Buổi chiều, khi
Kiên vừa về đến nhà thì đã thấy Trung đang đứng sửa lại cánh cửa sổ ở trước sân.
Có hai thanh chớp bị long ra, để lộ một khe hở chừng vài đốt ngón tay. Cậu lấy
một miếng bìa các tông trám vào chỗ ấy và đang gò lưng vừa gõ vừa đóng lạch cạch.
Cánh cửa màu xanh, còn tấm bìa thì màu nâu. Cách phối màu ấy xem ra chẳng được
hài hoà cho lắm. Nhưng Trung vừa làm vừa ngắm nghía một cách thích thú, dường
như đối với cậu ta, đó là một công trình hoàn hảo và đáng để tự hào.
Kiên dựng xe
xuống sân, nói:
- Chỉ là một
khe hở thôi. Cậu cần gì phải đóng cẩn thận thế!
- Nhưng vấn
đề là gió sẽ luồn vào. Cậu hiểu chửa! Rồi mà xem. Đến lúc ấy thì chẳng ai có thể
chịu nổi cái giá buốt của mùa đông đâu! – Trung vốn không thích những lời góp ý
hay chê bai, cáu kỉnh đáp lại.
Rồi có vẻ không
quan tâm đến thái độ của Kiên, cậu ta lại ướm thêm một cái đinh mén vào góc tấm
bìa và dóng búa. Những nhát búa chắc nịch vang lên, đều đều và chuẩn xác.
- Vậy Phúc vẫn
chưa về sao? – Kiên vừa tháo giày để lên cái kệ vừa hỏi.
- Chưa! Hình
như hôm nay lớp cậu ấy có bóng bánh gì thì phải.
Mãi đến tận
tối mịt thì Phúc mới đi học về.
Trời tối sớm,
lịch sinh hoạt cũng thay đổi hẳn so với những ngày thường. Mọi hôm, giờ này thiên
hạ vẫn còn đi tập thể dục, đánh cầu lông hoặc mới bắt đầu vào bếp. Nhưng hôm
nay thì khác, cơm đã được nấu xong, người ta quây tụ trong nhà, nếu không phải
vì có việc thì chẳng mấy ai còn giong ruổi ngoài đường làm gì nữa. Mùa đông, ai
cũng thích ở trong nhà hơn là đi chơi, phần do muốn tận hưởng cái không khí ấm
cúng gia đình, phần vì cái lạnh đã ngăn cản người ta làm điều đó.
Ăn cơm tối
xong, ba chàng sinh viên mỗi người bắt tay vào một việc. Phúc ngồi vào bàn học
trước tiên. Trước mặt cậu ta là một đống sách vở và giáo trình ngồn ngộn. Dáng ngồi
cậu hơi cúi xuống, nét mặt đăm chiêu, mái tóc xoăn loà xoà trước trán. Ở góc
phòng, chỗ chiếc tủ đứng bằng gỗ ba ngăn, Trung ngồi xổm, lục tung đống quần áo
lên để lấy đồ ấm ra mặc. Kiên thì ngồi
vào chỗ bàn khách và mang thư người yêu ra đọc. Hôm nay lên lớp, anh đã nhận được
thư Lan. Thư đề ngày 25 tháng 10, như vậy là cách đây đúng năm ngày. Trong thư,
nàng đã viết:
“…Anh yêu! Cuộc sống phồn hoa nơi ấy đã
không làm anh quên em chứ? Anh còn nhớ là đã gần đến ngày chúng mình yêu nhau rồi
không? Đến ngày ấy, nếu không bận học thì anh hãy về với em anh nhé!? Yêu và
mong chờ anh!...”
Đọc xong, anh
để lá thư lên bàn và ngồi gục đầu suy nghĩ. Anh nhớ, dĩ nhiên là anh nhớ và lúc
nào cũng muốn về với cô. Nhưng lúc này thì anh đang rất bận học. Tuy vậy, hai người xa cách đã lâu, chỉ sợ xa mặt
cách lòng, rồi lại…
Lòng Kiên rối
như tơ vò, suy đi rồi nghĩ lại mà vẫn không biết nên quyết bề nào.
Trung mặc xong
đồ ấm thì đi lại phía bàn. Anh mặc một cái áo len cao cổ dày sụ, càng làm cho
cái vẻ cao lớn điển trai của mình thêm phần uy nghi. Thường ngày đi cạnh, họ
cũng chỉ cao xấp xỉ nhau, nhưng Kiên thì trông có phần mảnh khảnh và thư sinh
hơn. Trung chống tay ngồi xuống, lọt thỏm trong chiếc ghế tựa có tay vịn. Khuôn
mặt trắng trẻo và cái mũi hơi hỉnh của anh sáng lên dưới ánh đèn điện.
- Thư nàng
viết gì mà khiến cậu buồn và ủ rủ thế? –
Trung hỏi và liếc nhìn lá thư, rồi cầm cái ấm men sứ lên bắt đầu pha trà.
Kiên lắc đầu, thở dài:
- Người no
đâu biết cái lo của người đói. Cậu và người yêu học cùng trường. Làm sao hiểu
được tâm trạng của những người đang yêu xa như bọn mình kia chứ!…
Đợi một lúc
cho chè đượm, Trung bắt đầu rót nước ra chén.
- Nhưng rốt
cục là cậu đang băn khoăn điều gì? Có thể chia sẻ cho mình biết được không? – Cậu
ta hỏi, trán nhíu lại một cách tò mò.
Kiên đã định
không nói, vì đây là chuyện riêng tư giữa anh và Lan. Nhưng Trung là người hiểu
biết thấu đáo, thường ngày vẫn có những lời khuyên hết sức xác đáng và tâm huyết.
Biết đâu cậu ta lại có thể giúp mình giải quyết được những khúc mắc trong lòng
lúc này thì sao. Nghĩ vậy, anh bèn thận trọng đáp:
- Nàng muốn
mình về nhân dịp kỷ niệm ngày hai người quen nhau…
- Về lúc
này, trong lúc cậu đang bận ôn thi học phần? Lại còn cách xa những ba trăm cây
số? – Trung nhướng mày, cao giọng hỏi.
Kiên đưa tay
lên miệng, đằng hắng một tiếng, rồi chậm rãi nói tách bạch từng tiếng một:
- Vậy nên tớ
mới phân vân…Muốn được thỉnh nguyện ý cậu…
- Đó là một dịp quan trọng, nếu không về thì dễ khiến cho nàng hiểu nhầm mà dẫn đến đổ vỡ…Còn về thì…- Trung nói một mạch, nhưng rồi chẳng hiểu vì sao, đột nhiên anh lại im
bặt.
Thế rồi cả hai cùng im lặng mà chẳng ai nói thêm với ai một lời nào nữa. Vấn đề quả là khó xử, cả với người
trong cuộc lẫn ngoài cuộc. Kiên dựa lưng vào thành ghế, miệng mím chặt, ánh mắt
bâng khuâng, vô định. Trung nhấp nhổm, vò đầu bứt tai suy tính. Tiếng những con
thạch sùng đuổi nhau lách chách trên trần nhà gấp gáp như ma làm. Chỗ đầu hồi,
gió rít nhẹ qua khe cửa chớp, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng sáo diều
trên bầu trời xa thẳm.
Giữa không
gian tĩnh lặng ấy, từ phía bàn học của Phúc bất ngờ cất lên một âm thanh rất to, rất vang, khiến cho ai cũng phải giật mình:
- Good
Evening (Chào buổi tối).
Thì ra Phúc
đang đeo tai nghe học tiếng anh. Vì quá hứng thú, cho nên cậu ta cũng cao hứng mà
đọc theo.
Trung quạu mặt,
quay nhìn Phúc với vẻ khó chịu:
- Cậu có
tháo ngay cái của nợ kia ra khỏi tai không hả?...Này! Tớ đang nói cậu đấy!...
- Gì cơ? – Phúc
nhấc một bên tai nghe lên, ngơ ngác hỏi lại.
- Cậu hãy tháo
ngay cái tai nghe ra! – Trung bực dọc nhắc lại, rồi làu bàu – Người đâu mà vô
duyên vô cớ đến lạ!…
Phúc đưa tay
tháo hẳn tai nghe ra khỏi đầu. Nhưng vì vướng phải dây, tay cậu cứ vòng qua
vòng lại, lúng ta lúng túng như gà mắc tóc. Rốt cục, cậu ta cũng đặt được cái
tai nghe xuống bàn, rồi quay nhìn hai người, ngoác cái miệng rộng ra mà cười như
hối lỗi.
Dù đang lo
nghĩ, Kiên cũng không khỏi cảm thấy buồn cười với thái độ ngô nghê vừa rồi của
Phúc.
