Hoan mãi miết men theo
con đường đất gập ghềnh, chiếc đèn ắc quy trên tay anh tỏa ra những
quầng sáng đỏ nhờ, lắc lư theo từng nhịp bước. Tiết trời mùa Thu, bóng tối đặc
quánh như bủa vây lấy cả người và ngọn đèn nhỏ vào giữa lòng đêm vô tận. Gió
rít qua kẽ lá từng đợt, lạnh lẽo và thê lương. Đã gần ba giờ sáng, lúc này anh
phải đi nhanh để còn đến nghĩa địa cho kịp lúc bốc mộ mẹ. Theo như lời thầy địa
lý, giờ cát là từ ba đến bốn giờ sáng hôm nay.
Cánh cổng khu nghĩa
địa đã lờ mờ hiện ra trước mắt. Hoan lặng lẽ bước vào bên trong, đám cỏ ẩm ướt
chạm vào gót chân như một luồng điện vô hình, khiến anh cảm thấy khắp mình mẩy
như mọc đầy gai ốc. Dọc theo khu lăng mộ, hàng phi lao như những gã khổng lồ ma
quái, im lìm đứng gác cho các linh hồn yên nghỉ. Hoan ghé vai đặt cuốc, thuổng
xuống đất, rồi vội vàng soi đèn để xác định vị trí ngôi mộ. Anh nhớ mộ mẹ mình
nằm bên cạnh một cây ngô đồng, có chiều cao ngang tầm đầu người. Đến khi tìm
thấy cây ngô đồng, đồng hồ đã chỉ ba giờ mười lăm phút. Thời gian gấp gáp, chỉ
có không đầy một tiếng đồng hồ để cho anh hoàn thành công việc. Mọi thứ lại
phải đúng như lời thầy dặn, không được sai lệch một chút nào.
Hoan nhanh chóng
bắt tay ngay vào việc. Vì mãi đào bới mà anh quên đi cái lạnh về khuya, những
giọt mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm lăn dài trên hai gò má rám nắng. Bấy giờ bốn bề
chỉ còn tiếng côn trùng rền rĩ, rờn rợn và hoang vu. Không gian nghĩa địa huyền
bí và mông lung đến kỳ lạ. Sau khi đã nhặt toàn bộ hài cốt bỏ vào tiểu sành,
Hoan mang sang ngôi huyệt đã đào sẵn từ trước để chôn cất. Chỗ này ở cuối khu
nghĩa địa, cạnh con mương có nước chảy róc rách. Lúc hoàn tất công việc, anh
nhìn đồng hồ: đúng bốn giờ kém hai phút. Như vậy là mọi việc đều diễn ra suôn
sẻ, đúng như lời thầy địa lý đã dặn. Quay lại ngôi mộ cũ, Hoan lấp đất lại cẩn
thận rồi vác đồ đoàn lên vai và chậm rãi quay về.
Lúc về đến nhà thì
trời hãy còn tối mịt. Rửa tay chân ở vòi nước xong, Hoan đi vào gọi cửa. Vừa
bước đến bậc thềm thì đã thấy có một người đàn ông mặc bộ đồ trắng đang đứng
đó. Nghĩ là bố mình vì sốt ruột mà chờ để hỏi chuyện mồ mả, anh cất tiếng hỏi:
- Bố có phải không?
Người kia không trả
lời, chