thể vẫn còn chưa tin vào tai mình, mụ chỉ thẳng vào mặt tôi, sẳng giọng:

- Hả! Ông nói cái gì hả? Nói lại lần nữa xem nào?...

Lần này thì còn biết sợ là gì nữa, tôi nắm chặt hai tay, hét vào mặt mụ:

- Bóc lột sức lao động. Nghe chửa!...

Mụ vợ tôi đỏ mặt tía tai, cái hàm bạnh ra như bà la sát, như phải chịu đựng một nổi tức giận gì đó thật là ghê gớm lắm. Lại bị âm thanh chói tai của tiếng thét kích động, mụ tung chân đạp mạnh vào người tôi một cú trời giáng, đau điếng. Lần này mụ ra chân nhanh quá, khiến cho tôi không kịp phản ứng gì cả, vì vậy mà cả người lộn cổ xuống khỏi giường giống như một chú khỉ đang biểu diễn trò lộn nhào trong rạp xiếc  vậy.

- Ông có biết cái chân dài của tôi sinh ra là để làm gì không?- Mụ bặm môi, trừng cặp mắt to và nhiều lông mi như mắt của một con bò cái, hỏi lớn.

- Để làm gì? – Tôi vừa lồm cồm bò dậy, vừa cố nén cục tức, hỏi lại.

- Để đạp lộn cổ xuống đất những đứa cứng đầu hay cãi lại lời vợ như ông đấy!

Tôi uất lắm, định đạp lại cho mụ một cái cho hả, nhưng nhìn đôi chân dài miên man mà theo như mụ nói là giá bảo hiểm phải lên đến cả mấy triệu đô lại thấy rờn rợn, đành thôi. Chẳng hiểu sao, trong cái cảnh tranh tối tranh sáng, đôi chân của mụ lại nom đẹp ra và dài miên man mới chết chứ, cứ như là có một ma lực khó cưỡng nào đó đang thu hút người ta trong bể ái nguồn ân. Mà cả con người mụ, cũng chẳng có cái gì đáng nói ngoài đôi chân dài ấy cả. Tự nhiên tôi lại cảm thấy mình đuối lý, lại ngoan ngoãn ngồi im re như chính mình là kẻ mắc lỗi vậy. Nhờ đôi chân dài, mụ lại giành được những phần công việc nhẹ hơn trong ngày mai, mọi việc nặng nhọc thế là lại đặt lên đôi vai gầy guộc và bé nhỏ của tôi. Đôi vai đã mòn mỏi vì năm tháng, kể từ khi lấy phải mụ. Đã bao lần tôi cầu trời khấn phật để mong sao thời gian quay trở lại, nhất định là khi ấy tôi sẽ lấy một cô vợ chân ngắn nhưng xinh xắn, ngoan ngoãn, và nhất là không hay bắt nạt chồng như mụ vợ chân dài đáng nguyền rủa của tôi bây giờ.