- Từ lần
sau. Cứ lúc nào hai đứa tớ không ở nhà thì cậu hãy học ngoại ngữ. Ngoài ra thì
học môn khác vậy! – Anh cố nhịn cười, nói.
Phúc gãi đầu
gãi tai:
- Ờ!...Ờ!...Phải
rồi!...
Trung với
tay lấy cái bật lửa trên bàn và châm thuốc hút. Sau khi phả một làn khói mỏng lơ
lửng lên trần nhà, anh quay sang nhìn Kiên và nói với một vẻ mặt nghiêm nghị:
- Cậu ạ!
Theo mình thì thế này…
o0o
Lan từ trong
buồng bước ra, xúng xính trong chiếc áo khoác màu hồng, chiếc áo mà anh vừa mới
mua tặng cô hôm nay. Áo hồng, má hồng, môi nàng cũng hồng nữa. Chiếc áo rất hợp
với vóc dáng mảnh mai, khiến Lan xinh đẹp như một nàng công chúa vừa mới từ
trong chuyện cổ tích bước ra. Kiên ngơ ngác đứng nhìn, ngẩn ngơ như người mất hồn.
Nàng cười, hàm răng đều đặn, trắng muốt. Anh định nói câu gì đó để khen, nhưng
còn chưa kịp thốt nên lời thì nàng đã kéo tay anh:
- Mình đi dạo
đi anh!...
Họ khoác tay
nhau bước ra khỏi nhà và hoà vào nhịp đập của phố đêm. Con phố nhỏ, nhịp sống
không gấp gáp, sự vận động diễn ra từ từ, chậm rãi. Vầng trăng thượng tuần như
cánh diều lơ lửng trên cao. Trăng mùa đông lạnh lẽo, bàng bạc và cô đơn. Trăng
kia lẻ bóng, còn họ thì đã có nhau. Rốt cục thì anh cũng đã về được với cô.
Hai người đi
sát vào nhau, Lan tựa đầu vào vai anh, bước đi tin cậy. Hằng ngày Lan đều đi học qua con đường
này, vì vậy mà cô nhớ đến từng ngôi nhà, góc phố, cành cây. Phố đêm lung linh
và rực rỡ ánh đèn. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường, trong các ngôi nhà, trên
các biển hiệu, tất cả tạo thành một bản giao hưởng màu sắc tuyệt diệu. Phố đêm,
như một cô gái đẹp khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy và được trang điểm thêm
lớp phấn son cầu kỳ.
Dưới gốc cây
bàng trơ lá mùa đông, có một hàng ngô nướng đang cháy rực than hồng. Người đàn
bà tuổi trung niên, với chiếc áo gió khoác hờ đang ngồi và không ngừng tay quạt.
Mùi ngô nướng thơm thơm, ngọt dịu toả ra. Màu hồng của than và mùi ngô nướng
trong đêm đông lạnh giá luôn có một sức hút khó cưỡng đối với người ta.
- Mình ghé ăn ngô nướng nhé anh! – Lan níu tay anh, nũng nịu.
Họ ngồi xuống
hai chiếc ghế nhựa con con, cạnh những rễ cây bàng bò lan ra mặt đất. Ngọn đèn
đường gần đó hắt ra một thứ ánh sáng vàng vàng, mờ ảo, khiến không gian thêm phần
lãng mạn.
Nàng chọn một
bắp ngô căng mẩy, lăn đi lăn lại trên tay và xuýt xoa vì nóng, rồi trao cho
anh.
- Anh ăn bắp
này nhé! – Nàng nói và âu yếm nhìn anh, mắt bồ câu long lanh.
Rồi nàng
cũng tự chọn cho mình một bắp, khẽ khàng đưa lên môi hồng, cắn khẽ.
Thấy anh vẫn
ngồi im, nàng bóc mấy hạt ngô, đưa lên miệng anh:
- Anh ăn đi!
Dẻo và thơm lắm đó!...
Anh nhai một
cách ngon lành, nàng nhìn và cười thích thú.
Vài đôi nam
nữ nữa ghé vào. Họ cũng ngồi xuống những chiếc ghế nhỏ, ăn ngô nóng và thì thầm
trò chuyện.
Ngôi quán nhỏ
lúc này như một ốc đảo tình yêu. Nơi có bếp than hồng, có mùi ngô nướng, và cả những
người đang yêu nhau.
