Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2024

Tình là đắng cay

  Giống như bất cứ chuyện gì trên đời, ái tình cũng có khởi đầu và kết thúc. Ái tình khởi đầu ngọt ngào, kết thúc là đắng cay. Khi ái tình kết thúc, người ta gọi đó là tan vỡ. Nhưng mỗi cuộc tình cũng tan vỡ theo một cách khác nhau. Do lừa dối, do phản bội, hoặc cũng có thể là do yêu nhau mà không thể đến được với nhau. Ái tình như bong bóng nước, long lanh đấy, nhưng cũng vỡ tan ngay đấy.

Huy đẩy cửa, bước vào phòng rồi với tay bật công tắc điện lên. Ánh đèn neol sáng rỡ, soi rõ mọi vật bên trong. Chiếc tủ đứng kiểu văn phòng kê sát tường, cạnh đó là bộ bàn ghế dựa, rồi chiếc giường đôi công nghiệp rộng rãi. Tất cả còn nguyên nước sơn và thơm mùi gỗ vì mới được sử dụng lần đầu. Anh để cuốn sổ và tập tài liệu lên bàn, vịn tay, mệt nhọc đặt lưng xuống ghế. Bận bịu suốt cả ngày, giờ này mới có được một lúc để nghỉ ngơi. Hôm nay, bên xây dựng bàn giao công trình khu nhà làm việc, còn anh thì đại diện cho bên tiếp nhận. Buổi chiều, khi công việc kết thúc, họ đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ để chia tay rồi ai về nhà nấy.

Khu ký túc xá còn ít người ở, bốn bề vắng lặng, khiến người ta có cảm giác buồn và cô quạnh. Mới hôm qua còn ở Hà Nội, còn quen với cảnh phố xá đông vui. Vậy mà giờ này anh đã ở đây, giữa vùng đồi núi trung du này. Sự thay đổi đó khiến anh có đôi chút hụt hẫng, vì mọi thứ vẫn còn lạ lẫm và chưa kịp thích nghi. Anh cầm gói thuốc trên bàn, định rút một điếu để hút, rồi lại thôi. Lúc nãy liên hoan, anh cũng đã hút khá nhiều, giờ này miệng còn cảm thấy đắng chát, khó chịu. Bần thần, anh đứng lên, vươn vai hít một hơi thật sâu, rồi tiến về phía cửa sổ và mở toang hai cánh cửa ra.

Không gian bên ngoài tràn ngập ánh trăng.

Phía sau những ngọn cây bạch đàn, vầng trăng như một chiếc đĩa bạc khổng lồ treo lơ lửng ngay trên đầu. Huy ngước nhìn lên, đôi mắt mở to, ngỡ ngàng như một đứa trẻ khi lần đầu khám phá ra một điều gì đó lạ lùng, mới mẻ. Khung cảnh thật lãng mạn, nên thơ, khiến anh không khỏi cảm thấy rung động và xốn xang trong lòng.

- Trăng ở đây đẹp quá! – Anh thốt lên, trầm trồ.

Chỗ cuối bãi đất trống, khu nhà xưởng với những ô cửa thông gió nhô cao nằm im lìm, tấm mái lợp bằng kim loại lấp loáng dưới ánh trăng thanh. Cái bóng mờ mờ của toà nhà điều hành hắt xuống khoảng sân một vệt dài như bóng nắng. Phía trước mặt, ngọn đồi chỉ còn là một dải màu đen thẫm loang lỗ, chẳng còn nom rõ hình thù nữa.

Đương khi ấy, dưới sân bổng vang lên những âm thanh ồn ào như bắt trộm. Tiếng người xôn xao, tiếng bước chân nện thình thịch xuống nền bê tông mỗi lúc một gần. Huy vội quay đầu nhìn về phía ấy. Từ chỗ nhà để xe, có một đám người đang xúm xít dìu một người đàn ông cao lớn đi vào. Người ấy bước ngật ngưỡng, hai tay  buông thõng, đôi cẳng chân yếu ớt lúc nào cũng chực khuỵu xuống như không còn sức sống. Có vẻ như anh ta đang say rượu thì phải. Nhưng không, nếu chỉ là say rượu thì người ta đâu có cuống quýt và hốt hoảng như thế.

- Nâng cao đầu lên!...Thế!…xốc hẳn vào vai ấy…

- Cẩn thận! Kẻo ngã…

- Đưa vào phòng y tế, nhanh lên!…

Tiếng những người đi cùng nhao nhao cất lên.

Lần này thì Huy đã hiểu được phần nào, hình như có ai đó đang bị nguy cấp. Không kịp suy nghĩ nhiều, anh liền rời khỏi nơi cửa sổ đang đứng và chạy nhanh xuống lầu. Từng bước chân dội vào cầu thang, vang lên những âm thanh gấp gáp trong không gian tĩnh lặng.

- Chuyện gì vậy? –Huy hỏi ngay khi vừa xuống đến nơi. Rồi anh nhón chân, cố nghển cổ lên để nhìn cho rõ khuôn mặt người kia.

- Anh Hoà bị đánh ngoài kia! – Anh Tuấn, là người quản lý ký túc xá, nhanh nhảu đáp. Nói xong, anh lại bước vượt lên, xông xáo dẫn đường cho đám người kia đến phòng y tế.

Huy cũng vội vàng bước đi theo họ. Dưới ánh đèn cao áp, anh thấy đầu anh Hoà đầy những máu. Một bên mái tóc dính vào nhau và bết lại. Máu chảy loang đỏ thành những vệt dài, ướt đẫm cả phần thân dưới cái áo trắng mà anh đang mặc. Hai mắt anh nhắm nghiền, hệt như một người đang ngủ say vậy.

Hoà là kỹ sư xây dựng, được công ty cử lại trên này để duy tu một số hạng mục công trình. Anh cao ráo, đẹp trai và rất có sức thu hút đối với phụ nữ. Khổ! Còn chưa kịp về Hà Nội thì đã bị thế này.

Nhưng khi đến nơi thì cửa phòng y tế đã khoá im ỉm. Hết giờ làm việc, y tá Phương đã về nhà từ lâu. Ai nấy chưng hửng nhìn nhau, nét mặt hiện vẻ lo lắng và căng thẳng.

Anh Tuấn đưa cặp mắt hơi hiêng hiếng nhìn khắp lượt, rồi cất cao giọng:

- Gọi cho y tá. Có ai biết số điện thoại của y tá Phương không?

Có người tìm được số điện thoại và bắt đầu gọi.

Trong lúc chờ đợi, người ta ngồi bệt xuống bậc thềm để nghỉ ngơi cho đỡ mệt. Họ vừa trãi qua một cơn hốt hoảng, và giờ này vẫn còn đang phải phấp phỏng, đợi chờ.

- Mọi người gặp anh Hoà ở đâu? – Huy kéo ống quần, ngồi xuống cạnh anh Tuấn, hỏi.

Tuấn rít mạnh một hơi thuốc, đầu điếu thuốc đỏ rực lên, soi rõ khuôn mặt vuông, góc cạnh và cặp lông mày đen nhánh, rậm rì.

- Chuyện là thế này –  Tuấn nhả khói rồi bắt đầu kể – Lúc nãy bọn mình đi chơi về. Đến lối rẽ vào cơ quan mình ấy. Chỗ ấy tối và vắng vẻ, một bên là đồi cây, bên kia là vườn bạch đàn. Dưới bóng trăng suông, mọi người phát hiện phía trước có cái gì đó giống như một người đang nằm sóng sượt. Lại gần thì đúng là người thật. Người đó nằm sấp, đầu ngoẹo hẳn sang một bên. Tôi soi bật lửa lên thì nhận ra anh Hoà, máu me và đất cát bê bết khắp người. Thần hồn nát thần tính, tôi liền hô hoán cho anh em đỡ anh dậy và dìu ngay vào đây…

Thì ra là vậy. Đã hơn mười lăm phút trôi qua. Huy sốt ruột, đưa tay nhìn đồng hồ.

- Kia rồi!...– Anh Cường bảo vệ bất ngờ chỉ tay về phía trước, kêu lên.

Từ phía nhà để xe, y tá Phương đang tất tả đi tới.

- Bị làm sao thế này? – Cô y tá liếc nhìn anh Hoà, lúc này đang được hai người ngồi kèm giữ hai bên, hỏi.

- Hình như bị đánh! – Anh Tuấn đáp.

Mọi người đứng giãn ra, nhường đường cho y tá Phương bước lên thềm.

Cửa phòng mở ra, điện trong phòng cũng đã được bật lên.

- Đặt nằm lên đây! – Cô y tá nói.

Người ta dìu anh Hoà vào phòng, đặt nằm lên chiếc giường y tế bằng sắt kê sát tường.

Y tá Phương lót thêm dưới đầu anh Hoà một cái gối xốp mỏng. Sau khi đã tiêm cho bệnh nhân một mũi an thần, không lãng phí thời gian, cô bắt tay ngay vào việc.

- Đưa cho tôi bông gạc kia!

Như một trợ lý đắc lực, Anh Tuấn nhanh tay cầm gói bông gạc để trên bàn đưa cho y tá Phương.

