Đó
là con phố của những người lao động. Nó chẳng ở đâu xa, chỉ cách bến xe trung
tâm một đoạn, lại thông ra hai tuyến phố chính của thành phố nữa. Thế nhưng mặc
cho những gì xẩy ra ồn ả ngoài kia, nơi này vẫn lặng im và mờ nhạt, hắt hiu. Ở
đây nhà cửa phần lớn đều tồi tàn, chật hẹp. Người ta lo cái ăn cái mặc đã đủ
khổ rồi, nói chi đến chuyện xây nhà cho đẹp, cho khang trang kia chứ. Mỗi căn
nhà như thế chỉ rộng chừng vài chục mét vuông, được dùng để làm nơi ở và sinh
hoạt cho cả gia đình. Nhà nào đông người thì phải cơi nới hoặc xây lên một ngăn
ở phía trên nữa. Không thể gọi là nhà tầng, mà chỉ là thêm phòng để có chỗ ở,
chỗ chui ra chui vào. Thậm chí xây xong thì để nguyên cả phần thô như thế, lớp
gạch bên trong lộ ra nom cứ như người cởi trần. Tươm tất hơn một chút thì có
thể vô da, nhưng cũng chỉ có lớp vữa đen sì chứ chẳng cần quét sơn hay vôi ve
gì cả. Đường sá bụi bặm đã đành, quán xá ở đây cũng lụp xụp, tạm bợ. Đã nghèo
thì chẳng ai đòi hỏi nhiều, cũng chẳng cần phải sạch sẽ hay đẹp mắt làm gì cho
lắm. Khi nghèo, thứ mà người ta ưu tiên nhất là thuận tiện chứ không phải là đi
phô trương hình thức. Nhìn tổng thể, kiến trúc con phố giống như một tấm áo
rách vá chằng vá đụp, mỗi tấm vá là một màu sắc và kiểu cách, nom chẳng ăn nhập
gì với nhau cả.
Phố
nghèo, ban ngày buồn tẻ, hắt hiu. Ban đêm thì ánh điện vàng vọt soi bóng những
mái nhà liêu xiêu. Ít người xe qua lại, khung cảnh cũng vì thế mà thêm phần
vắng vẻ, cô liêu. Ở thành phố, người ta có thói quen gọi tên theo đặc điểm cho
dễ nhớ, vì vậy mà con phố còn được gọi là phố lao động. Sở dĩ như vậy, vì cư
dân ở đây chủ yếu sinh sống bằng nghề lao động hoặc làm thuê. Gọi là phố lao
động hay phố nghèo thì cũng đều được cả, vì rằng con phố quả là nghèo và rách
rưới đến thảm hại.
Điểm
nhấn duy nhất của con phố có lẽ là cái quán phở áp chảo ở ngay đầu ngã tư.
Khách đang mãi đi, bất chợt một ngọn lửa trong quán bùng lên như cháy nhà,
khiến cho ai cũng phải giật mình thảng thốt. Đến khi nhận ra anh đầu bếp đang
cầm trên tay cái môi to đùng, vừa đảo qua đảo lại vừa múa như làm xiếc thì
không khỏi mỉm cười thú vị. Cạnh đó còn có một quán cơm bình dân mà hằng ngày
đều bận rộn và đông đúc vào giờ tan tầm. Ngoài chừng ấy ra thì con phố chẳng có
nhà hàng hay cửa tiệm gì sang trọng cả.
Lần
đầu Tuấn đến đây là vào một sáng chủ nhật cuối tháng tư. Bữa ấy, anh tìm đến
địa chỉ mà trung tâm gia sư đã cung cấp. Trước khi đi, anh trưởng văn phòng cứ
dặn đi dặn lại:
-
Đến đó cậu phải hết sức cẩn thận đấy nhé!
-
Vì sao vậy? – Tuấn ngạc nhiên hỏi lại.
-
Nghe nói an ninh ở khu ấy không tốt lắm! Dân trí thấp. Nói chung là thành phần
cư dân khá phức tạp…
Đứng
đón anh trước cửa là một người phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn.
Chị ta mặc một chiếc áo vest nữ màu xanh, khuôn mặt khả ái với mái tóc đen cắt
ngắn. Vì trung tâm gia sư đã có hẹn trước, nên chị biết anh đến để đón.
-
Chào chị! Chị là…chị Xuân? - Tuấn hỏi, hết nhìn người phụ nữ lại nhìn lên cái
biển số nhà lờ mờ phía trên.
Người
phụ nữ lúc lắc mái đầu, mỉm cười thân thiện:
-
Vâng! Anh là gia sư phải không!...
-
Dạ, đúng rồi! – Tuấn đáp và chìa cho chị ta tờ giấy giới thiệu – Tôi phải hỏi
đường, cho nên hơi lâu…
-
Mời anh vào nhà!
Tuấn
theo chủ nhà lách qua cánh cửa hẹp để đi vào bên trong.
-
Ấy! Cẩn thẩn kẻo đụng phải tường! – Chị thẹn thùng nhắc khéo – Nhà hơi chật, em
thông cảm!...
Khách
và chủ cùng ngồi xuống ghế sofa. Cạnh đó là một cái tủ chè kiểu cổ, một bể cá
nhỏ với những chú cá cảnh đủ màu sắc đang bơi lượn tung tăng. Tất cả đều được
sắp đặt khéo léo và kê sát tường để tiết kiệm diện tích.
-
Chị nói sơ lược để em dễ hình dung – Chủ nhà vừa nói vừa rót nước lọc vào hai
cái cốc thuỷ tinh – Anh chị có hai cháu. Cháu đầu tên Khánh, học lớp bảy, là
học trò của thầy đấy. Còn cháu sau mới học lớp bốn. Cả hai đứa đều là trai cả.
-
Vâng!
-
Mời thầy uống nước! – Chị đổi sang gọi Tuấn là thầy, rồi nói tiếp – Anh nhà làm
công nhân môi trường, còn chị thì bán hàng nông sản ở chợ…
Nói
theo ngôn ngữ hành chính thì một bản “Sơ yếu lý lịch” tóm lược đã được chủ nhà
thông qua nhanh chóng. Chị quả là người thẳng thắn và hiểu việc. Sau này Tuấn
mới biết, chị Xuân vốn là dân gốc Hà Nội lâu đời. Vậy nên mặc dù là dân lao
động, nhưng gu ăn mặc của chị lúc nào cũng sành điệu và thanh lịch lắm.
Tuấn
nhấp ngụm nước rồi quyết định đi ngay vào việc:
-
Em muốn biết về tình hình học tập của em Khánh!
Chị
đưa tay sửa lại mấy bông lay ơn trong lọ, khuôn mặt lộ nét buồn phảng phất.
-
Về chuyện này cũng phải nói trước để thầy biết. Cháu là học sinh cá biệt, năng
lực học yếu. Ở trường nó còn hay gây sự đánh bạn nữa đấy – Chị cười ngượng
ngùng – Anh chị bận công việc suốt ngày, không có thời gian để quản cháu nữa.
Sau này nhờ thầy quan tâm uốn nắn dùm cho!...
-
Vâng!...Vâng! – Tuấn đáp, cặp lông mày nhíu lại như cánh cung bị kéo căng – Tôi
sẽ cố gắng!...
Rồi
anh nói tiếp, chẳng hiểu do thói quen công việc hay để động viên gia chủ:
- Ở
tuổi này các em thường nghịch ngợm, nhất là con trai. Rồi khi đã tìm được niềm
vui trong học tập, các em sẽ lại ngoan và có ý thức hơn thôi!…
-
Vậy thì muôn sự nhờ thầy! À, nhà chật, hai thầy trò sẽ học ở gác xép trên kia –
Chị nói và chỉ lên cái gác xép được nối với tầng dưới bằng một lối cầu thang
hẹp.
Buổi
tiếp xúc đầu tiên đã được kết thúc như thế. Theo lịch sắp xếp mà cả hai bên
cùng thoả thuận, hai ngày sau, anh sẽ quay lại để bắt đầu công việc dạy học.
o0o
Đứa
bé lí nhí chào thầy, rồi lầm lì ngồi vào chỗ. Khánh là một cậu bé mảnh khảnh,
khuôn mặt sáng sủa khôi ngô. Bữa nay là buổi học đầu tiên, bởi vậy mà nó có vẻ
dè chừng với người lạ. Đã quen bị chỉ trích, nó luôn tỏ thái độ chống đối,
giống như một con nhím xù lông để chống lại tất cả.
-
Hôm nay chúng ta học toán. Em lấy sách vở ra nhé! – Tuấn nhẹ nhàng nói và với
tay lấy cuốn sổ bìa đen đặt trên cái kệ gần đó.
Căn
xép được lát sàn gỗ, trần nhựa, chỉ đủ chỗ để kê cái bàn học cùng vài thứ đồ
đạc lặt vặt khác. Nhưng giờ đây tất cả đều ưu tiên cho việc học. Một chiếc ghế
kê thêm dành riêng cho thầy, một cái bảng nhỏ mới mua ngoài phố được dựng sát
vào góc phòng.
Đứa
bé nhăn mặt, miễn cưỡng mở cặp và lấy ra mấy quyển vở. Có vẻ nó không thích,
nếu không muốn nói là rất ghét việc học thì phải. Anh hiểu rằng, việc đầu tiên
là tạo không khí thoải mái để em có hứng thú, không còn ác cảm với chuyện học
nữa.
Một
lúc sau, Khánh đã bắt đầu nhìn thầy với thái độ thiện cảm hơn. Nó ngồi khép
nép, ngoan ngoãn học bài. Nó cảm thấy biết ơn, vì ít ra thầy đã coi nó như bạn,
ôn tồn chỉ bảo chứ không quát mắng khi thấy nó làm sai như bố.
Vì
là buổi học đầu tiên, Tuấn quyết định kiểm tra năng lực của cậu trò nhỏ.
-
Bây giờ chúng ta làm bài tập! - Anh nói và lấy viên phấn để trong hộp, bắt đầu
viết bài tập lên bảng.
Khánh
ngước nhìn lên, lẩm nhẩm đọc đề bài rồi bắt đầu hí hoáy viết viết, xoá xoá. Có
vẻ như nó đang suy nghĩ lung lắm, những giọt mồ hôi lấm tấm lăn trên trán,
khuôn mặt búng ra sữa đầy vẻ đăm chiêu. Trước mắt Tuấn, bây giờ là một cậu học
trò ngoan, chăm chỉ học hành, không còn là đứa trẻ hay quấy phá và nghịch ngợm
như trước nữa.
Trong
lúc chờ đợi, Tuấn ngồi tựa vai, quay nhìn ra cửa sổ. Trên con đường trước mặt,
một chiếc xích lô chở than tổ ong kẻo kẹt đi qua. Người đàn ông gò lưng để đạp,
bắp chân trần gân guốc guồng theo những vòng quay một cách mệt nhọc. Chiếc xích
lô vừa qua, lại một người phụ nữ chở rau củ đi tới, hai cái sọt phía sau đầy ắp
những rau cải, súp lơ, cải bắp và cà rốt. Các nhân vật cứ thế lần lượt lướt qua
như trong một khung hình sân khấu. Dưới dàn hoa giấy lùm xùm của ngôi nhà đối
diện, có một người phụ nữ trẻ đang đứng. Thi thoảng chị ta lại giơ tay nhìn
đồng hồ một cách sốt ruột, có vẻ như đang chờ đợi ai đó đến đón thì phải. Một
lúc lại có vài người nữa đi bộ qua, vừa đi vừa trò chuyện, dáng điệu tất tả,
lui cui.
Khánh
học tập mỗi ngày một tiến bộ. Cậu rất mến thầy Tuấn, cậu mở lòng hơn, trò
chuyện với thầy một cách hồn nhiên vô tư. Giờ đây, mỗi giờ học là một niềm vui
và hào hứng. Khánh không còn sợ việc học nữa, thậm chí nhiều hôm còn chủ động
hỏi thầy về những vấn đề mà cậu quan tâm hoặc chưa hiểu. Thực ra Khánh là một
học trò thông minh, nếu biết khơi nguồn, cái trí tuệ ấy sẽ phát triển vô ngần.
Bố
mẹ Khánh vui mừng, dĩ nhiên là Tuấn cũng vui mừng, vì chính anh là kiến trúc sư
tận tình của cái công trình sư phạm kia.
o0o
Anh
Tú – Bố Khánh – là một người đàn ông to béo, tướng mạo dữ dằn nhưng lại là vị
thần bảo hộ của lương tâm. Một bữa, trong lúc chủ và khách đang ngồi trò chuyện
thì thấy có một cụ bà gầy gò tất tả tìm đến.
Cụ
đứng ở cửa, khom người chào:
-
Chào anh! Chào thầy!
-
Chào bà! Mời bà vào trong này! – Anh Tú đáp.
Bà
cụ khép nép ngồi xuống ghế. Bà mặc một cái áo màu chàm, bên dưới có hai cái túi
con con để đựng trầu thuốc.
-
Bà đến có việc gì không? – Chủ nhà ẩy cốc nước về phía khách và hỏi.
Bà
cụ dóng dả nói:
-
Tôi nghe nói nhà mình thuê được một thầy gia sư giỏi lắm. Có đúng phỏng?
Anh
Tú mỉm cười, chỉ vào Tuấn:
-
Đây! Thầy ấy đây!
Bà
cụ xoay người, đưa cặp mắt mờ đục hiêng hiếng nhìn Tuấn, vẻ trầm trồ, thán
phục.
-
Vậy, thầy đây là?...
-
Dạ! Cháu không dám! – Tuấn đỏ mặt đáp.
Bà
cụ vung cái cẳng tay khẳng khiu, thao thao:
-
Tiếng lành đồn xa! Tôi nghe nói thầy dạy giỏi và có trách nhiệm lắm. Học trò cứ
tiến bộ đến là…Chúng tôi đây nhiều khi cũng muốn thuê gia sư lắm, nhưng chỉ
ngại là không biết người ta thế nào thầy ạ!...
Lúc
này anh Tú mới quay sang, nói:
-
Giới thiệu với thầy. Đây là cụ Duyên. Cụ cũng ở ngay con ngõ đối diện với nhà
mình đây thôi.
-
Vậy ạ! Chào cụ! – Tuấn chào và quay nhìn bà cụ với ánh mắt đầy vẻ kính trọng.
-
Vâng! Vâng! Tôi ở ngay đây thôi – Bà cụ nhanh nhảu tiếp lời – Hôm nay tôi đến
để thưa chút việc. Không biết ý anh và thầy thế nào?...
-
Mời bà cứ nói đi! – Anh Tú giơ tay, nói.
Được
lời như cởi tấm lòng, khuôn mặt bà cụ rạng rỡ hẳn lên:
-
Số là thế này – Cụ Duyên nói – Tôi có đứa cháu gái học lớp năm. Tính nó hay
nhút nhát, sợ sệt. Kết quả học tập cũng vì vậy mà trở nên sút kém. Chúng tôi
muốn đánh bạo nhờ thầy kèm cặp cháu hộ. Không biết thầy đây có bằng lòng cho
không?
-
Chuyện này thì…- Tuấn cúi đầu, ngập ngừng.
Bà
cụ lại quay sang nhìn chủ nhà như cầu cứu. Anh Tú đằng hắng lên một tiếng, rồi
thận trọng nói:
-
Theo ý tôi thì…- Anh nói và đưa mắt nhìn Tuấn – Nếu thầy không ngại thì cứ nhận
giúp bà đây. Hai nhà ở gần nhau, cũng tiện cho thầy đi lại…như vậy là một công
đôi việc thầy à!...
Tuấn
vân vê cằm, cúi đầu suy nghĩ. Một lúc sau, anh nói:
-
Thôi được! Nếu anh đây đã đồng ý thì cháu cũng xin vâng!
Hôm
sau, Tuấn theo chân bà cụ Duyên sang bên nhà. Đến một ngôi nhà có cây dâu da
lùm xùm trước cửa thì dừng bước. Sau khi đưa tay kéo nhẹ cánh cửa xếp hoen rỉ,
bà cụ đon đả:
-
Thầy vào trong nhà!
Tuấn
phải nheo mắt một lúc mới nhìn rõ mọi thứ, vì ánh sáng trong nhà tối om so với ngoài
trời. Trên trần, cái bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng và toả xuống phía dưới một
thứ ánh sáng đục nhờ. Một người đàn ông trung niên đeo kính râm đang ngồi ở góc
nhà. Khuôn mặt anh ta hiền từ, cặp môi dày, nước da hơi mai mái. Một tay người
kia đặt lên bậu cửa sổ, cánh tay còn lại để hờ trên bắp đùi. Nghe có tiếng
người trò chuyện, người đàn ông cất tiếng hỏi:
-
Có ai đến chơi vậy bà?
- Thầy
gia sư đến dạy cho cái Liên đấy! – Bà cụ vừa rót nước cho khách vừa lớn tiếng
đáp.
Người
đàn ông tỏ vẻ vui mừng, trên cặp môi anh ta thoáng một nụ cười gượng gạo:
-
Quý hoá quá! Mời thầy cứ tự nhiên. Bỏ quá cho, tôi chẳng nhìn thấy gì cả…
-
Vâng! Anh cứ ngồi!...– Tuấn đáp một cách e dè, rồi vịn tay ngồi xuống chiếc ghế
salon nan sập sệ.
Bà
cụ nói:
-
Bố cái Liên đấy. Nó là con trai tôi. Khổ! Nó bị đục thuỷ tinh thể. Mù loà, vợ
nó bỏ đi để lại cái Liên khi mới lên ba tuổi. Từ đấy, một tay tôi nuôi cháu.
Bây giờ bé Liên đã học lớp năm rồi đấy. Thầy thấy tôi có giỏi không?!...
Rồi
bà quay về phía buồng, lớn tiếng gọi:
-
Liên đâu! Ra chào thầy này!
Có
tiếng “dạ” vang lên lảnh lót. Từ trong buồng, một bé gái nhanh nhảu chạy ra.
Gặp người lạ, nó bẽn lẽn vân vê gấu áo, rồi sà vào người bà.
Cụ
Duyên âu yếm xoa vết mực vương trên má cháu, nói:
-
Chào thầy đi con. Từ nay con học với thầy nhé!
Khuôn
mặt bầu bĩnh của đứa bé sáng rỡ lên vì thích thú. Nó cất giọng thỏ thẻ:
-
Em chào thầy!
-
Chào em! – Tuấn dịu dàng đáp lại, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười.
Liên
đã thấy vài đứa bạn trong lớp được bố mẹ thuê gia sư về dạy. Nhưng nhà bạn có
điều kiện, còn nhà nó thì nghèo. Bây giờ thấy mình cũng có gia sư như ai, nó
cảm thấy vui và thinh thích thế nào ấy. Trên cặp môi hồng hồng, nhỏ xíu của nó
thấp thoáng một nụ cười hãnh diện.
