Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Rối loạn Triều Đình


Bà lão ngồi xuống ghế, bỏ cái nón lá ra khỏi đầu rồi bắt đầu kể lể, nước mắt vòng quanh:

 

- Khổ lắm cô ơi! Mấy bữa trước họ cho xe ủi và công an, dân phòng đến phá bỏ nhà tôi và mấy hộ xung quanh rồi. Còn chú em tôi và một nhà nữa thì vẫn đang cố bám trụ. Nghe nói là hôm nay họ lại sẽ kéo đến để giải tỏa nốt. Vợ chồng tôi đã già, bây giờ phải mang đồ đạc đến ở nhờ chỗ đứa cháu họ. Ông lão nhà tôi thì sức yếu lắm, lại bị rối loạn Triều Đình - Bà lão vẫn hay nhầm “Tiền đình” với “Triều đình”  cho nên thi thoảng lại bị choáng và ngất, phải cấp cứu suốt đó cô...



 Đến đây bà lão ngẹn ngào không nói thêm được nữa, chỉ biết bưng mặt mà khóc nức nở.

 

Cô Xuân thương cảm, cầm tay bà an ủi:

 

- Thôi! Bà cũng đừng buồn nữa mà nhỡ ốm ra thì khổ. Còn giữ sức khoẻ mà chăm sóc ông cụ nữa chứ. Đằng nào việc cũng đến rồi, mình không thể nào làm khác ngay được. Biết là cái sự nó vô lý như vậy, nhưng phận mình bé nhỏ, biết kêu ai bây giờ?...

 

Bà lão dường như cũng đã có phần nguôi ngoai. Bà lấy khăn ra lau cặp mắt kèm nhèm đã sưng húp:

 

- Còn nhà chú em không biết ra sao. Họ nói là hôm nay sẽ cưỡng chế. Bây giờ tôi phải đến đó để xem thế nào cô ạ!...

 

Nói rồi bà hốt hoảng đứng dậy, cắp nón mà le te đi ra. Không kịp can ngăn, cô Xuân chỉ biết lắc đầu ái ngại nhìn theo bà lão. Trong ánh nắng hắt hiu, cái bóng dáng tội nghiệp ấy trơ trọi như một chiếc lá vàng thu, lả tả xoay mòng trong cơn lốc xoáy cuồng phong.

 

Bà lão với cô Xuân vốn là chỗ thân tình. Thường ngày, hễ có chuyện gì bà cũng đến đây để tâm sự. Chuyện gia đình, chuyện xóm làng, bà đều đem nói hết với cô mà chẳng chút ngại ngần nào cả. Chồng bà lão vốn là nhà giáo nghỉ hưu, vì sức khoẻ kém cho nên mấy năm nay ốm đau, bệnh tật suốt. Các con đều đã trưởng thành và làm ăn ở xa, giờ này chỉ có hai vợ chồng già nương tựa vào nhau. Tháng trước nghe đâu nhà nước có chủ trương quy hoạch đất đai để làm công trình gì đó. Không may nhà ông bà và mấy hộ xung quanh lại bị rơi vào diện giải tỏa. Mọi người đều phản đối mà không chịu nhận đền bù. Họ cho rằng cơ ngơi mấy ngôi nhà mặt đường bề thế như vậy, nay tự dưng bị dẹp bỏ, rồi đền bù như kiểu là đất hoang vậy. Số tiền mà người ta tính cho mỗi hộ, bây giờ không đủ cất một cái chòi để ở, chứ đừng nói gì đến chuyện mua đất mà làm nhà mặt đường như trước đây. Vì vậy mà những hộ dân này đều nhất quyết không chịu di dời. Thế rồi mấy bữa trước chính quyền cho xe ủi đến để cưỡng chế và giải tỏa. Ông lão chồng bà vì xót của nên đứng ra phản đối, nào ngờ bị họ xô ngã mà ngất xỉu phải nhập viện. Tội nghiệp! Ông lão sức khỏe vốn đã yếu, lại bị chứng rối loạn Tiền Đình sẵn.

 

Khi bà lão đến khu cưỡng chế thì đã thấy người và xe cộ đông ùn ùn. Máy xúc thì đã đậu ở đó đợi sẵn, chỉ cần có lệnh là lập tức xông vào để mà san bằng mọi thứ ngay. Đám cảnh sát giao thông đang xăng xái đi lại, thổi còi toe toét để dẹp đường. Cạnh chỗ hàng rào bằng sắt tua tủa những gai nhọn, mấy anh dân phòng đeo băng đỏ, tay cầm dùi cui, vẻ mặt đằng đằng sát khí. Công an mặc sắc phục cũng đông lắm, họ đứng dàn thành đội hình như đang chuẩn bị đánh trận vậy. Quanh đó, những người hiếu kỳ đứng xem vòng trong vòng ngoài, vừa chỉ trỏ vừa bàn luận sôi nổi.

 

Bà lão cố lấy hết sức len qua đám đông đang xúm đen xúm đỏ để mà nhìn cho rõ hơn. Lúc này, mấy người công an mặc sắc phục đang từ từ gỡ bỏ những chướng ngại vật do Thanh - cậu em trai bà - dựng lên trước nhà để ngăn cản đoàn cưỡng chế. Có lẽ sau hành động này, họ sẽ cho máy húc tiến vào để ủi sập ngôi nhà. Thanh đang một mình vật lộn với mấy tay dân phòng, quần áo bị xé rách te tua đến thảm hại. Anh ta cố vùng vẫy thoát ra, nhưng đã bị những cánh tay lực lưỡng ghì chặt xuống. Vốn bị tật nói lắp từ nhỏ, việc phát âm của Thanh cũng hết sức khó khăn. Nhưng trước việc ngôi nhà thân yêu của mình sắp bị người ta ủi sập, giờ đây anh là người nói nhiều hơn bao giờ hết.

 

Trong khi một tay vẫn bị đám dân phòng giữ chặt, tay kia anh vẫn chỉ vào đám người cưỡng chế mà la lên thất thanh:

 

- Túng mày nà...nà...một nũ ăn cướp nhá! Chủ tương một...một đằng, chúng mày lại đi nàm...nàm...một lẻo...

 

Người dân xung quanh, mỗi người một ý. Kẻ thì đồng tình, người lại phản đối. Lắm kẻ còn bưng miệng mà cười ngặt ngẽo vì cái tật nói lắp của khổ chủ.

 

Nhận thấy hai chiếc máy ủi rồ ga chuẩn bị lao vào nhà mình, Thanh vùng thoát ra được và lao lên phía trước. Nhưng vì gắng sức quá, lại đang trong cơn tuyệt vọng nên anh cứ ngã dúi ngã dụi xuống đất. Lập tức, mấy viên công an nữa cũng xông vào cùng nhau hỗ trợ mà giữ chặt lấy anh.

 

Bất lực giữa vòng vây, Thanh hét lên trong nước mắt:

 

- Tao nguyền rủa túng...túng mày. Một nũ...nũ...ăn cướp ban ngày!...

 

Anh hàng xóm cũng thuộc diện bị cưỡng chế, lúc này hoảng quá lao ra chặn đầu chiếc xe ủi lại, không cho nó tiếp tục tiến lên. Thấy tình hình diễn biến phức tạp, viên chỉ huy liền ra lệnh bắt ngay hai người chủ nhà lại. Hai nạn nhân lập tức bị người ta còng tay rồi tống lên chiếc xe ô tô đang chờ sẵn. Mặc dù vậy, họ vẫn cố vùng vẫy để mà la hét và chửi bới ầm ĩ.

 

Xót ruột vì thấy chồng bị còng tay giải đi, chị vợ anh Thanh liền nằm lăn đùng ra đất mà gào lên thảm thiết:

 

- Bớ làng nước ơi! Người ta ăn cướp! Người ta bắt dân...

 

Bà lão đưa tay gạt nước mắt, nhiều người xung quanh cũng sụt sịt khóc theo. Người ta thì thầm với nhau: “Phá nhà người ta, lại còn bắt người ta nữa. Lạ nhỉ?”. “Mà đền bù kiểu gì vậy, như là cướp không à”. “Đang có nhà cửa đàng hoàng, bây giờ thành ra vô gia cư. Rõ tội nghiệp!”...

 

Chiếc xe ô tô chở hai kẻ chống đối rồ ga chạy mất, xả khói đen mù mịt vào đám đông đang ngơ ngác, hoang mang. Cùng lúc, hai chiếc xe ủi cũng rồ ga lao vào, căn nhà đổ sập tức thì giữa đám bụi tung lên mù trời. Tiếng la hét, tiếng than khóc của gia chủ chìm đi trong âm thanh của những động cơ gầm rú.

 

Chừng một tháng sau đó. Bữa nọ cô Xuân đang ngồi bày cho đứa cháu học bài thì thấy bà lão tìm đến, miệng hớt hải:

 

- Nguy rồi cô ơi! Chỗ đất cũ nhà tôi, bây giờ đang làm dự án xây dựng khách sạn mini, do tay cháu ruột của lão bí thư làm chủ đầu tư. Ông lão nhà tôi hay tin, uất quá mà ngất đi. Lại bị rối loạn Triều Đình rồi cô ơi!...