Cô y tá kẹp miếng bông vào cái kéo y tế, nhúng cồn và bắt đầu rửa vết thương. Đôi bàn tay đeo găng cao su của cô đưa nhanh, thành thạo và thoăn thoắt như múa. Anh Hoà cựa mình, rên lên khe khẽ:

- Đau… quá!...

- Chịu khó một chút. Tôi sẽ băng cho anh ngay đây! – Y tá Phương nói, giọng như dỗ dành.

Sau khi máu được lau sạch, những vết rách và bầm tím trên da cũng dần lộ ra. Vết thương được vệ sinh bằng cồn và sau đó băng lại cẩn thận. Khuôn mặt và phần cổ anh Hoà lúc này chằng chịt những bông băng trắng toát. Tổng cộng có đến gần chục vết thương.

Bệnh nhân nằm thiêm thiếp trên giường, hơi thở đều đều, mái tóc đen dài xoã loà xoà xuống gối.

- Giờ thì ổn rồi!  - Y tá Phương thở phào. Rồi vừa thu dọn đám bông băng trên bàn, cô vừa quay lại căn dặn những người xung quanh - Cứ để anh ấy nghỉ ngơi. Có vấn đề gì thì gọi cho tôi nhé!

Như một cơn gió, ngay sáng hôm sau, những lời đồn về chuyện anh Hoà bị đánh trọng thương đã được lan truyền khắp công ty. Trước cửa nhà xưởng, các nữ công nhân đứng túm tụm, to nhỏ kháo nhau. Bên trong phòng làm việc hay dọc hành lang ký túc xá, đâu đâu người ta cũng đều thì thầm bàn tán về chuyện này cả. Chắp nối tất cả các thông tin, một câu chuyện tình đầy yêu hận đã được thành hình. Họ nói rằng, anh Hoà đã phụ tình một cô gái. Mà cô này là chủ của một quán cà phê, khoảng ba mươi tuổi, xinh đẹp và si tình. Yêu quá hoá hận, cô đã thuê giang hồ tìm đánh kẻ phụ bạc kia để dằn mặt, và để giải toả những nỗi đắng cay đang chất chứa trong lòng.

o0o

Bữa ấy, Huy đang ngồi xem hồ sơ trong phòng thì thấy giám đốc Phương đẩy cửa, bước vào:

- Lát nữa có Kiều Oanh vào đây. Em sắp xếp công việc cho cô ấy nhé!

- Vâng! – Huy đáp và định hỏi thêm câu gì đó, nhưng anh Phương đã quay lưng bước đi.

Còn lại một mình, Huy ngồi lặng im và bóp trán  suy nghĩ. Anh không khỏi cảm thấy đôi chút tò mò về người nữ đồng nghiệp của mình sắp tới. Rất nhiều câu hỏi cứ nẩy ra trong đầu và xoắn xít lấy tâm trí anh. Nhưng điều duy nhất mà anh biết về người ấy lúc này chỉ là một cái tên. “Kiều Oanh”, cái tên nghe rất dễ thương và gợi nhiều tò mò.

Trong lúc làm việc, chốc chốc Huy lại sốt ruột giơ tay nhìn đồng hồ. Cũng dễ hiểu thôi, vì anh đang chờ đợi một người, chờ đợi một sự xuất hiện.

Có tiếng guốc nữ vang lên từ phía ngoài hành lang, mỗi lúc một rõ dần. Huy ngồi thẳng người lên, mắt vẫn nhìn vào bộ hồ sơ trước mặt mà như không nhìn thấy gì.

Một cô gái xinh đẹp khoác trên vai chiếc túi dết xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Cô mặc quần bò và áo phông trắng. Một lối trang phục đơn giản nhưng lại tôn thêm cái dáng vẻ cân đối và trẻ trung nơi cô. Mái đầu búi cao của cô nhìn bên này, ngó bên kia, ra dáng đang tìm kiếm ai đó. Khi nhìn thấy Huy, cô tỏ vẻ vui mừng, rồi cất giọng thanh thanh:

- Anh cho em hỏi. Có phải đây là phòng tuyển sinh không ạ?

Huy rời mắt khỏi bộ hồ sơ, ngẩng nhìn lên.

- Vâng! Đúng rồi đó cô! – Anh đáp, cố lấy giọng thật điềm tĩnh.

Cô gái nhoẻn một nụ cười rất tươi, rồi tiến đến bên khung cửa, ngập ngừng:

- Anh Phương có giới thiệu em…đến đây!...

- Vâng! Tôi cũng đã được nghe nói. Mời cô ngồi!...

Từ ngày có Kiều Oanh, phòng làm việc của anh trở nên sạch đẹp và ngăn nắp hẳn lên. Hết giờ làm việc, căn phòng được quét dọn và sắp xếp lại gọn gàng. Bàn ghế đặt đúng chỗ, những bộ hồ sơ cũng được để gọn vào trong ngăn tủ. Thi thoảng, anh còn thấy trên bàn làm việc của mình có lọ hoa tươi, trong đó chỉ cắm duy nhất một bông hồng đỏ thắm.

Trong cuộc sống hằng ngày, Kiều Oanh cũng thể hiện những mối quan tâm nho  nhỏ tới anh, một cách nhẹ nhàng và tinh tế. Đôi lúc Huy cũng tình cờ bắt gặp ánh mắt cô nhìn anh rất lạ, vừa tình tứ, vừa cháy bỏng, yêu thương.

Anh đã đến tuổi để lập gia đình, và cô cũng vậy. Nhiều người trong cơ quan vun vén cho anh và cô. Những người có con mắt tinh tường thì nói rằng, anh và cô đẹp đôi, nếu hai người đến được với nhau thì sẽ rất hạnh phúc. Tình yêu do người nhưng cũng do trời quyết định. Có duyên nhưng có phận hay không lại là điều mà con người chẳng thể nào biết được, chỉ có thời gian mới trả lời được mà thôi.

Một bữa, Kiều Oanh nói với anh:

- Bên phòng em có nấu ăn đấy. Hay là anh sang ăn chung với chúng em nhé! …

Anh suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười:

- Cảm ơn em! Nhưng tôi đi ăn quán với anh em đã quen rồi. Như thế sẽ cảm thấy vui và thoải mái hơn!…

Kiều Oanh chào anh, rồi cúi mặt rầu rầu bước đi. Dù lòng không nói ra, nhưng cô cảm thấy buồn và tủi thân. Cô muốn quan tâm và chăm sóc cho anh, còn anh thì lại từ chối thiện ý đó. Anh cũng biết như vậy là đã làm tổn thương cô. Nhưng anh nào cố tình, chỉ vì anh còn đang phân vân, e ngại đấy thôi.

o0o

Sáng chủ nhật, Huy dọn dẹp trong phòng một lúc rồi đi sang phòng Toàn chơi. Toàn chỉ ở cách anh một phòng, hai người từ dưới Hà Nội lên đây làm việc cùng đợt, cho nên chơi với nhau khá thân.

Lúc sang đến nơi, thấy Toàn đang lúi húi sửa soạn, có vẻ như đang chuẩn bị đi đâu đó. Vừa nhác thấy Huy, Toàn đã nhanh nhảu:

- Em cũng đang định sang tìm anh đây!

- Tìm tôi có việc gì?

- Rủ anh đến nhà Vịnh chơi.

Vịnh làm cùng cơ quan, mấy người cũng trạc tuổi nhau. Nhưng khác với họ, Vịnh là người địa phương.

Toàn ăn mặc khá diện, cậu chải chuốt cẩn thận, rồi khoác ra ngoài chiếc áo vest màu xám lịch lãm.

- Có xa không? – Huy vẫn ngồi yên trên ghế, nhìn Toàn hỏi.

- Cũng gần đây thôi. Mình đi bộ, vừa đi vừa ngắm cảnh cho quen đường – Toàn vừa đáp vừa cúi xuống, dùng cái bàn chải chà đi chà lại cho đến khi đôi giày da màu đen trở nên bóng lộn mới thôi.

Hai người đóng cửa, rồi cùng nhau đi ra phía cổng cơ quan. Ngay từ đầu, khung cảnh nơi đây đã lập tức thu hút và mê hoặc tâm trí Huy. Những hồ nước xanh thẳm, nhẹ nhàng soi bóng những ngọn đồi thoai thoải trong cái nắng nhạt của mùa xuân. Thấp thoáng những ngôi biệt thự nằm cheo leo trên sườn đồi, nom lộng lẫy và bí ẩn như những toà lâu đài trong truyện cổ tích. Chủ nhân của những ngôi nhà này ở thành phố, họ chỉ lên đây để nghỉ ngơi và thư giãn vào mỗi dịp cuối tuần.

Trên đường đi, thi thoảng họ mới lại bắt gặp một vài ngôi nhà hay hàng quán ẩn hiện sau những lùm cây xanh tốt. Ở đây thiên nhiên hiện diện khắp nơi, không giống như dưới thành phố, chỗ nào cũng bê tông và nhà cửa san sát.

- Khung cảnh ở đây cứ như một nàng tiên đang ngủ say ấy. Cần phải đánh thức bằng những dự án du lịch thì mới được! – Huy hướng mắt về phía một ngọn đồi xa xa, nói.

- Ngay bên kia cũng đã có một khu sinh thái rồi đấy. Ở đó có hồ nước và quần thể nghỉ dưỡng. Để hôm nào rảnh, chúng ta sẽ đến đó câu cá – Toàn đáp, hai tay vẫn không ngừng vung vẩy theo nhịp bước.