Bà
cụ ôm gọn cháu vào lòng:
-
Nó sợ người lạ thầy ạ. Bố mẹ bỏ nhau, bị bạn bè trêu chọc. Bị cô lập, nó cứ
ngồi lì một góc lớp, sợ sệt. Nhờ thầy kìm cặp cho cháu được mạnh dạn và học
hành ngày một tấn tới …
Anh
hiểu, ai thuê gia sư thì cũng đều đưa ra điều kiện cả. Mỗi học trò là một bài
toán cần phải có lời giải. Học sinh cá biệt thì như bài toán khó, đòi hỏi người
dạy càng phải có năng lực và tốn nhiều công sức hơn.
Trời
đã bắt đầu lờ mờ tối. Tuấn quay nhìn ra phía cửa. Cạnh cái xe rác bỏ không dưới
ngọn đèn đường, có mấy thanh niên gầy gò đang ngồi chồm hổm. Đứa nào đứa nấy
tóc tai rối bù, có đứa còn gục đầu lên đầu gối, ngật ngà ngật ngưỡng như đang
ngủ gật.
Bà
cụ Duyên thì nhìn cảnh ấy đã quen, vẫn với giọng đều đều, bà nói mà như đang kể
chuyện:
-
Khổ! Mấy đứa nghiện ma tuý đấy thầy ạ! Đang tuổi học sinh cả, bị bạn xấu rủ rê,
rồi nghiện. Bố mẹ hết cách, bỏ mặc ra sao thì ra. Thiếu tiền để hút chích,
chúng rủ nhau đi cướp giật. Bị công an bắt, rồi lại thả ra. Có đứa thì ra bến
xe trộm cắp, móc túi. Gia đình có cho đi cai nghiện một thời gian, rồi đâu lại
hoàn đấy. Chẳng thay đổi được gì cả!...
Tuấn
lặng lẽ thở dài, dưới ánh sáng của ngọn đèn vàng vọt, khuôn mặt anh nặng trĩu
những ưu tư. Bà cụ chép miệng:
-
Cái nghèo khiến cho người ta bế tắc. Bố mẹ bỏ nhau, đổ lỗi cho nhau. Con cái
cũng vì thế mà lâm vào cảnh thất học, bơ vơ thầy ạ!
Hoàn
cảnh gia đình cụ Duyên cũng chỉ là một trong số muôn vàn cảnh khổ của cái phố
nghèo này. Cái nghèo nó lạ lắm, dù người ta có hiểu được nguyên nhân nhưng vẫn
không có cách nào để thoát ra được. Bất lực, cụ chỉ còn biết vun đắp và gửi gắm
hy vọng vào những thế hệ tương lai như cháu gái mình. Có lẽ, nơi tăm tối nhất
cũng chính là nơi mà ánh sáng tri thức trở nên rực rỡ nhất. Bởi ở đó, tri thức
là niềm tin, là lối thoát duy nhất của cuộc đời.
o0o
Vừa
thấy Tuấn bước vào nhà, anh Tú đã hào hứng nói ngay:
-
Xin báo với thầy một tin vui! – Dừng lại vài giây như để quan sát thái độ của
Tuấn, đoạn anh nói tiếp - Bữa trước tôi đi họp phụ huynh. Cô giáo chủ nhiệm nói
dạo này em Khánh học khá và ngoan hơn trước nhiều lắm. Cô còn bảo, sắp tới
Khánh sẽ được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi của thành phố nữa đấy!…
-
Xin chúc mừng anh! Chúc mừng cháu! – Tuấn vồn vã bắt tay chủ nhà, mặt đỏ lên vì
xúc động.
Nhưng
rồi giọng anh Tú đột nhiên chùng xuống:
-
Cũng nhờ công lao của thầy cả, nếu không thì tôi đây cũng chẳng biết phải làm sao?!…
-
Anh nói vậy làm gì. Nếu không phải em Khánh là học sinh có năng lực, thì dù có
dạy dỗ bao nhiêu cũng thế thôi! – Tuấn nói và kéo tay anh ngồi xuống.