Trời đã về
khuya, không gian trở nên tĩnh mịch. Đường phố vắng lặng, thưa người lại qua.
Ánh điện lung linh từ những biển hiệu và hàng quán cũng không còn nữa, thay vào
đó là sự mông lung, bí ẩn của màn đêm.
Tay trong
tay, đôi tình nhân lại dìu nhau quay về. Bóng họ nhỏ dần, xa dần rồi chìm khuất
vào màn đêm của lòng phố nhỏ.
o0o
Bên dưới mái
che bằng tôn của nhà ga, những bóng người đang đứng túm tụm và rì rầm trò chuyện. Họ nói chuyện với nhau để giết thời gian, cho đỡ sốt ruột và chờ đợi đến giờ
tàu chạy. Bị ánh sáng từ những ngọn đèn cao áp thu hút, lũ côn trùng tìm đến và
đang chấp chới bay lượn. Thật nực cười cho lũ côn trùng vô công rỗi nghề, hễ cứ
thấy ánh sáng là lại quay cuồng, nhảy múa. Phía dưới sân ga, có mấy nhân
viên mặc đồng phục ngành đường sắt đang tất bật đi lại. Vài chiếc taxi dừng trước
sảnh, những người trên xe bước xuống, tay xách theo những túi hành lý cồng kềnh.
Kiên đưa tay
nhìn đồng hồ, nét mặt lộ vẻ căng thẳng: 21 giờ kém 5 phút. Đã sắp đến giờ tàu
chạy. Lan đứng bên anh, thấp thỏm, bồn chồn. Tiễn anh đi, lòng nàng những ngổn
ngang tâm sự. Từng giây trôi qua đối với nàng lúc này là từng cung bậc đau khổ của
giờ phút chia li. Vậy là vài ngày ngắn ngủi bên nhau của đôi tình nhân đã qua
đi. Trước mắt họ lại là những tháng ngày xa cách và chờ đợi, nhớ mong. Nàng chỉ
muốn cho cái phút giây ấy đừng bao giờ đến, nhưng rốt cục thì nó vẫn đến, nhanh
chóng đến không ngờ.
Một hồi còi
tàu vang lên trầm trầm, kèm theo là tiếng bánh sắt cọ vào đường ray xình xịch,
xình xịch. Tiếng nhân viên nhà ga lảnh lót cất lên trong loa, vang vang như thúc dục. Những
hành khách đều đã chỉnh lại trang phục và chuẩn bị đồ đạc trên tay. Sân ga rộn
lên những lời chia tay, những lời chúc tụng không ngớt.
Bất giác cô
lần tìm bàn tay anh, siết chặt. Anh cúi xuống, nhìn vào mắt cô, thấy cô rưng
rưng sắp khóc. Cảm thấy lòng mình như nghẹn lại, nhưng anh cố kìm nén để cho cảm
xúc khỏi trào dâng. Đoàn tàu chầm chậm tiến vào ga, với cái đầu tròn tròn và những
toa sơn xanh đỏ. Rồi tàu dừng hẳn, hành khách rủ nhau rục rịch bước lên.
Kiên xách vội
túi hành lý, trước khi bước lên cái bậc cửa, anh chỉ kịp nói vội một câu, giọng
run run:
- Anh đi!...
Lan giơ cánh
tay lên và nhoài hẳn người về phía trước, như thể nàng muốn níu giữ một hình
bóng, một sợi dây vô hình đang dần rời xa. Đến khi nhận ra anh đã đi thật rồi, nàng
mới chợt bừng tỉnh. Vẻ mặt thất thần, nàng quay bước trở về, đầu óc trống rỗng
như chính mình vừa mới đánh mất đi cái linh hồn quý giá nhất đời vậy.
Sân ga lại trở
nên vắng vẻ, như chưa từng thấp thoáng những bóng người, chưa từng có cuộc chia li. Chỉ còn lại những cột đèn vô tri vẫn
đứng đó và cần mẫn toả xuống sân ga một thứ ánh sáng đỏ nhờ. Quanh những quầng
sáng kia, lũ côn trùng vô tâm vẫn chấp chới bay.
Một cơn gió
lạnh bất giác ùa tới. Lan đưa tay kéo vội vạt áo khoác, cố dấu đi những giọt nước
mắt long lanh rơi. Lặng lẽ và cô đơn, nàng cúi đầu bước đi trong buồn tủi,
trong giá rét của đêm đông.