Họ chưa biết đích xác nhà Vịnh ở đâu, cho nên cần phải tìm người để hỏi đường. Nhưng ở đây thưa người, nhìn trước ngó sau cũng chẳng thấy ai cả. Đương lúc bối rối thì chợt  nhìn thấy có một cô gái đang lúi húi cắt cỏ trong trong vườn cây gần đấy. Lúc nãy, vì cô cúi khom người cho nên họ không thể phát hiện ra.

Hai người mừng rỡ tiến lại gần.

- Phiền cô cho hỏi thăm một chút! – Toàn kiễng người nhìn qua cái gò đất, lớn tiếng hỏi.

Cô gái ngừng liềm, tò mò nhìn hai chàng trai cao lớn mới từ thành phố về, hỏi lại:

- Anh hỏi gì ạ?

- Nhà anh Vịnh ở đâu cô nhỉ?

Cô gái lại cất tiếng, giọng líu lo như chim:

- Anh Vịnh làm bên “Đào tạo lao động” phải không?

Huy mừng rỡ:

- Phải rồi đó cô!

Một tay nâng vành nón, tay kia cô chỉ về phía ngôi làng trước mặt:

- Nhà anh Vịnh ở ngay đầu làng kia. Đứng đây cũng nhìn thấy đấy!...Chỗ cái cổng màu xanh ấy!...

Họ chào cô gái rồi lại hăm hở bước đi.

Đó là một ngôi biệt thự hai tầng được xây theo kiểu tây khá đẹp. Hai bên lối vào đặt đầy những chậu cảnh lùm xùm và dường như được chủ nhân chăm sóc rất kỹ lưỡng. Trong vườn, những cây bưởi trĩu quả, cành lá loà xoà vào tận trong sân, rồi hồng xiêm, vải thiều, cây nào cũng cành lá tốt tươi. Thoạt nhìn cũng biết ngay đó là cơ ngơi của một gia đình khá giả.

Vịnh tươi cười đứng đón hai vị khách ở trước cửa. Họ bắt tay nhau rồi đi vào trong nhà. Giờ này chỉ có Vịnh ở nhà. Vịnh là con út, bây giờ chỉ còn hai mẹ con ở với nhau, ông bố thì ngày trước làm việc dưới Hà Nội và cũng đã mất cách đây ít lâu.

Chủ và khách cùng ngồi xuống bộ sa lông nệm được đặt ngay giữa nhà. Câu chuyện giữa ba người đàn ông diễn ra rôm rả. Họ nói đủ thứ chuyện, từ công việc cho đến thăm hỏi về cuộc sống của nhau. Huy và Toàn đặc biệt thích thú khi tìm hiểu về cuộc sống nơi đây. Mới lên sống ở đây chưa lâu, mọi thứ đối với họ lúc này hẵng còn mới lạ và đầy bỡ ngỡ.

Vịnh là một thanh niên tuấn tú, khuôn mặt luôn tươi cười và thu hút người đối diện. Khi anh cười, khoé miệng rất tươi, đặc biệt là đôi mắt linh động như biết nói vậy. 

Trong lúc chủ và khách đang vui vẻ nói cười thì chợt có tiếng trẻ con khóc ré lên. Mọi người quay nhìn về phía ấy. Trên chiếc giường gần đó, có một đứa bé chừng một tuổi đang nằm ngủ. Có vẻ như tiếng nói chuyện đã làm nó giật mình thức giấc. Sắc mặt Vịnh lúc này đột nhiên thay đổi, từ trắng bệch chuyển sang tím tái, rồi đỏ dừ. Có vẻ như anh đang vừa tức tối vừa xấu hổ. Với một bộ dạng dở khóc dở cười, Vịnh thở dài đánh thượt một tiếng rồi đứng lên và bước nhanh đến chỗ đứa bé đang nằm.

Huy hết nhìn đứa bé, rồi lại đưa mắt nhìn Toàn dò hỏi, nhưng Toàn chỉ lắc đầu lặng im.

Vịnh ngồi xuống mép giường, đặt một bàn tay thô bè lên người đứa bé và bắt đầu cất tiếng ồm ồm để dỗ nó. Nom giống như cảnh gà trống nuôi con, chẳng có vẻ gì là dịu dàng, khéo léo cả. Thấy có người nựng, đứa bé è è lên vài tiếng trong cổ rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

- Cháu bé đây là?... – Huy hỏi, ngay khi Vịnh vừa quay trở lại bàn.

Vịnh cầm cái ấm lên, châm thêm nước vào chén cho khách. Rồi với một vẻ mặt buồn buồn, anh nói, giọng như trầm hẳn xuống:

- Chẳng dấu gì anh Huy và Toàn đây – Mặc dù bằng tuổi nhau, nhưng Vịnh vẫn quen gọi Huy bằng anh – Em và mẹ nó trước đây yêu nhau. Nhưng vì hai người không thể nên duyên, cho nên mẹ nó gửi cháu ở đây để cho bà nội tiện bề chăm sóc…

Trên đường về, Huy vẫn còn phải mang theo cái thắc mắc tày đấu kia trong lòng mà chưa hề được giải đáp. Anh giơ hai tay lên trời, vừa nhìn Toàn vừa nói, suýt nữa thì bước hụt xuống cái hố cạn mà người ta đào sẵn để trồng cây bên đường:

- Rút cục chuyện này là thế nào?... Thực sự là tớ chẳng thể nào hiểu nổi? Thế Tuyết Lan không phải là người yêu của Vịnh hay sao?...

Sở dĩ anh hỏi như thế, vì hằng ngày vẫn thấy Tuyết Lan và Vịnh đi chơi với nhau. Cô ấy cũng thường xuyên đến cơ quan tìm Vịnh. Hai người nom cứ như là một cặp đôi uyên ương vậy.

Toàn tủm tỉm cười, càng khiến cho câu chuyện thêm phần bí ẩn:

- Thì Tuyết Lan đúng là người yêu của Vịnh…

- Thôi! Đừng có úp mở như thế nữa! Cậu hãy nói ngay cho tớ biết có được không? – Mặt Huy đã đỏ lên vì tức tối và vì hết kiên nhẫn.

- Chuyện là thế này, ông anh ạ! – Toàn nói, giọng nhấn nhá – Trước đây Vịnh có yêu một cô hàng xóm. Đứa bé lúc nãy chính là kết quả tình yêu của họ đấy. Cô gái mang thai và yêu cầu Vịnh làm lễ cưới. Nhưng Vịnh đã bỏ rơi cô ấy và yêu Tuyết Lan, vốn là bạn cùng trường đại học. Mộng đẹp không thành, uất ức, cô gái bế con sang trả cho bà nội rồi từ đó bỏ làng đi biệt tích chẳng ai hay.

o0o

Phải do dự mất một lúc lâu, Huy mới ngập ngừng đẩy cửa và bước vào phòng làm việc. Kiều Oanh ngồi ở bàn, đầu cô hơi cúi xuống và đang cắm cúi tra cứu, ghi chép.

Mấy bữa nay, Huy đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều cho sự ra đi của mình. Anh cần một công việc phù hợp với ngành học để có thể phát triển bản thân. Vì vậy mà anh đã quyết định sẽ đi làm ở một  nơi khác. Nhưng điều khiến anh phân vân và trăn trở nhất lúc này lại chính là Kiều Oanh. Anh không muốn nói với cô vì sợ cô buồn và đau khổ. Vì vậy mà anh định đến phút cuối, trước lúc lên đường thì mới cho cô hay biết.

Mắt không dám nhìn thẳng, Huy hít một hơi thật sâu, rồi cố thu hết can đảm, ngập ngừng:

- Kiều Oanh ạ!...Tôi đến để từ biệt em!...

Dù có hơi ngạc nhiên vì thái độ của Huy, nhưng Kiều Oanh vẫn không hề nghi ngờ gì. Cô chỉ nhìn vào mắt anh, mỉm cười:

- Anh định về thăm nhà, hay là đi công tác?

- Thú thực với Kiều Oanh…Từ nay, tôi không còn làm việc ở đây nữa! Tôi đã tìm được một công việc khác…và…

- Và anh sẽ ra đi chứ gì? – Kiều Oanh chợt hiểu và thốt lên cay đắng. Đôi mắt cô mở to, long lanh, như chất chứa cả ngàn lời muốn nói.

Nhìn dáng vẻ kiên quyết của anh, bất giác cô rơi lệ. Cô hiểu, đã quá muộn để níu kéo anh ở lại, mọi thứ đã không thể thay đổi được nữa rồi.

Huy vẫn đứng như chôn chân tại chỗ. Tim anh thắt lại, lòng dạ rối bời mà chẳng biết phải làm sao. Anh cảm thấy mình bất lực, biết nói gì đây, trong hoàn cảnh đau khổ và trớ trêu này…

Nhưng Kiều Oanh đã không đợi anh phải phân bua. Lát sau, với một vẻ mặt dứt khoát, nàng ngẩng lên, đưa tay vuốt tóc và nói:

- Nếu anh đã lựa chọn như vậy thì cứ hãy đi đi!...Tôi cũng chẳng còn gì để nói nữa!...Với lại, tôi cũng không muốn mang tiếng là người cản trở bước đường công danh của anh!...

