Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Mỹ Nhân áo trắng


Trời nhập nhoạng tối, con đường trước ngõ lúc này chỉ là một dải nhờ nhờ, không còn nom rõ nữa. Trên mấy cành ổi trong vườn, lũ đom đóm đã bắt đầu chấp chới lập lòe như những ánh ma trơi. Văn Lang mang cái ghế tựa ra ngoài sân, đặt dưới giàn hoa thiên lý để ngồi hóng mát một lúc. Gớm! Đang mùa hè nóng bức thế này mà lại mất điện. Ngoài trời gió thổi nhẹ, không khí mát mẻ và dễ chịu hơn trong nhà nhiều lắm. Ngôi nhà của Văn Lang nằm ở rìa thôn, đối diện với cánh đồng chiêm xanh mướt. Lúc này trời đã tối hẳn, cảnh vật chìm trong bóng tối mịt mù. Tuy vậy anh vẫn chưa thắp nến lên, cứ hẵng để như thế cho mát một lúc đã.

 

 Năm nay Văn Lang đã ngoài ba mươi tuổi, thế nhưng người ta vẫn thấy anh ở vậy mà chưa chịu lập gia đình. Song thân của anh đều đã mất cách đây mấy năm. Lẽ thường, anh cũng phải tìm người nâng khăn sửa túi để mà chăm lo gia đạo. Vì thế mà họ hàng làng mạc, cũng lắm người để tâm dục dã anh nhiều lắm.

 

 Bấy giờ gió nồm từ cánh đồng thổi vào mát rượi, xoa dịu và mơn man lên khắp da thịt.  Cả ngày nóng bức, giờ này khí hậu mát mẻ cũng dễ sinh buồn ngủ. Văn Lang ngồi tựa hẳn vào lưng ghế, rồi bắt đầu lim dim mắt. Đương lúc mơ màng, chợt cảm giác như bị một luồng điện chạy nhanh qua người, khiến anh giật mình choàng tỉnh. Dường như có một hình ảnh mờ ảo nào đó đang thấp thoáng trước mặt thì phải. Văn Lang căng mắt nhìn kỹ, đúng là có bóng dáng một người mặc áo trắng từ ngoài ngõ đang đi vào. Cái bóng đó cứ lớn lên và rõ dần, khi đến gần thì hóa ra là một người con gái.

 

 Văn Lang chưa kịp nói gì, thì đã nghe một giọng nói thánh thót cất lên:

 

- Chào anh! Anh đang ngồi hóng mát đấy ư?...

 

Văn Lang líu ríu:

 

- Cô...là?...

 

- Em đi làm đồng qua đây. Khát quá nên vào xin anh ngụm nước. Nhà em ở xã bên...

 

À! Thì ra là một cô gái ghé vào xin nước uống. Văn lang liền đứng dậy, nói:

 

- Cô chờ tôi thắp nến đã nhé. Nhà đang bị mất điện...

 

Rồi anh vén tấm rèm lên, đi vào nhà trong để thắp nến. Khi ngọn nến đã được thắp lên bập bùng, bấy giờ mới có thể nhìn thấy mọi vật xung quanh. Trước mắt Văn Lang là một cô gái có vẻ đẹp mê hồn, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt sáng rỡ tựa sao sa. Như một kẻ mộng du, Văn Lang rót nước mà cứ để tràn cả ra bên ngoài.

 
   Đặt cái cốc xuống bàn mà miệng anh vẫn còn lắp bắp:

 

- Mời…mời cô...uống...nước!

 

Cô gái nhoẻn cười, nụ cười xinh tươi như sen hồng mới nở, rồi nhẹ nhàng vịn tay ngồi xuống ghế. Để khỏi bị cái không khí lặng im làm mất đi vẻ tự nhiên của câu chuyện, cô gái ngước nhìn Văn Lang, giới thiệu:

 

- Tên em là Kim Hồng!...

 

Trong ánh nến mờ tỏ, nhan sắc của Kim Hồng khiến cho hoa nhường nguyệt thẹn. Dáng điệu lả lướt mảnh mai, chẳng khác nào là một nàng tiên giáng thế vậy. Vốn là người khó tính với đàn bà con gái, vậy nhưng lúc này Văn Lang cảm thấy mình như đang lạc vào cõi mê cung tình ái mà không tìm thấy lối ra. Cứ thế, anh ngẩn người ra, đăm đăm nhìn Kim Hồng mà không hề chớp mắt. Một lúc sau, anh mới thốt nên lời:

 

- Hẳn là cô cũng ít khi ra đến ngoài. Vì tôi chưa bao giờ trông thấy một người con gái nào xinh đẹp như vậy cả?...

 

Kim Hồng lại nhoẻn miệng cười, khiến cho anh như ngây ngất trong men say. Khi cô cười, anh để ý bên khóe miệng có một nốt ruồi màu son, như càng điểm tô thêm cho cái vẻ duyên dáng vô song vậy.

 

Thấy Văn Lang cứ nhìn mình đắm đuối, Kim Hồng ngượng ngùng đứng lên:

 

- Cảm ơn anh đã nhiệt tình tiếp đón! Bây giờ em xin phép về nhà kẻo bố mẹ còn đang mong!...

 

Lúc này Văn Lang mới sực tỉnh:

 

- Không có gì! Lúc rảnh lại mời cô ghé chơi...

 

- Dạ!...

 

Kim Hồng liếc mắt đưa tình cho anh, đoạn cô nhẹ nhàng quay gót trở ra. Văn Lang ngơ ngẩn như bị ai đó bắt mất hồn vía, cứ mãi nhìn theo hình bóng cô gái cho đến khi khuất hẳn mới thôi. Lũ chó mấy nhà hàng xóm thi nhau sủa loạn xạ, như thể là chúng vừa phát hiện ra một điều gì đó khác lạ lắm vậy. Kim Hồng vừa mới đi khỏi một lúc thì đột nhiên có điện, cả căn nhà lại trở nên sáng bừng. 

 

o0o

 

Từ bữa ấy, lúc nào Văn Lang cũng tương tư đến người đẹp Kim Hồng mà chẳng kể phút giây. Anh cho rằng, sự gặp gỡ đó là một mối nhân duyên định mệnh mà số phận đã dành sẵn cho mình. Người đâu mà xinh đẹp lạ thường, ăn nói lại nhẹ nhàng có duyên. Tuy không thổ lộ cùng ai, nhưng Văn Lang luôn cảm thấy mong nhớ và hy vọng một ngày cô sẽ lại ghé thăm. Đã nửa tháng trôi qua kể từ lần gặp gỡ ấy, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng Kim Hồng đâu. Trong lòng Văn Lang đã có ý ngóng trông. Anh bồn chồn đến đi đứng, ăn ngồi không yên.

 

 Bữa nay, trời vừa tối thì Văn Lang lại mang ghế ra sân ngồi. Anh muốn nhớ lại cái phút giây hội ngộ ban đầu với người đẹp trong mộng. Gió lại thổi mơn man, Văn Lang bắt đầu nhắm mắt thiu thiu ngủ. Bất chợt có tiếng chó sủa râm ran khiến anh mở bừng mắt. Gì thế kia? Anh đang tỉnh hay mơ đây? Cái bóng dáng thướt tha hôm nào lại đang từ ngoài cổng đi vào. Màu áo trắng thấp thoáng hiện ra, một lúc một rõ dần. Khi người ấy đến gần thì anh nhận ra ngay Kim Hồng. Rõ ràng là thực chứ không phải mơ, cô đang đứng ngay trước mặt anh, rạng rỡ và xinh tươi.

 

Không dấu nỗi niềm hạnh phúc bất ngờ, Văn Lang vội vàng đứng lên:

 

- Hôm nay cô lại đi làm qua. Hay là?...

 

Kim Hồng nghiêng mái đầu ngây ngất hương thơm, đáp rằng:

 

- Dạ! Em đi làm về, nhân tiện ghé vào thăm anh...

 

    Qua ánh điện hắt ra từ trong nhà, Văn Lang nhìn thấy khuôn mặt cô lúc này đang ửng đỏ.

 

     Nhận ra thái độ của mình hơi có phần hơi vội vàng, hấp tấp, anh liền mỉm cười chữa thẹn:

 

- Mời em vào nhà xơi nước!

 

Kim Hồng thẹn thùng theo chân anh vào nhà. Cô lại ngồi đúng vào vị trí mà bữa trước mình đã từng ngồi, hai tay mân mê tà áo mỏng. Một thoáng im lặng, bất chợt cả hai cùng ngước mắt nhìn nhau, rồi lại cùng thẹn thùng cúi xuống.

 

- Em nói ở xã bên. Vậy chứ nhà ở đâu? Song thân có còn khỏe không? –Văn Lang mới quyết định mở lời.

 

- Dạ! Song thân em đã già. Nếu anh muốn ghé thăm, hãy đi hết con đường trước mặt này, đến một ngã ba, rẽ phải chừng trăm thước là tới nơi. Nhà em ở dưới một gốc đa to, bên cạnh có cái miếu thờ thổ địa...

 

Cổ nhân có câu “Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt”. Thì ra nhà cô cũng ở ngay xã bên chứ đâu. Gần như thế mà bấy lâu anh không hề được biết, rõ là chỉ khi có duyên thì người ta mới có thể gặp mặt nhau vậy. Rồi họ lại trò chuyện thêm một lúc nữa. Hai người tâm đầu ý hợp lắm, đầu mày cuối mắt đưa duyên.

 

Chừng thấy ngồi chơi đã lâu, Kim Hồng đứng dậy từ biệt ra về. Văn Lang vội cầm lấy tay cô:

 

- Mong ông tơ bà nguyệt xe duyên, để cho chúng mình sớm kết thành đôi lứa!...

 

Kim Hồng cúi đầu mà không nói gì. Hai người cứ thế đứng nhìn nhau hồi lâu, ra chiều bịn rịn lắm.

 

Từ ấy, họ gặp gỡ thường xuyên, cứ ít bữa là cô lại ghé thăm anh một lần. Tình cảm cũng vì thế mà ngày một mặn nồng, rồi họ cùng nhau thề non hẹn biển. Văn Lang đang sống những ngày trong mơ, lòng đầy hạnh phúc và mãn nguyện. Anh thầm cảm tạ trời đất đã đưa đến cho mình một người con gái như ý, đằm thắm và xinh tươi. Đợi khi có dịp, anh định sẽ tìm đến nhà để mà thăm hỏi và thưa chuyện với song thân cô.  