Trong
lúc ngồi uống nước, anh Tú cứ xoay xoay cái chén trên bàn, nét mặt lộ vẻ trầm
tư. Do dự một lúc, anh nói:
-
Tôi hỏi thật nhé. Không biết chỗ thầy đang ở hiện nay là nhà hay đi thuê?
Tuấn
cười:
-
Sinh viên thì làm gì có nhà hả anh. Em cũng đang thuê trọ thôi.
Anh
Tú tỏ vẻ vui mừng:
-
Vậy tôi có ý này, không biết thầy có nghe cho không?
-
Dạ! Anh cứ nói!
-
Hôm trước, vợ chồng tôi đã bàn với nhau. Muốn thầy dọn về đây ở để tiện bề dạy
dỗ và trông nom cho cháu Khánh. Chúng tôi thấy thầy cứ đi lại như thế thì vất
vả quá. Vả lại, thầy còn dạy thêm cả cháu Liên nữa, nếu ở lại đây thì sẽ tiện
cho thầy hơn…
Thấy
Tuấn còn bóp trán phân vân, anh Tú liền vỗ tay lên vai anh và nói:
-
Thôi, không nghĩ nhiều nữa! Cứ quyết định là thầy sẽ ở lại đây! Vậy nhé!
o0o
Một
năm dạy học đã trôi qua. Thế rồi việc học của Tuấn ở trường đại học cũng đã đến
hồi kết thúc. Để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp, anh đã quyết định ngừng việc
gia sư. Khi hay tin, anh Tú đã nói với một giọng rầu rầu:
-
Chúng tôi rất tiếc vì đã không thể giữ thầy ở lại lâu hơn. Nhưng cũng không dám
vì thế mà làm lỡ tương lai của thầy. Thời gian qua, thầy đã giúp đỡ cháu Khánh
rất nhiều. Thật không biết nói gì hơn!...
Tuấn
ngồi chống cằm buồn bã, mái tóc loà xoà rũ xuống trán. Từ lâu, anh đã coi Khánh
và Liên như em út trong gia đình. Anh vui với niềm vui của các em, buồn với nổi
buồn của các em, đã chứng kiến từng phút giây tiến bộ và trưởng thành của hai
đứa. Nhưng cuộc đời là vậy, gặp gỡ nào rồi cũng phải chia li.
Hôm
chia tay, chị Xuân ăn mặc thật đẹp, tươi cười rạng rỡ đứng bên chồng vẫy tay.
Bà cụ Duyên cầm tay anh, hấp háy hai con mắt già nua:
-
Thầy đi chân cứng đá mềm. Chúng tôi và các cháu đây thật là không biết lấy gì
để đền ơn thầy!...
Khánh
mặt mày buồn thiu, đó là lần đầu tiên anh thấy nó buồn. Khác hẳn với vẻ nghịch
ngợm và hiếu động thường ngày, giờ đây mắt nó chớp chớp chỉ chực muốn khóc.
Bé
Liên xúng xính trong chiếc váy thêu, xinh xắn như một bông hoa nhỏ. Nó thút
thít đứng nép vào người bà, ngước đôi mắt có hàng mi cong cong lên nhìn anh:
-
Thầy ơi! Thế là từ nay thầy trò mình không được học với nhau nữa hả thầy?...
Tuấn
thấy có cái gì đó nghèn nghẹn trong cổ họng, khiến anh không thể thốt nên lời.
Anh xoa nhẹ đầu cô trò nhỏ, hồi lâu mới lên tiếng:
-
Liên gắng học ngoan! Thầy bận việc một thời gian. Có dịp, thầy trò mình sẽ lại
học với nhau nhé!…
Rồi anh quay lưng, quày quả bước đi. Anh không dám nhìn lại, chỉ sợ vì một phút yếu lòng trước những đôi mắt trẻ thơ, khiến cho bước chân mình ngập ngừng mà chẳng nỡ rời xa.