- Tôi!…- Huy ấp úng, cố nuốt nước bọt vì cảm thấy nghèn nghẹn trong cổ họng.

- Từ nay anh hãy quên tôi đi! Hãy coi như trong đời này chúng ta chưa từng biết nhau!…Và anh cũng đừng bao giờ nhắc đến tên tôi làm gì nữa!…

Anh biết, mọi lời nói hay giải thích lúc này đều vô nghĩa. Cô đã mở cho anh một lối thoát, và cách tốt nhất là hãy ra đi trong im lặng. Anh quay lưng bước đi mà như có bão giông trong lòng. Vậy là từ nay, anh đã bỏ lại sau  lưng một tấm chân tình, một bóng hình rất đỗi yêu thương.

Đến khi bóng dáng của Huy đã khuất sau khung cửa, Kiều Oanh mới chợt bừng tỉnh. Cô buông mình xuống ghế, và cứ thế để mặc cho những giọt nước mắt tuôn rơi. Vậy là đã hết, chẳng còn gì nữa cả. Những hy vọng, những mộng ước tương lai mà bấy lâu cô hằng xây đắp. Tình yêu ư? Hạnh phúc ư? Tất cả đều vỡ tan như bọt nước, như trái tim cô cũng đang rạn vỡ lúc này đây. Lòng những đắng cay, Kiều Oanh gục đầu lên bàn, nức nở. Trong cơn sầu tủi và tuyệt vọng, nàng khóc, như thể chưa bao giờ nàng từng được khóc. 


Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2024

Gió Mùa Đông

 

  Sáng nay khi ra đường, với đôi mắt ngỡ ngàng xen chút lạ lẫm, dường như ai cũng cảm nhận được sự đổi thay của phố phường. Cũng khung cảnh ấy, những ngôi nhà ấy, nhưng giờ đây phố như một bức tranh đã được thay màu. Mới hôm qua đây thôi, nắng vàng còn rãi đầy khắp chốn, vậy mà chỉ qua một đêm trời đã đột nhiên chuyển lạnh. Mưa phùn lất phất rơi, đường phố và cảnh vật phảng phất một màu xám xịt, run run trong gió lạnh đầu mùa. Dọc theo con phố, những cây bàng khẳng khiu đứng trơ trọi, chỉ còn sót lại những đám lá vàng, lá đỏ trên cành. Lũ trẻ con được người lớn mặc cho những bộ quần áo ấm xúng xính, nom như những con búp bê đủ màu sắc. Dáng đi của người ta cũng trở nên co ro, khép nép hơn. Cô gái đang cắm cúi bước đi trên vỉa hè, bất giác đưa tay thẹn thùng khép vội vạt áo ấm vừa bị cơn gió lật tung ra. Trời đã bắt đầu vào đông. Cái đỏng đảnh bất chợt của thời tiết thật chẳng ai ngờ, ngay cả đến những cụ già sống lâu và giàu kinh nghiệm nhất cũng vậy. Nó mang đến cho người ta một chút ngỡ ngàng, một chút thi vị, thậm chí là một chút bất tiện vì phải thay đổi những thói quen sinh hoạt thường ngày.

Buổi chiều, khi Kiên vừa về đến nhà thì đã thấy Trung đang đứng sửa lại cánh cửa sổ ở trước sân. Có hai thanh chớp bị long ra, để lộ một khe hở chừng vài đốt ngón tay. Cậu lấy một miếng bìa các tông trám vào chỗ ấy và đang gò lưng vừa gõ vừa đóng lạch cạch. Cánh cửa màu xanh, còn tấm bìa thì màu nâu. Cách phối màu ấy xem ra chẳng được hài hoà cho lắm. Nhưng Trung vừa làm vừa ngắm nghía một cách thích thú, dường như đối với cậu ta, đó là một công trình hoàn hảo và đáng để tự hào.

Kiên dựng xe xuống sân, nói:

- Chỉ là một khe hở thôi. Cậu cần gì phải đóng cẩn thận thế!

- Nhưng vấn đề là gió sẽ luồn vào. Cậu hiểu chửa! Rồi mà xem. Đến lúc ấy thì chẳng ai có thể chịu nổi cái giá buốt của mùa đông đâu! – Trung vốn không thích những lời góp ý hay chê bai, cáu kỉnh đáp lại.

Rồi có vẻ không quan tâm đến thái độ của Kiên, cậu ta lại ướm thêm một cái đinh mén vào góc tấm bìa và dóng búa. Những nhát búa chắc nịch vang lên, đều đều và chuẩn xác.

- Vậy Phúc vẫn chưa về sao? – Kiên vừa tháo giày để lên cái kệ vừa hỏi.

- Chưa! Hình như hôm nay lớp cậu ấy có bóng bánh gì thì phải.

Mãi đến tận tối mịt thì Phúc mới đi học về.

Trời tối sớm, lịch sinh hoạt cũng thay đổi hẳn so với những ngày thường. Mọi hôm, giờ này thiên hạ vẫn còn đi tập thể dục, đánh cầu lông hoặc mới bắt đầu vào bếp. Nhưng hôm nay thì khác, cơm đã được nấu xong, người ta quây tụ trong nhà, nếu không phải vì có việc thì chẳng mấy ai còn giong ruổi ngoài đường làm gì nữa. Mùa đông, ai cũng thích ở trong nhà hơn là đi chơi, phần do muốn tận hưởng cái không khí ấm cúng gia đình, phần vì cái lạnh đã ngăn cản người ta làm điều đó.

Ăn cơm tối xong, ba chàng sinh viên mỗi người bắt tay vào một việc. Phúc ngồi vào bàn học trước tiên. Trước mặt cậu ta là một đống sách vở và giáo trình ngồn ngộn. Dáng ngồi cậu hơi cúi xuống, nét mặt đăm chiêu, mái tóc xoăn loà xoà trước trán. Ở góc phòng, chỗ chiếc tủ đứng bằng gỗ ba ngăn, Trung ngồi xổm, lục tung đống quần áo lên để lấy đồ ấm ra mặc. Kiên  thì ngồi vào chỗ bàn khách và mang thư người yêu ra đọc. Hôm nay lên lớp, anh đã nhận được thư Lan. Thư đề ngày 25 tháng 10, như vậy là cách đây đúng năm ngày. Trong thư, nàng đã viết:

“…Anh yêu! Cuộc sống phồn hoa nơi ấy đã không làm anh quên em chứ? Anh còn nhớ là đã gần đến ngày chúng mình yêu nhau rồi không? Đến ngày ấy, nếu không bận học thì anh hãy về với em anh nhé!? Yêu và mong chờ anh!...”

Đọc xong, anh để lá thư lên bàn và ngồi gục đầu suy nghĩ. Anh nhớ, dĩ nhiên là anh nhớ và lúc nào cũng muốn về với cô. Nhưng lúc này thì anh đang rất bận học. Tuy vậy, hai người xa cách đã lâu, chỉ sợ xa mặt cách lòng, rồi lại…

Lòng Kiên rối như tơ vò, suy đi rồi nghĩ lại mà vẫn không biết nên quyết bề nào.

Trung mặc xong đồ ấm thì đi lại phía bàn. Anh mặc một cái áo len cao cổ dày sụ, càng làm cho cái vẻ cao lớn điển trai của mình thêm phần uy nghi. Thường ngày đi cạnh, họ cũng chỉ cao xấp xỉ nhau, nhưng Kiên thì trông có phần mảnh khảnh và thư sinh hơn. Trung chống tay ngồi xuống, lọt thỏm trong chiếc ghế tựa có tay vịn. Khuôn mặt trắng trẻo và cái mũi hơi hỉnh của anh sáng lên dưới ánh đèn điện.

- Thư nàng viết gì mà khiến cậu  buồn và ủ rủ thế? – Trung hỏi và liếc nhìn lá thư, rồi cầm cái ấm men sứ lên bắt đầu pha trà.

Kiên lắc đầu, thở dài:

- Người no đâu biết cái lo của người đói. Cậu và người yêu học cùng trường. Làm sao hiểu được tâm trạng của những người đang yêu xa như bọn mình kia chứ!…

Đợi một lúc cho chè đượm, Trung bắt đầu rót nước ra chén.

- Nhưng rốt cục là cậu đang băn khoăn điều gì? Có thể chia sẻ cho mình biết được không? – Cậu ta hỏi, trán nhíu lại một cách tò mò.

Kiên đã định không nói, vì đây là chuyện riêng tư giữa anh và Lan. Nhưng Trung là người hiểu biết thấu đáo, thường ngày vẫn có những lời khuyên hết sức xác đáng và tâm huyết. Biết đâu cậu ta lại có thể giúp mình giải quyết được những khúc mắc trong lòng lúc này thì sao. Nghĩ vậy, anh bèn thận trọng đáp:

- Nàng muốn mình về nhân dịp kỷ niệm ngày hai người quen nhau…

- Về lúc này, trong lúc cậu đang bận ôn thi học phần? Lại còn cách xa những ba trăm cây số? – Trung nhướng mày, cao giọng hỏi.

Kiên đưa tay lên miệng, đằng hắng một tiếng, rồi chậm rãi nói tách bạch từng tiếng một:

- Vậy nên tớ mới phân vân…Muốn được thỉnh nguyện ý cậu…

- Đó là một dịp quan trọng, nếu không về thì dễ khiến cho nàng hiểu nhầm mà dẫn đến đổ vỡ…Còn về thì…- Trung nói một mạch, nhưng rồi chẳng hiểu vì sao, đột nhiên anh lại im bặt.

Thế rồi cả hai cùng im lặng mà chẳng ai nói thêm với ai một lời nào nữa. Vấn đề quả là khó xử, cả với người trong cuộc lẫn ngoài cuộc. Kiên dựa lưng vào thành ghế, miệng mím chặt, ánh mắt bâng khuâng, vô định. Trung nhấp nhổm, vò đầu bứt tai suy tính. Tiếng những con thạch sùng đuổi nhau lách chách trên trần nhà gấp gáp như ma làm. Chỗ đầu hồi, gió rít nhẹ qua khe cửa chớp, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng sáo diều trên bầu trời xa thẳm.

Giữa không gian tĩnh lặng ấy, từ phía bàn học của Phúc bất ngờ cất lên một âm thanh rất to, rất vang, khiến cho ai cũng phải giật mình:

- Good Evening (Chào buổi tối).

Thì ra Phúc đang đeo tai nghe học tiếng anh. Vì quá hứng thú, cho nên cậu ta cũng cao hứng mà đọc theo.

Trung quạu mặt, quay nhìn Phúc với vẻ khó chịu:

- Cậu có tháo ngay cái của nợ kia ra khỏi tai không hả?...Này! Tớ đang nói cậu đấy!...

- Gì cơ? – Phúc nhấc một bên tai nghe lên, ngơ ngác hỏi lại.

- Cậu hãy tháo ngay cái tai nghe ra! – Trung bực dọc nhắc lại, rồi làu bàu – Người đâu mà vô duyên vô cớ đến lạ!…

Phúc đưa tay tháo hẳn tai nghe ra khỏi đầu. Nhưng vì vướng phải dây, tay cậu cứ vòng qua vòng lại, lúng ta lúng túng như gà mắc tóc. Rốt cục, cậu ta cũng đặt được cái tai nghe xuống bàn, rồi quay nhìn hai người, ngoác cái miệng rộng ra mà cười như hối lỗi.

Dù đang lo nghĩ, Kiên cũng không khỏi cảm thấy buồn cười với thái độ ngô nghê vừa rồi của Phúc.

- Từ lần sau. Cứ lúc nào hai đứa tớ không ở nhà thì cậu hãy học ngoại ngữ. Ngoài ra thì học môn khác vậy! – Anh cố nhịn cười, nói.

Phúc gãi đầu gãi tai:

- Ờ!...Ờ!...Phải rồi!...

Trung với tay lấy cái bật lửa trên bàn và châm thuốc hút. Sau khi phả một làn khói mỏng lơ lửng lên trần nhà, anh quay sang nhìn Kiên và nói với một vẻ mặt nghiêm nghị:

- Cậu ạ! Theo mình thì thế này…

o0o

Lan từ trong buồng bước ra, xúng xính trong chiếc áo khoác màu hồng, chiếc áo mà anh vừa mới mua tặng cô hôm nay. Áo hồng, má hồng, môi nàng cũng hồng nữa. Chiếc áo rất hợp với vóc dáng mảnh mai, khiến Lan xinh đẹp như một nàng công chúa vừa mới từ trong chuyện cổ tích bước ra. Kiên ngơ ngác đứng nhìn, ngẩn ngơ như người mất hồn. Nàng cười, hàm răng đều đặn, trắng muốt. Anh định nói câu gì đó để khen, nhưng còn chưa kịp thốt nên lời thì nàng đã kéo tay anh:

- Mình đi dạo đi anh!...

Họ khoác tay nhau bước ra khỏi nhà và hoà vào nhịp đập của phố đêm. Con phố nhỏ, nhịp sống không gấp gáp, sự vận động diễn ra từ từ, chậm rãi. Vầng trăng thượng tuần như cánh diều lơ lửng trên cao. Trăng mùa đông lạnh lẽo, bàng bạc và cô đơn. Trăng kia lẻ bóng, còn họ thì đã có nhau. Rốt cục thì anh cũng đã về được với cô.

Hai người đi sát vào nhau, Lan tựa đầu vào vai anh, bước đi tin cậy. Hằng ngày Lan đều đi học qua con đường này, vì vậy mà cô nhớ đến từng ngôi nhà, góc phố, cành cây. Phố đêm lung linh và rực rỡ ánh đèn. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường, trong các ngôi nhà, trên các biển hiệu, tất cả tạo thành một bản giao hưởng màu sắc tuyệt diệu. Phố đêm, như một cô gái đẹp khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy và được trang điểm thêm lớp phấn son cầu kỳ.  

Dưới gốc cây bàng trơ lá mùa đông, có một hàng ngô nướng đang cháy rực than hồng. Người đàn bà tuổi trung niên, với chiếc áo gió khoác hờ đang ngồi và không ngừng tay quạt. Mùi ngô nướng thơm thơm, ngọt dịu toả ra. Màu hồng của than và mùi ngô nướng trong đêm đông lạnh giá luôn có một sức hút khó cưỡng đối với người ta.

- Mình ghé ăn ngô nướng nhé anh! – Lan níu tay anh, nũng nịu.

Họ ngồi xuống hai chiếc ghế nhựa con con, cạnh những rễ cây bàng bò lan ra mặt đất. Ngọn đèn đường gần đó hắt ra một thứ ánh sáng vàng vàng, mờ ảo, khiến không gian thêm phần lãng mạn.

Nàng chọn một bắp ngô căng mẩy, lăn đi lăn lại trên tay và xuýt xoa vì nóng, rồi trao cho anh.

- Anh ăn bắp này nhé! – Nàng nói và âu yếm nhìn anh, mắt bồ câu long lanh.

Rồi nàng cũng tự chọn cho mình một bắp, khẽ khàng đưa lên môi hồng, cắn khẽ.

Thấy anh vẫn ngồi im, nàng bóc mấy hạt ngô, đưa lên miệng anh:

- Anh ăn đi! Dẻo và thơm lắm đó!...

Anh nhai một cách ngon lành, nàng nhìn và cười thích thú.

Vài đôi nam nữ nữa ghé vào. Họ cũng ngồi xuống những chiếc ghế nhỏ, ăn ngô nóng và thì thầm trò chuyện.

Ngôi quán nhỏ lúc này như một ốc đảo tình yêu. Nơi có bếp than hồng, có mùi ngô nướng, và cả những người đang yêu nhau.

Trời đã về khuya, không gian trở nên tĩnh mịch. Đường phố vắng lặng, thưa người lại qua. Ánh điện lung linh từ những biển hiệu và hàng quán cũng không còn nữa, thay vào đó là sự mông lung, bí ẩn của màn đêm.

Tay trong tay, đôi tình nhân lại dìu nhau quay về. Bóng họ nhỏ dần, xa dần rồi chìm khuất vào màn đêm của lòng phố nhỏ.

o0o

Bên dưới mái che bằng tôn của nhà ga, những bóng người đang đứng túm tụm và rì rầm trò chuyện. Họ nói chuyện với nhau để giết thời gian, cho đỡ sốt ruột và chờ đợi đến giờ tàu chạy. Bị ánh sáng từ những ngọn đèn cao áp thu hút, lũ côn trùng tìm đến và đang chấp chới bay lượn. Thật nực cười cho lũ côn trùng vô công rỗi nghề, hễ cứ thấy ánh sáng là lại quay cuồng, nhảy múa. Phía dưới sân ga, có mấy nhân viên mặc đồng phục ngành đường sắt đang tất bật đi lại. Vài chiếc taxi dừng trước sảnh, những người trên xe bước xuống, tay xách theo những túi hành lý cồng kềnh.

Kiên đưa tay nhìn đồng hồ, nét mặt lộ vẻ căng thẳng: 21 giờ kém 5 phút. Đã sắp đến giờ tàu chạy. Lan đứng bên anh, thấp thỏm, bồn chồn. Tiễn anh đi, lòng nàng những ngổn ngang tâm sự. Từng giây trôi qua đối với nàng lúc này là từng cung bậc đau khổ của giờ phút chia li. Vậy là vài ngày ngắn ngủi bên nhau của đôi tình nhân đã qua đi. Trước mắt họ lại là những tháng ngày xa cách và chờ đợi, nhớ mong. Nàng chỉ muốn cho cái phút giây ấy đừng bao giờ đến, nhưng rốt cục thì nó vẫn đến, nhanh chóng đến không ngờ.

Một hồi còi tàu vang lên trầm trầm, kèm theo là tiếng bánh sắt cọ vào đường ray xình xịch, xình xịch. Tiếng nhân viên nhà ga lảnh lót cất lên trong loa, vang vang như thúc dục. Những hành khách đều đã chỉnh lại trang phục và chuẩn bị đồ đạc trên tay. Sân ga rộn lên những lời chia tay, những lời chúc tụng không ngớt.

Bất giác cô lần tìm bàn tay anh, siết chặt. Anh cúi xuống, nhìn vào mắt cô, thấy cô rưng rưng sắp khóc. Cảm thấy lòng mình như nghẹn lại, nhưng anh cố kìm nén để cho cảm xúc khỏi trào dâng. Đoàn tàu chầm chậm tiến vào ga, với cái đầu tròn tròn và những toa sơn xanh đỏ. Rồi tàu dừng hẳn, hành khách rủ nhau rục rịch bước lên.