 

Có đôi khi, Văn Lang cũng thắc mắc về người yêu của mình. Từ lúc quen nhau, anh chỉ thấy Kim Hồng mặc một bộ đồ trắng mà thôi. Có thể đó là màu mà cô yêu thích? Có lẽ vậy, vì khi Kim Hồng mặc đồ màu trắng thì nom cô càng quyến rũ và xinh đẹp. Còn nữa, lần nào cô cũng đến thăm anh vào buổi tối cả. Điều này cũng dễ hiểu, vì cô vốn là người chịu thương chịu khó, giờ này mới đi làm đồng về. Có lần Kim Hồng đi trở ra, anh nhìn theo đến đầu ngõ thì bổng nhiên thấy cô biến mất. Chắc là vì buổi tối, mắt anh bị quáng đấy thôi. Khi mới yêu, người ta thường có muôn vàn lý do để mà thắc mắc, để tìm hiểu về người mình thương, âu đó cũng là lẽ thường vậy. Tình yêu thường lấn át lí trí, người ta chỉ muốn nghĩ, muốn tin vào những gì là đúng đắn và tốt đẹp nơi người mình yêu mà thôi.

 

Đã lâu rồi không thấy Kim Hồng ghé thăm. Văn Lang như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm không yên, trong lòng lúc nào cũng như có lửa đốt. Có chuyện gì chẳng lành xẩy ra với cô chăng? Hằng ngày, mỗi khi trời tối, anh lại nhìn ra cổng để ngóng trông, nhưng cái bóng áo trắng kia thì vẫn bặt vô âm tín.

 

Tối nay, trằn trọc mãi mà Văn Lang vẫn không sao ngủ được. Mãi đến canh ba, vì mệt quá, anh mới thiếp đi. Trong giấc mộng, anh thấy Kim Hồng hiện lên, khóc lóc:

 

- Thảm thương thân em quá! Mấy hôm trước, khi em vừa ra khỏi nhà thì gặp một đám ác ôn. Chúng dùng gậy đánh em đến chết rồi bỏ đi. Nếu anh thương em thì hãy tìm đến mà chôn cất, để hồn em còn được siêu thoát. Anh ơi!...

 

Nói rồi cô lại che mặt mà khóc thảm thiết. Văn Lang giật mình tỉnh dậy, mồ hôi toát ra đầm đìa. Anh bật đèn ngồi vào bàn, cứ nghĩ mãi về giấc mộng vừa rồi. Lòng cảm thấy bất an, thảng thốt mà không rõ thực hư thế nào. Từ lúc đó Văn Lang không tài nào chợp mắt thêm được nữa, cứ ngồi vò đầu bứt tai mà mong cho trời mau sáng.

 

Hôm sau, Văn Lang quyết định làm theo những gì mà Kim Hồng đã báo đêm qua. Nhớ lời người yêu, anh đi hết con đường trước nhà, rồi đến một ngã ba. Từ ngã ba lại rẽ phải khoảng trăm thước nữa. Quả thực, ở đấy có một cây đa cổ thụ sum suê, bên cạnh là cái miếu thổ địa phủ đầy rêu phong. Anh để ý tìm nhà thì không thấy, vì quanh đây tịnh không có lấy một ngôi nhà nào cả. Lời Kim Hồng lúc này lại văng vẳng bên tai: “Nhà em ở dưới gốc cây đa cổ thụ”. Văn Lang nhìn xuống gốc cây thì thấy có một cái hang Chuột to, hang hốc ăn sâu như địa đạo. Anh lại đưa mắt nhìn quanh, chợt phát hiện gần cửa hang có một con Chuột bạch đang nằm chết. Văn Lang cúi xuống để nhìn cho rõ hơn, rõ ràng đó là một con Chuột cái, bên khoé miệng còn có một chấm đỏ màu son. Bất giác Văn Lang rơi lệ mà nhớ đến tình nghĩa bấy lâu với Kim Hồng. Đây đúng Là Kim Hồng rồi, đêm qua cô đã hiện về để báo mộng cho anh.

 

Một bác nông dân đi làm đồng qua, thấy Văn Lang khóc thương con Chuột Bạch thì lấy làm lạ lắm, bèn dừng lại nói:

 

- Ba hôm trước, tôi đi qua đây thì thấy có mấy đứa trẻ chăn trâu đập chết con Chuột này, khi nó vừa từ trong hang chạy ra. Người ta nói rằng, nó là một con chuột Bạch đã thành tinh, ban đêm thường biến thành con gái đẹp để quyến rũ đàn ông đó…

 

Như để minh chứng, bác ta chỉ tay vào cái hang chuột bên dưới gốc Đa, đoạn lại vác cuốc lên vai tất tả bước đi.

 

Văn Lang cứ ôm mãi xác con Chuột Bạch vào lòng mà âu yếm, khóc thương như đang nói chuyện với người yêu vậy. Lòng những xót xa, anh tìm một khoảng đất trống cạnh cái miếu thờ thổ địa rồi sau đó bắt đầu chôn cất xác con chuột một cách cẩn thận.



Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Ông Trẻ


Vốn là con trai đầu của tộc trưởng họ Nguyễn, từ nhỏ Tế đã được mọi người hết mực nâng niu, chiều chuộng. Lớn lên trong môi trường chăm bẵm như thế, cậu bé Tế hiểu rằng mình là người quan trọng, là một “Tiểu Hoàng Đế” chứ chẳng chơi. Khi đã đủ lớn để hiểu những khái niệm về vai vế, thứ bậc thì cậu lại càng nhận rõ cái vị trí bất khả xâm phạm của mình. Trong cái họ Nguyễn này, rõ ràng là cậu không phải ở dưới bất cứ một ai cả, trừ bố cậu - người đang giữ chức trưởng tộc. Người ta gọi Tế là bác, là anh, còn cậu thì chỉ việc đón nhận nó như một lẽ hiển nhiên không thể khác. Rồi để có một cái danh xưng cho thống nhất, cả họ nhất trí gọi cậu là “Ông Trẻ”. Người ngoài cũng nhân đó mà gọi theo, cái tên đó vì thế mà cũng nhanh chóng được phổ biến và lan truyền với một tốc độ chóng mặt. Tế thích cái tên này lắm, nghe hay hay và quan trọng ra phết. Cậu đón nhận sự xun xoe, tâng bốc đó một cách thích thú, và cảm thấy mình thật là oai phong, lẫm liệt.

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Ngôi Mộ cổ


Bãi đất trống ngoài cánh đồng vốn là nơi mà đám thiếu niên trong làng thường hay tụ tập để chơi trò đá bóng. Nơi này vắng vẻ, lại cách biệt xóm làng nên lũ trẻ tha hồ được vui chơi thỏa thích mà chẳng hề sợ bị người lớn rầy la. Trong đám này, Tân vốn là đứa nghịch ngợm nhất bọn, nhưng lại là một cậu học trò thông minh, đỉnh ngộ. Vì vậy mà trong các cuộc chơi, cậu luôn là người chủ trò để mà dẫn dắt đám bạn của mình.



 Cách sân bóng của lũ trẻ chừng vài chục mét về phía tây có một ngôi mộ cổ, xung quanh mọc đầy những cây gai và đám cỏ đuôi ngựa um tùm. Chẳng ai hiểu gốc tích của ngôi mộ, chỉ biết nó đã nằm ở đây rất lâu, ít nhất cũng đến vài trăm năm có lẻ. Tường của ngôi mộ nứt kẻ, rễ cây leo bám cả vào bên trong. Phía trước có mấy hàng chữ nho không còn rõ nghĩa, lại bị đám rêu che phủ hết cả. Vì cái vẻ hoang vu gai góc đó, mà xưa nay ít có kẻ dám bén mảng gần, ngay cả lũ trẻ cũng vậy. Nhiều đêm trời tối, từ trong làng nhìn ra ngôi mộ cổ, người ta vẫn thường thấy có một vầng hào quang chói lòa phát ra từ đó.

 

Bữa nọ đám trẻ lại chơi trò đá bóng ở ngoài bãi hoang. Mặt trời đã đứng bóng, nhưng chúng thì vẫn mãi mê vui chơi mà chưa chịu rủ nhau về. Chợt một đứa trong bọn, vì đá mạnh quá mà quả bóng bay vọt ra ngoài sân, rồi lăn lông lốc và mất hút vào trong đám gai góc của ngôi mộ cổ. Lũ trẻ ngơ ngác nhìn nhau, đứa này đùn đẩy cho đứa kia, nhưng rốt cục vẫn không có đứa nào dám vào trong đó để nhặt bóng cả. Vì đối với chúng, khu mộ cổ vốn là một vùng linh thiêng cấm địa xưa nay.

 

 Thấy lũ bạn tỏ ra lo lắng, Tân liền đứng ra, quả quyết:

 

- Để tao vào nhặt cho!...

 

Nghe Tân nói vậy, lũ trẻ liền reo hò tung hô cậu hết mình. Bỏ lại đám bạn nhút nhát đang hò hét sau lưng, Tân lầm lũi men theo lối mòn rồi tiến dần về phía ngôi mộ. Nhưng khi đến gần thì cậu không thể tìm được đường vào, chỉ thấy những đám cây gai mọc kín mít che khuất lối đi. Một thoáng do dự, cậu nín thở lấy hết can đảm, rồi dùng cả hai tay vén những cành gai tua tủa để cố gắng chui vào bên trong. Cả người Tân lúc này bị những cây gai sắc nhọn móc vào chi chít mà không tài nào nhúc nhích thêm được nữa. Tân lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, vào thì không được, muốn quay ra cũng chẳng xong. Đang khi bất lực, chợt cậu thấy mình đột nhiên lọt thỏm vào bên trong tự lúc nào không hay, giống như có ai đó vô tình mà đẩy mạnh từ phía sau vậy.