Kiên xách vội túi hành lý, trước khi bước lên cái bậc cửa, anh chỉ kịp nói vội một câu, giọng run run:

- Anh đi!...

Lan giơ cánh tay lên và nhoài hẳn người về phía trước, như thể nàng muốn níu giữ một hình bóng, một sợi dây vô hình đang dần rời xa. Đến khi nhận ra anh đã đi thật rồi, nàng mới chợt bừng tỉnh. Vẻ mặt thất thần, nàng quay bước trở về, đầu óc trống rỗng như chính mình vừa mới đánh mất đi cái linh hồn quý giá nhất đời vậy.

Sân ga lại trở nên vắng vẻ, như chưa từng thấp thoáng những bóng người, chưa từng có cuộc chia li. Chỉ còn lại những cột đèn vô tri vẫn đứng đó và cần mẫn toả xuống sân ga một thứ ánh sáng đỏ nhờ. Quanh những quầng sáng kia, lũ côn trùng vô tâm vẫn chấp chới bay.

Một cơn gió lạnh bất giác ùa tới. Lan đưa tay kéo vội vạt áo khoác, cố dấu đi những giọt nước mắt long lanh rơi. Lặng lẽ và cô đơn, nàng cúi đầu bước đi trong buồn tủi, trong giá rét của đêm đông. 

 


Thứ Năm, 7 tháng 11, 2024

Phố nghèo

Đó là con phố của những người lao động. Nó chẳng ở đâu xa, chỉ cách bến xe trung tâm một đoạn, lại thông ra hai tuyến phố chính của thành phố nữa. Thế nhưng mặc cho những gì xẩy ra ồn ả ngoài kia, nơi này vẫn lặng im và mờ nhạt, hắt hiu. Ở đây nhà cửa phần lớn đều tồi tàn, chật hẹp. Người ta lo cái ăn cái mặc đã đủ khổ rồi, nói chi đến chuyện xây nhà cho đẹp, cho khang trang kia chứ. Mỗi căn nhà như thế chỉ rộng chừng vài chục mét vuông, được dùng để làm nơi ở và sinh hoạt cho cả gia đình. Nhà nào đông người thì phải cơi nới hoặc xây lên một ngăn ở phía trên nữa. Không thể gọi là nhà tầng, mà chỉ là thêm phòng để có chỗ ở, chỗ chui ra chui vào. Thậm chí xây xong thì để nguyên cả phần thô như thế, lớp gạch bên trong lộ ra nom cứ như người cởi trần. Tươm tất hơn một chút thì có thể vô da, nhưng cũng chỉ có lớp vữa đen sì chứ chẳng cần quét sơn hay vôi ve gì cả. Đường sá bụi bặm đã đành, quán xá ở đây cũng lụp xụp, tạm bợ. Đã nghèo thì chẳng ai đòi hỏi nhiều, cũng chẳng cần phải sạch sẽ hay đẹp mắt làm gì cho lắm. Khi nghèo, thứ mà người ta ưu tiên nhất là thuận tiện chứ không phải là đi phô trương hình thức. Nhìn tổng thể, kiến trúc con phố giống như một tấm áo rách vá chằng vá đụp, mỗi tấm vá là một màu sắc và kiểu cách, nom chẳng ăn nhập gì với nhau cả.

Phố nghèo, ban ngày buồn tẻ, hắt hiu. Ban đêm thì ánh điện vàng vọt soi bóng những mái nhà liêu xiêu. Ít người xe qua lại, khung cảnh cũng vì thế mà thêm phần vắng vẻ, cô liêu. Ở thành phố, người ta có thói quen gọi tên theo đặc điểm cho dễ nhớ, vì vậy mà con phố còn được gọi là phố lao động. Sở dĩ như vậy, vì cư dân ở đây chủ yếu sinh sống bằng nghề lao động hoặc làm thuê. Gọi là phố lao động hay phố nghèo thì cũng đều được cả, vì rằng con phố quả là nghèo và rách rưới đến thảm hại.

Điểm nhấn duy nhất của con phố có lẽ là cái quán phở áp chảo ở ngay đầu ngã tư. Khách đang mãi đi, bất chợt một ngọn lửa trong quán bùng lên như cháy nhà, khiến cho ai cũng phải giật mình thảng thốt. Đến khi nhận ra anh đầu bếp đang cầm trên tay cái môi to đùng, vừa đảo qua đảo lại vừa múa như làm xiếc thì không khỏi mỉm cười thú vị. Cạnh đó còn có một quán cơm bình dân mà hằng ngày đều bận rộn và đông đúc vào giờ tan tầm. Ngoài chừng ấy ra thì con phố chẳng có nhà hàng hay cửa tiệm gì sang trọng cả.

Lần đầu Tuấn đến đây là vào một sáng chủ nhật cuối tháng tư. Bữa ấy, anh tìm đến địa chỉ mà trung tâm gia sư đã cung cấp. Trước khi đi, anh trưởng văn phòng cứ dặn đi dặn lại:

- Đến đó cậu phải hết sức cẩn thận đấy nhé!

- Vì sao vậy? – Tuấn ngạc nhiên hỏi lại.

- Nghe nói an ninh ở khu ấy không tốt lắm! Dân trí thấp. Nói chung là thành phần cư dân khá phức tạp…

Đứng đón anh trước cửa là một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn. Chị ta mặc một chiếc áo vest nữ màu xanh, khuôn mặt khả ái với mái tóc đen cắt ngắn. Vì trung tâm gia sư đã có hẹn trước, nên chị biết anh đến để đón.

- Chào chị! Chị là…chị Xuân? - Tuấn hỏi, hết nhìn người phụ nữ lại nhìn lên cái biển số nhà lờ mờ phía trên.

Người phụ nữ lúc lắc mái đầu, mỉm cười thân thiện:

- Vâng! Anh là gia sư phải không!...

- Dạ, đúng rồi! – Tuấn đáp và chìa cho chị ta tờ giấy giới thiệu – Tôi phải hỏi đường, cho nên hơi lâu…

- Mời anh vào nhà!

Tuấn theo chủ nhà lách qua cánh cửa hẹp để đi vào bên trong.

- Ấy! Cẩn thẩn kẻo đụng phải tường! – Chị thẹn thùng nhắc khéo – Nhà hơi chật, em thông cảm!...

Khách và chủ cùng ngồi xuống ghế sofa. Cạnh đó là một cái tủ chè kiểu cổ, một bể cá nhỏ với những chú cá cảnh đủ màu sắc đang bơi lượn tung tăng. Tất cả đều được sắp đặt khéo léo và kê sát tường để tiết kiệm diện tích.

- Chị nói sơ lược để em dễ hình dung – Chủ nhà vừa nói vừa rót nước lọc vào hai cái cốc thuỷ tinh – Anh chị có hai cháu. Cháu đầu tên Khánh, học lớp bảy, là học trò của thầy đấy. Còn cháu sau mới học lớp bốn. Cả hai đứa đều là trai cả.

- Vâng!

- Mời thầy uống nước! – Chị đổi sang gọi Tuấn là thầy, rồi nói tiếp – Anh nhà làm công nhân môi trường, còn chị thì bán hàng nông sản ở chợ…

Nói theo ngôn ngữ hành chính thì một bản “Sơ yếu lý lịch” tóm lược đã được chủ nhà thông qua nhanh chóng. Chị quả là người thẳng thắn và hiểu việc. Sau này Tuấn mới biết, chị Xuân vốn là dân gốc Hà Nội lâu đời. Vậy nên mặc dù là dân lao động, nhưng gu ăn mặc của chị lúc nào cũng sành điệu và thanh lịch lắm.

Tuấn nhấp ngụm nước rồi quyết định đi ngay vào việc:

- Em muốn biết về tình hình học tập của em Khánh!

Chị đưa tay sửa lại mấy bông lay ơn trong lọ, khuôn mặt lộ nét buồn phảng phất.

- Về chuyện này cũng phải nói trước để thầy biết. Cháu là học sinh cá biệt, năng lực học yếu. Ở trường nó còn hay gây sự đánh bạn nữa đấy – Chị cười ngượng ngùng – Anh chị bận công việc suốt ngày, không có thời gian để quản cháu nữa. Sau này nhờ thầy quan tâm uốn nắn dùm cho!...

- Vâng!...Vâng! – Tuấn đáp, cặp lông mày nhíu lại như cánh cung bị kéo căng – Tôi sẽ cố gắng!...

Rồi anh nói tiếp, chẳng hiểu do thói quen công việc hay để động viên gia chủ:

- Ở tuổi này các em thường nghịch ngợm, nhất là con trai. Rồi khi đã tìm được niềm vui trong học tập, các em sẽ lại ngoan và có ý thức hơn thôi!…

- Vậy thì muôn sự nhờ thầy! À, nhà chật, hai thầy trò sẽ học ở gác xép trên kia – Chị nói và chỉ lên cái gác xép được nối với tầng dưới bằng một lối cầu thang hẹp.

Buổi tiếp xúc đầu tiên đã được kết thúc như thế. Theo lịch sắp xếp mà cả hai bên cùng thoả thuận, hai ngày sau, anh sẽ quay lại để bắt đầu công việc dạy học.

o0o

Đứa bé lí nhí chào thầy, rồi lầm lì ngồi vào chỗ. Khánh là một cậu bé mảnh khảnh, khuôn mặt sáng sủa khôi ngô. Bữa nay là buổi học đầu tiên, bởi vậy mà nó có vẻ dè chừng với người lạ. Đã quen bị chỉ trích, nó luôn tỏ thái độ chống đối, giống như một con nhím xù lông để chống lại tất cả.

- Hôm nay chúng ta học toán. Em lấy sách vở ra nhé! – Tuấn nhẹ nhàng nói và với tay lấy cuốn sổ bìa đen đặt trên cái kệ gần đó.

Căn xép được lát sàn gỗ, trần nhựa, chỉ đủ chỗ để kê cái bàn học cùng vài thứ đồ đạc lặt vặt khác. Nhưng giờ đây tất cả đều ưu tiên cho việc học. Một chiếc ghế kê thêm dành riêng cho thầy, một cái bảng nhỏ mới mua ngoài phố được dựng sát vào góc phòng.

Đứa bé nhăn mặt, miễn cưỡng mở cặp và lấy ra mấy quyển vở. Có vẻ nó không thích, nếu không muốn nói là rất ghét việc học thì phải. Anh hiểu rằng, việc đầu tiên là tạo không khí thoải mái để em có hứng thú, không còn ác cảm với chuyện học nữa.

Một lúc sau, Khánh đã bắt đầu nhìn thầy với thái độ thiện cảm hơn. Nó ngồi khép nép, ngoan ngoãn học bài. Nó cảm thấy biết ơn, vì ít ra thầy đã coi nó như bạn, ôn tồn chỉ bảo chứ không quát mắng khi thấy nó làm sai như bố.

Vì là buổi học đầu tiên, Tuấn quyết định kiểm tra năng lực của cậu trò nhỏ.

- Bây giờ chúng ta làm bài tập! - Anh nói và lấy viên phấn để trong hộp, bắt đầu viết bài tập lên bảng.

Khánh ngước nhìn lên, lẩm nhẩm đọc đề bài rồi bắt đầu hí hoáy viết viết, xoá xoá. Có vẻ như nó đang suy nghĩ lung lắm, những giọt mồ hôi lấm tấm lăn trên trán, khuôn mặt búng ra sữa đầy vẻ đăm chiêu. Trước mắt Tuấn, bây giờ là một cậu học trò ngoan, chăm chỉ học hành, không còn là đứa trẻ hay quấy phá và nghịch ngợm như trước nữa.

Trong lúc chờ đợi, Tuấn ngồi tựa vai, quay nhìn ra cửa sổ. Trên con đường trước mặt, một chiếc xích lô chở than tổ ong kẻo kẹt đi qua. Người đàn ông gò lưng để đạp, bắp chân trần gân guốc guồng theo những vòng quay một cách mệt nhọc. Chiếc xích lô vừa qua, lại một người phụ nữ chở rau củ đi tới, hai cái sọt phía sau đầy ắp những rau cải, súp lơ, cải bắp và cà rốt. Các nhân vật cứ thế lần lượt lướt qua như trong một khung hình sân khấu. Dưới dàn hoa giấy lùm xùm của ngôi nhà đối diện, có một người phụ nữ trẻ đang đứng. Thi thoảng chị ta lại giơ tay nhìn đồng hồ một cách sốt ruột, có vẻ như đang chờ đợi ai đó đến đón thì phải. Một lúc lại có vài người nữa đi bộ qua, vừa đi vừa trò chuyện, dáng điệu tất tả, lui cui.

Khánh học tập mỗi ngày một tiến bộ. Cậu rất mến thầy Tuấn, cậu mở lòng hơn, trò chuyện với thầy một cách hồn nhiên vô tư. Giờ đây, mỗi giờ học là một niềm vui và hào hứng. Khánh không còn sợ việc học nữa, thậm chí nhiều hôm còn chủ động hỏi thầy về những vấn đề mà cậu quan tâm hoặc chưa hiểu. Thực ra Khánh là một học trò thông minh, nếu biết khơi nguồn, cái trí tuệ ấy sẽ phát triển vô ngần.

Bố mẹ Khánh vui mừng, dĩ nhiên là Tuấn cũng vui mừng, vì chính anh là kiến trúc sư tận tình của cái công trình sư phạm kia.

o0o

Anh Tú – Bố Khánh – là một người đàn ông to béo, tướng mạo dữ dằn nhưng lại là vị thần bảo hộ của lương tâm. Một bữa, trong lúc chủ và khách đang ngồi trò chuyện thì thấy có một cụ bà gầy gò tất tả tìm đến.

Cụ đứng ở cửa, khom người chào:

- Chào anh! Chào thầy!

- Chào bà! Mời bà vào trong này! – Anh Tú đáp.

Bà cụ khép nép ngồi xuống ghế. Bà mặc một cái áo màu chàm, bên dưới có hai cái túi con con để đựng trầu thuốc.

- Bà đến có việc gì không? – Chủ nhà ẩy cốc nước về phía khách và hỏi.

Bà cụ dóng dả nói:

- Tôi nghe nói nhà mình thuê được một thầy gia sư giỏi lắm. Có đúng phỏng?

Anh Tú mỉm cười, chỉ vào Tuấn:

- Đây! Thầy ấy đây!

Bà cụ xoay người, đưa cặp mắt mờ đục hiêng hiếng nhìn Tuấn, vẻ trầm trồ, thán phục.

- Vậy, thầy đây là?...

- Dạ! Cháu không dám! – Tuấn đỏ mặt đáp.

Bà cụ vung cái cẳng tay khẳng khiu, thao thao:

- Tiếng lành đồn xa! Tôi nghe nói thầy dạy giỏi và có trách nhiệm lắm. Học trò cứ tiến bộ đến là…Chúng tôi đây nhiều khi cũng muốn thuê gia sư lắm, nhưng chỉ ngại là không biết người ta thế nào thầy ạ!...

Lúc này anh Tú mới quay sang, nói:

- Giới thiệu với thầy. Đây là cụ Duyên. Cụ cũng ở ngay con ngõ đối diện với nhà mình đây thôi.

- Vậy ạ! Chào cụ! – Tuấn chào và quay nhìn bà cụ với ánh mắt đầy vẻ kính trọng.

- Vâng! Vâng! Tôi ở ngay đây thôi – Bà cụ nhanh nhảu tiếp lời – Hôm nay tôi đến để thưa chút việc. Không biết ý anh và thầy thế nào?...

- Mời bà cứ nói đi! – Anh Tú giơ tay, nói.

Được lời như cởi tấm lòng, khuôn mặt bà cụ rạng rỡ hẳn lên:

- Số là thế này – Cụ Duyên nói – Tôi có đứa cháu gái học lớp năm. Tính nó hay nhút nhát, sợ sệt. Kết quả học tập cũng vì vậy mà trở nên sút kém. Chúng tôi muốn đánh bạo nhờ thầy kèm cặp cháu hộ. Không biết thầy đây có bằng lòng cho không?

- Chuyện này thì…- Tuấn cúi đầu, ngập ngừng.

Bà cụ lại quay sang nhìn chủ nhà như cầu cứu. Anh Tú đằng hắng lên một tiếng, rồi thận trọng nói:

- Theo ý tôi thì…- Anh nói và đưa mắt nhìn Tuấn – Nếu thầy không ngại thì cứ nhận giúp bà đây. Hai nhà ở gần nhau, cũng tiện cho thầy đi lại…như vậy là một công đôi việc thầy à!...

Tuấn vân vê cằm, cúi đầu suy nghĩ. Một lúc sau, anh nói:

- Thôi được! Nếu anh đây đã đồng ý thì cháu cũng xin vâng!

Hôm sau, Tuấn theo chân bà cụ Duyên sang bên nhà. Đến một ngôi nhà có cây dâu da lùm xùm trước cửa thì dừng bước. Sau khi đưa tay kéo nhẹ cánh cửa xếp hoen rỉ, bà cụ đon đả:

- Thầy vào trong nhà!

Tuấn phải nheo mắt một lúc mới nhìn rõ mọi thứ, vì ánh sáng trong nhà tối om so với ngoài trời. Trên trần, cái bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng và toả xuống phía dưới một thứ ánh sáng đục nhờ. Một người đàn ông trung niên đeo kính râm đang ngồi ở góc nhà. Khuôn mặt anh ta hiền từ, cặp môi dày, nước da hơi mai mái. Một tay người kia đặt lên bậu cửa sổ, cánh tay còn lại để hờ trên bắp đùi. Nghe có tiếng người trò chuyện, người đàn ông cất tiếng hỏi:

- Có ai đến chơi vậy bà?

- Thầy gia sư đến dạy cho cái Liên đấy! – Bà cụ vừa rót nước cho khách vừa lớn tiếng đáp.

Người đàn ông tỏ vẻ vui mừng, trên cặp môi anh ta thoáng một nụ cười gượng gạo:

- Quý hoá quá! Mời thầy cứ tự nhiên. Bỏ quá cho, tôi chẳng nhìn thấy gì cả…

- Vâng! Anh cứ ngồi!...– Tuấn đáp một cách e dè, rồi vịn tay ngồi xuống chiếc ghế salon nan sập sệ.