 

Trước mặt Tân lúc này, ngôi mộ màu xám hiện ra lừng lững, hình dáng khum khum giống như một chiếc mai rùa khổng lồ đang nằm im bất động. Trống ngực Tân đập thình thình, nhưng cậu vẫn cố nén sợ để tập trung tìm kiếm quả bóng đã bị thất lạc. Kỳ lạ thật, rõ ràng là chúng bạn đều nhìn thấy quả bóng lăn vào đây kia mà? Không lẽ là có ma dấu đi? Cậu lại dùng tay vạch những bụi cây rậm rạp để mà tìm cho kỹ một lần nữa. Bất chợt mắt Tân như sáng lên, quả bóng đang nằm lọt thỏm trong một bụi cây gai ở phía trên ngôi mộ. Vui mừng khôn xiết, Tân nhón tay để nhặt quả bóng xuống. Bất giác cậu bị một cây gai nhọn đâm vào ngón tay đau nhói. Rồi cậu cứ thế lịm dần, một thoáng sau thì ngồi tựa lưng vào bức tường của ngôi mộ mà thiếp đi.

 

Tân thấy mình đang đứng trước một ngôi nhà cổ, giống như kiểu nhà quan hồi xưa. Trước thềm có trồng nhiều Dương Liễu và cây hoa đủ màu sắc sặc sỡ. Tuy toát lên cái vẻ quyền uy đài các, nhưng khung cảnh thì đổ nát hoang tàn. Những bức tường rêu phong lừng lững đứng yên cho dây rợ mọc đầy. Cánh cổng cao lớn ngả nghiêng, ngói từ trên mái rơi xuống đất vỡ vụn thành từng mảnh. “Rõ là gia cảnh nhà quan đang đến hồi suy vi” – Tân nghĩ thầm. Rồi không nén được tò mò, cậu lần đến gần cánh cửa, đứng nép mình mà nhìn trộm vào bên trong. Tại thư phòng, có một chủ nhân đang ngồi với dáng vẻ trang nghiêm. Ông ta ăn mặc theo lối cổ, giống như trong các vở tuồng mà cậu vẫn thường hay được xem trên sân khấu vậy. Người đó chong đèn ngồi đọc sách, tay vuốt chòm râu bạc ngẫm nghĩ, nom thư thái an nhàn.

 

 Chợt một đứa hầu nhỏ trạc tuổi cậu đi vào, chắp tay:

 

- Bẩm! Người mà Tướng Công muốn gặp đã đến rồi!

 

Chủ nhân ngừng xem sách, cất giọng chậm rãi:

 

- Mời tiến sĩ vào!

 

Cậu bé dạ một tiếng dài rồi nhanh nhảu quay trở ra. Tân thấy thế thì sợ hãi đứng nép vào chỗ cũ. Ra đến thềm, đứa hầu nhỏ chạy đến nắm lấy tay Tân mà kéo đi như gió cuốn. Lúc đến cửa, nó dừng lại và nói:

 

- Cậu vào đi! Quan lớn đang đợi đấy. Ngài coi trọng những người đèn sách và có trí tuệ như cậu lắm.

 

Nghe thấy vậy, Tân cũng bớt sợ hãi mà yên tâm theo vào.

 

Đứa hầu nhỏ lại chắp tay:

 

- Bẩm Tướng Công!...

 

Tướng Công ngẩng lên, nhìn Tân từ đầu tới chân rồi hài lòng gật đầu. Đoạn ngài đứng dậy, bước đến chỗ chiếc kệ, lấy ra một quyển sách cổ, miệng khe khẽ ngâm:

 

“Thiên Thư tự cổ lưu truyền mãi

Hậu thế xem qua trí tuệ khai...”

 

Xong rồi ông cầm quyển sách mà trao tận tay Tân. Cậu hồi hộp đón lấy cuốn sách dày cộp, rồi đánh bạo giở ra xem. Thấy trong đó toàn những hình vẽ loằng ngoằng và các ký hiệu thiên văn mà trí óc non nớt của cậu chẳng thể nào hiểu nổi.

 

Tướng Công trìu mến nói:

 

- Cậu là người thông minh hiếu học, xứng đáng để được trao truyền quyển sách này. Nó là kiến thức tâm huyết một đời của ta. Đây là con đường mà cậu sẽ đi để giúp ích cho đời.

 

Tân ngạc nhiên, hết lòng cảm tạ tướng công, rồi dấu cuốn sách vào bên trong tay áo.

 

Lúc này Tân loáng thoáng nghe đứa hầu nhỏ gọi quan lớn là “Tướng Công Học Sĩ” gì đó, rồi lại nghe thấy tiếng lũ bạn đang gọi mình í ới. Sốt ruột vì các bạn đang chờ, cậu vội vái chào tướng công và xin được lui ra.

 

  Tướng Công quay lại nói với đứa hầu nhỏ:

 

- Chính người này sẽ sửa lại nhà cho chúng ta đây!

 

Nói rồi khoát tay áo một cái mà đi vào, cảnh vật cũng tự nhiên biến mất.

 

Tân giật mình tỉnh dậy, mới biết là mình vừa mới ngủ thiếp đi một lúc. Nhớ lại giấc mơ, cậu liền sờ tay vào trong áo thì thấy cuốn sách lúc nãy vẫn còn ở đó. Ngoài sân, lũ bạn vẫn thi nhau gọi chí choé:

 

- Tân ơi! mang bóng ra đây.

 

- Tân ơi! ngủ quên trong đó rồi à?

 

- Đã tìm được bóng chưa?...

 

Tân vội vàng nhặt quả bóng rồi chạy ra chơi tiếp với lũ bạn.

 

 Từ đó, người ta thấy Tân học hành ngày một tấn tới, đầu óc thông tuệ khác thường. Kết thúc bậc phổ thông thì cậu thi đậu ngay vào một trường đại học với điểm số rất cao.

 

Ở trường đại học, Tân miệt mài học tập ngày đêm, lúc nào anh cũng mơ ước và phấn đấu để mình trở thành một nhà Thiên Văn Học tài giỏi. Kết thúc khóa học, vì có thành tích xuất sắc mà anh được nhà trường cử đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài. Rồi sau mấy năm khổ học nơi xứ người, Tân tốt nghiệp tiến sĩ ngành thiên văn học với kết quả loại ưu. Đồng nghiệp cậu ai cũng vui mừng, vì đã có thêm một nhân tài trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học đầy khó khăn này. Cậu bé Tân ngày nào, giờ đây đã trở thành một nhà thiên văn học xuất sắc của Việt Nam và thế giới.

 

Sau khi về nước, Tân trở lại quê nhà sau bao năm xa cách. Anh nhờ người sửa sang và xây cất lại ngôi mộ cổ khang trang. Ngài tiến sĩ còn cho đắp lên ngôi mộ dòng chữ “Học Sĩ Tướng Công” thật là sắc sảo, công phu. Khi việc tu sửa đã xong, anh thân hành mang quyển sách cổ đến đặt lên trước mộ, rồi thắp hương bái tạ.

 

Từ đó, lần nào trở về quê thì tiến sĩ Tân cũng tìm đến ngôi mộ cổ để thắp hương khấn vái. Người ta nói rằng, sở dĩ Tân trở thành một nhà thiên văn học tài giỏi như vậy, là nhờ quyển sách cổ mà lúc nào anh cũng khư khư cất giấu bên mình.


Thứ Ba, 20 tháng 5, 2014

Chứng nhân số 8


Chồng Liễu chết cách đây hai năm trong một vụ tai nạn lao động, để lại mình cô với đứa con nhỏ đang tuổi đi học mẫu giáo. Mới ngoài ba mươi tuổi, nhan sắc Liễu như một bông hoa đồng nội, duyên dáng và mặn mà. Gặp cô ngoài đường, lắm chàng trai chưa vợ thậm chí còn chết mê chết mệt cái nhan sắc quyến rũ ấy đến mòn con mắt chứ chẳng chơi. Vóc dáng Liễu thon thả, khuôn mặt thanh tú, còn đôi môi thì đỏ chót, nom chẳng khác gì một thiếu nữ vừa mới bước ra từ trong tranh vậy. Thế nhưng người ta vẫn thấy Liễu ở vậy một mình, chẳng hiểu vì sao mà chưa chịu đi bước nữa. Có lẽ cô ở vậy là để thủ tiết thờ chồng chăng?

 

Thế rồi cái tin Liễu đột nhiên có chửa, khiến cho cả xã Ngọc Lâm hoang mang tột độ. Đây là chủ đề nóng bỏng nhất trong chuyên mục thời sự của các bà các chị những ngày gần đây. Mấy bà ở gần nhà Liễu thì xác nhận thông tin đó là chính xác, họ còn quả quyết rằng, cái thai trong bụng chừng khoảng bốn, năm tháng gì đó.

 

Trước một chân lý hiển nhiên như trái đất quay quanh mặt trời như vậy, thân tộc họ hàng bèn cấp tốc họp mặt để bàn định về câu chuyện lùm xùm của Liễu. Bà mẹ tỉ tê hỏi con gái xem cái thai đó là của ai. Bằng chứng đã quá rõ ràng, lại bị mọi người ép hỏi quá, Liễu đành phải thú nhận. Lấy tay xoa xoa vào cái bụng phinh phính, cô trả lời cáu kỉnh:

 

- Tôi ngủ với những tám người. Làm sao mà biết con ai?...

 

Họ lại hỏi những người kia ở đâu, thì cô dấm dẳng:

 

- Cũng ở trong xã ta cả!

 

Hỏi là những ai thì Liễu không trả lời. Dù có gặng hỏi thì cô cũng chỉ im lặng như vậy.

 

Mọi người lo lắng nhìn nhau suy nghĩ. Đúng là chẳng biết con của ai thực, nhưng vẫn có thể biết được danh tính những kẻ đó chứ? Vì vậy họ mới bàn với nhau tổ chức một cuộc họp kín. Thành phần sẽ gồm: Bố mẹ Liễu, chị gái, bác trưởng tộc và hai người khác có vai vế trong họ nữa. Nội dung là để truy tìm tám thủ phạm mà Liễu đã nói đến kia. Theo lịch trình, thì hai ngày nữa cuộc họp lịch sử sẽ diễn ra.

 

Thời gian hai ngày đối với người dân Ngọc Lâm mà nói, nó còn dài hơn cả một thế kỷ vậy, nhất là đối với những kẻ thạo tin. Vì một khi cái bí mật lịch sử này mà được tiết lộ thì cả xã sẽ bị ảnh hưởng, nó giống như một quả bom tấn sẽ làm rung chuyển hết thảy. Nhưng hoang mang và lo sợ nhất lúc này chắc chắn phải là tám nhân vật kia. Những ngày này họ như ngồi trên đống lửa, ăn ngủ không yên. Vì chẳng ai muốn hạnh phúc gia đình tan vỡ, công việc và uy tín bị ảnh hưởng cả. Các ông chồng trong xã, ai cũng ít nhất một lần phải trả lời chất vấn của vợ mình. Các bà ấy dọa trước rằng: “Nếu ông có tên trong danh sách kia thì tôi sẽ li dị, mặc kệ gia đình con cái ra sao thì ra!”. Như vậy thì thử hỏi ai mà không lo cho được kia chứ?

 

Thế rồi cái ngày hệ trọng kia cũng đã đến. Danh sách những kẻ tình nghi là bố của đứa trẻ chính thức được công bố, bao gồm: Ông phó chủ tịch xã, anh bí thư xóm, ông chủ đại lý cám cò, anh hàng xóm...; Nhưng lần này họ cũng chỉ mới công bố tên của bảy nhân vật, tất cả đều ở trong xã, đúng như lời cô Liễu đã nói. Còn một nhân vật nữa thì chưa thể tiết lộ, với lý do tế nhị là hiện giờ ông không có mặt ở nhà. Đồng thời người ta cũng chú thích thêm rằng, mặc dù chưa tuyên bố công khai tên người này, nhưng sẽ thông báo kín cho gia đình biết.

 

 Người ta lại xì xầm bàn tán và đoán già đoán non về nhân vật số 8 kia. Nhiều giả thiết đã được đưa ra, nhưng tất cả đều thống nhất rằng: Phải là người quan trọng lắm thì họ mới không công bố vì lý do “tế nhị” chứ?

 

Giữa lúc dư chấn của vụ chửa hoang chưa hết, thì phía gia đình cô Liễu lại thông báo một quyết định mới nữa: “Sẽ tổ chức một cuộc họp, với sự có mặt đầy đủ của tám nhân vật nói trên để mà làm rõ trách nhiệm”. Họ cũng cho biết thêm rằng, hiện giờ ngày tháng chưa thể ấn định vì nhân vật số 8 kia đang đi xa chưa về.

 

Vậy là lại phải chờ, để mà có được những thông tin đầy đủ và xác đáng. Vì nếu vắng một người, thiếu đi một dữ kiện thì không thể gọi là chiến thắng trọn vẹn được.

 

 Chiếc xe ô tô tuyến Bắc Nam có gắn máy lạnh từ từ chạy chậm lại, rồi đỗ xịch bên đường, đoạn qua trung tâm xã Ngọc Lâm. Bước xuống xe là một cụ già quắc thước mặc com lê, cổ thắt cà vạt màu xanh lá cây thanh nhã. Cặp kính trắng của cụ lấp lóa, trán chải cao, dáng điệu trịnh trọng và rất mực khoan thai. Mọi người đều nhận ra ngay thầy giáo Thức, người công dân ưu tú và mẫu mực của xã mình. Năm nay thầy sáu lăm tuổi, trước đây vốn là hiệu trưởng một trường cấp ba trong huyện. Hiện thầy giáo Thức mới về nghỉ hưu được vài năm nay. Gia đình thầy được mọi người coi là khuôn mẫu nhất trong cái xã này. Con cái đều thành đạt và công tác xa, trong nam ngoài bắc có cả. Vừa rồi là thầy vào Sài Gòn để thăm con cháu, đã hai tháng nay mới lại về nhà.

 

Nhân viên nhà xe mang đồ đạc xuống cho khách đầy đủ, rồi chiếc xe lại tiếp tục khởi hành.

 

Ở cái xã Ngọc Lâm này, thầy giáo Thức đều được hết thảy mọi người kính trọng. Vì ông làm nghề giáo, mà người Việt ta thì vốn xưa nay vẫn có truyền thống tôn sư trọng đạo. Thứ nữa là ông có nếp sống mẫu mực, không bao giờ điều tiếng gì cả. Quả thực, thầy rất xứng đáng với danh hiệu “cây đại thụ của ngành giáo dục” như người ta vẫn hằng tuyên dương.

 

Những người qua đường lúc này gặp thầy, ai cũng kính cẩn chào:

 

- Chào thầy! Thầy đi thăm cháu về ạ?

 

- Thầy đi chơi đã về?

 

- Thầy đã về...

 

Thầy giáo Thức đáp lại những lời hỏi thăm của dân làng một cách lịch thiệp. Rồi vì người ta chào hỏi nhiều quá mà không thể trả lời hết được, ông liền giơ tay vẫy chào tất cả một lượt, miệng tươi cười đáp lễ.

 

Mọi người thì thầm với nhau: “Thầy giáo Thức đã về, có lẽ người ta cũng nên mời ông làm trọng tài cho cái vụ cô Liễu. Người đức cao vọng trọng như thầy thì mới làm chủ cái chuyện này được”.

 

 Về đến nhà, thầy giáo Thức thấy mọi thứ khác hẳn với mọi khi. Khung cảnh đìu hiu tĩnh lặng, có vẻ như không có ai ở nhà. Khi thầy mang hành lý vào trong thì thấy bà giáo đang nằm quay mặt vào tường, đồ đạc bừa bộn như đã mấy ngày nay không dọn dẹp. Lâu ngày không gặp bà xã, thầy liền cất tiếng vui vẻ:

 

- Bà nó mệt hay sao đấy? Tôi đã về rồi đây này!...

 

Tưởng rằng vợ mình sẽ vui mừng, nào ngờ bà vẫn nằm im mà không tỏ thái độ gì cả. Thấy lạ, ông giáo mới tiến lại lay vào vai bà:

 

- Bà nó dậy đi chứ! Các cháu nó nhắc đến bà suốt đấy. Tôi có mang ảnh chụp chung với chúng nó về đây.

 

Nhưng rồi bà đột nhiên vùng dậy, hai con mắt bà trợn trừng, nhìn chồng một cách dữ dội như muốn ăn tươi nuốt sống. Giọng bà đay nghiến:

- Sao ông không đi hẳn đâu mà ở. Còn về đây để mà bôi tro trát trấu vào mặt tôi làm gì? Giời ơi là giời!...

 

Nói rồi bà bưng mặt mà khóc lóc thảm thiết.

 

Bất ngờ với thái độ của vợ, ông giáo trố mắt ngạc nhiên:

 

- Có chuyện gì mà bà nó nặng lời với tôi thế?...

 

Bà giáo trợn mắt:

 

- Ông ăn ngủ với con Liễu chết chồng kia hồi nào mà nó khai ra thế hả? Bây giờ nó có chửa rồi đấy. Ông mà liệu hồn đi!...

 

Như bị một gáo nước lạnh dội vào đầu, ông giáo ngồi phịch xuống ghế mà bần thần hồi lâu. Lát sau ông mới thảng thốt:

 

- Ai nói... với bà như vậy?...

 

Bà giáo nước mắt đầm đìa, giọng như lạc hẳn đi:

 

- Người ta nói với tôi hôm qua. Con Liễu nó đã khai hết rồi. Vì giữ cái danh dự của ông mà họ chỉ nói cho mình tôi biết thôi. Nhưng ít bữa nữa thì sẽ công khai ra hết...

 

Ông giáo ngồi chết lặng, mặc cho bà vợ cứ vò đầu bứt tai mà chì chiết. Lúc này ông đang phải lấy hết tâm trí để mà suy nghĩ cách đối phó tình huống. Người ta chuẩn bị lôi mình ra trong cuộc họp sắp tới, như vậy là đã nghi ngờ mình rồi. Thiên hạ mà biết được chuyện này thì sẽ không hay ho chút nào. Vì vậy mà ông quyết định sẽ sang đối chất ngay để rửa sạch cái thanh danh to lớn, cũng như rũ bỏ kịp thời những thông tin bất lợi. Rồi không kịp nghỉ ngơi, ông loạng quạng đi ra.

 

Bà giáo còn la theo:

 

- Ông còn định vác cái mặt mo đi đâu nữa?...

 

- Tôi phải đi đối chất với chúng nó! – Ông giáo ngoái lại đáp lời vợ, giọng dứt khoát.

 

Vừa ra đến cổng, lại có người chào:

 

- Chào thầy mới về?...

 

Ông giáo không trả lời, vội vã bước đi mà quên bẵng cái vẻ lịch thiệp vốn có thường ngày của mình.

 

Khi sang đến nơi thì ông giáo bắt gặp Liễu và mấy người nữa đang ngồi nói chuyện ở ngoài sân. Mọi người còn chưa kịp chào thì đã thấy thầy giáo Thức sấn ngay đến mà chỉ tay vào mặt Liễu, sừng sộ:

 

- Cô kia! Tôi ngủ với cô bao giờ mà lại khai tôi ra hử?...

 

Nghe tiếng ồn ào, bà mẹ Liễu từ trong nhà chạy ra, đứng chắn giữa hai người mà rằng:

 

- Thầy giáo ạ! Chúng tôi đã biết hết mọi chuyện rồi. Con Liễu nhà tôi cũng đã nói hết. Bây giờ nó có chửa bốn tháng rồi đấy...

 

Mấy người có mặt ở đó đều đưa tay bịt miệng, nhìn nhau tủm tỉm cười.

 

 Những mạch máu trên cổ ông giáo giật giật, chứng tỏ là ông đang xúc động mạnh. Ông trợn mắt lên mà làm già:

 

 - Tôi hỏi cô lần nữa. Tôi ngủ với cô hồi nào?..

 

Bị ép quá, Liễu không còn nhịn được, bèn sổ toẹt:

 

- Cái lần bên đống rơm đó. Và nhiều buổi tối khác ông đi đánh tổ tôm rồi ghé vào gõ cửa gọi tôi còn gì?...

 

Những mạch máu trên cổ ông giáo Thức càng giật mạnh, cặp kính trắng dường như  sắp rơi xuống đất. Đúng là ba mặt một lời, mọi chuyện lúc này đã rõ như ban ngày rồi vậy. Đến nước này thì chẳng còn gì để mà nói nữa, ông giáo bèn giận dữ hét toáng lên:

 

- Con mẹ đĩ thoã, chết băm chết vằm kia! Chính mày đã quyến rũ ông nhé! Ông ngủ với mày từ năm ngoái, ít ra cũng đã sáu tháng rồi. Bây giờ mày có chửa với ai mà lại đi đổ vạ cho ông hử?...