Bà cụ nói:

- Bố cái Liên đấy. Nó là con trai tôi. Khổ! Nó bị đục thuỷ tinh thể. Mù loà, vợ nó bỏ đi để lại cái Liên khi mới lên ba tuổi. Từ đấy, một tay tôi nuôi cháu. Bây giờ bé Liên đã học lớp năm rồi đấy. Thầy thấy tôi có giỏi không?!...

Rồi bà quay về phía buồng, lớn tiếng gọi:

- Liên đâu! Ra chào thầy này!

Có tiếng “dạ” vang lên lảnh lót. Từ trong buồng, một bé gái nhanh nhảu chạy ra. Gặp người lạ, nó bẽn lẽn vân vê gấu áo, rồi sà vào người bà.

Cụ Duyên âu yếm xoa vết mực vương trên má cháu, nói:

- Chào thầy đi con. Từ nay con học với thầy nhé!

Khuôn mặt bầu bĩnh của đứa bé sáng rỡ lên vì thích thú. Nó cất giọng thỏ thẻ:

- Em chào thầy!

- Chào em! – Tuấn dịu dàng đáp lại, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười.

Liên đã thấy vài đứa bạn trong lớp được bố mẹ thuê gia sư về dạy. Nhưng nhà bạn có điều kiện, còn nhà nó thì nghèo. Bây giờ thấy mình cũng có gia sư như ai, nó cảm thấy vui và thinh thích thế nào ấy. Trên cặp môi hồng hồng, nhỏ xíu của nó thấp thoáng một nụ cười hãnh diện.

Bà cụ ôm gọn cháu vào lòng:

- Nó sợ người lạ thầy ạ. Bố mẹ bỏ nhau, bị bạn bè trêu chọc. Bị cô lập, nó cứ ngồi lì một góc lớp, sợ sệt. Nhờ thầy kìm cặp cho cháu được mạnh dạn và học hành ngày một tấn tới …

Anh hiểu, ai thuê gia sư thì cũng đều đưa ra điều kiện cả. Mỗi học trò là một bài toán cần phải có lời giải. Học sinh cá biệt thì như bài toán khó, đòi hỏi người dạy càng phải có năng lực và tốn nhiều công sức hơn.

Trời đã bắt đầu lờ mờ tối. Tuấn quay nhìn ra phía cửa. Cạnh cái xe rác bỏ không dưới ngọn đèn đường, có mấy thanh niên gầy gò đang ngồi chồm hổm. Đứa nào đứa nấy tóc tai rối bù, có đứa còn gục đầu lên đầu gối, ngật ngà ngật ngưỡng như đang ngủ gật.

Bà cụ Duyên thì nhìn cảnh ấy đã quen, vẫn với giọng đều đều, bà nói mà như đang kể chuyện:

- Khổ! Mấy đứa nghiện ma tuý đấy thầy ạ! Đang tuổi học sinh cả, bị bạn xấu rủ rê, rồi nghiện. Bố mẹ hết cách, bỏ mặc ra sao thì ra. Thiếu tiền để hút chích, chúng rủ nhau đi cướp giật. Bị công an bắt, rồi lại thả ra. Có đứa thì ra bến xe trộm cắp, móc túi. Gia đình có cho đi cai nghiện một thời gian, rồi đâu lại hoàn đấy. Chẳng thay đổi được gì cả!...

Tuấn lặng lẽ thở dài, dưới ánh sáng của ngọn đèn vàng vọt, khuôn mặt anh nặng trĩu những ưu tư. Bà cụ chép miệng:

- Cái nghèo khiến cho người ta bế tắc. Bố mẹ bỏ nhau, đổ lỗi cho nhau. Con cái cũng vì thế mà lâm vào cảnh thất học, bơ vơ thầy ạ!

Hoàn cảnh gia đình cụ Duyên cũng chỉ là một trong số muôn vàn cảnh khổ của cái phố nghèo này. Cái nghèo nó lạ lắm, dù người ta có hiểu được nguyên nhân nhưng vẫn không có cách nào để thoát ra được. Bất lực, cụ chỉ còn biết vun đắp và gửi gắm hy vọng vào những thế hệ tương lai như cháu gái mình. Có lẽ, nơi tăm tối nhất cũng chính là nơi mà ánh sáng tri thức trở nên rực rỡ nhất. Bởi ở đó, tri thức là niềm tin, là lối thoát duy nhất của cuộc đời.

o0o

Vừa thấy Tuấn bước vào nhà, anh Tú đã hào hứng nói ngay:

- Xin báo với thầy một tin vui! – Dừng lại vài giây như để quan sát thái độ của Tuấn, đoạn anh nói tiếp - Bữa trước tôi đi họp phụ huynh. Cô giáo chủ nhiệm nói dạo này em Khánh học khá và ngoan hơn trước nhiều lắm. Cô còn bảo, sắp tới Khánh sẽ được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi của thành phố nữa đấy!…

- Xin chúc mừng anh! Chúc mừng cháu! – Tuấn vồn vã bắt tay chủ nhà, mặt đỏ lên vì xúc động.

Nhưng rồi giọng anh Tú đột nhiên chùng xuống:

- Cũng nhờ công lao của thầy cả, nếu không thì tôi đây cũng chẳng biết phải làm sao?!…

- Anh nói vậy làm gì. Nếu không phải em Khánh là học sinh có năng lực, thì dù có dạy dỗ bao nhiêu cũng thế thôi! – Tuấn nói và kéo tay anh ngồi xuống.

Trong lúc ngồi uống nước, anh Tú cứ xoay xoay cái chén trên bàn, nét mặt lộ vẻ trầm tư. Do dự một lúc, anh nói:

- Tôi hỏi thật nhé. Không biết chỗ thầy đang ở hiện nay là nhà hay đi thuê?

Tuấn cười:

- Sinh viên thì làm gì có nhà hả anh. Em cũng đang thuê trọ thôi.

Anh Tú tỏ vẻ vui mừng:

- Vậy tôi có ý này, không biết thầy có nghe cho không?

- Dạ! Anh cứ nói!

- Hôm trước, vợ chồng tôi đã bàn với nhau. Muốn thầy dọn về đây ở để tiện bề dạy dỗ và trông nom cho cháu Khánh. Chúng tôi thấy thầy cứ đi lại như thế thì vất vả quá. Vả lại, thầy còn dạy thêm cả cháu Liên nữa, nếu ở lại đây thì sẽ tiện cho thầy hơn…

Thấy Tuấn còn bóp trán phân vân, anh Tú liền vỗ tay lên vai anh và nói:

- Thôi, không nghĩ nhiều nữa! Cứ quyết định là thầy sẽ ở lại đây! Vậy nhé!

o0o

Một năm dạy học đã trôi qua. Thế rồi việc học của Tuấn ở trường đại học cũng đã đến hồi kết thúc. Để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, anh đã quyết định ngừng việc gia sư. Khi hay tin, anh Tú đã nói với một giọng rầu rầu:

- Chúng tôi rất tiếc vì đã không thể giữ thầy ở lại lâu hơn. Nhưng cũng không dám vì thế mà làm lỡ tương lai của thầy. Thời gian qua, thầy đã giúp đỡ cháu Khánh rất nhiều. Thật không biết nói gì hơn!...

Tuấn ngồi chống cằm buồn bã, mái tóc loà xoà rũ xuống trán. Từ lâu, anh đã coi Khánh và Liên như em út trong gia đình. Anh vui với niềm vui của các em, buồn với nổi buồn của các em, đã chứng kiến từng phút giây tiến bộ và trưởng thành của hai đứa. Nhưng cuộc đời là vậy, gặp gỡ nào rồi cũng phải chia li.

Hôm chia tay, chị Xuân ăn mặc thật đẹp, tươi cười rạng rỡ đứng bên chồng vẫy tay. Bà cụ Duyên cầm tay anh, hấp háy hai con mắt già nua:

- Thầy đi chân cứng đá mềm. Chúng tôi và các cháu đây thật là không biết lấy gì để đền ơn thầy!...

Khánh mặt mày buồn thiu, đó là lần đầu tiên anh thấy nó buồn. Khác hẳn với vẻ nghịch ngợm và hiếu động thường ngày, giờ đây mắt nó chớp chớp chỉ chực muốn khóc.

Bé Liên xúng xính trong chiếc váy thêu, xinh xắn như một bông hoa nhỏ. Nó thút thít đứng nép vào người bà, ngước đôi mắt có hàng mi cong cong lên nhìn anh:

- Thầy ơi! Thế là từ nay thầy trò mình không được học với nhau nữa hả thầy?...

Tuấn thấy có cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng, khiến anh không thể thốt nên lời. Anh xoa nhẹ đầu cô trò nhỏ, hồi lâu mới lên tiếng:

- Liên gắng học ngoan! Thầy bận việc một thời gian. Có dịp, thầy trò mình sẽ lại học với nhau nhé!…

Rồi anh quay lưng, quày quả bước đi. Anh không dám nhìn lại, chỉ sợ vì một phút yếu lòng trước những đôi mắt trẻ thơ, khiến cho bước chân mình ngập ngừng mà chẳng nỡ rời xa.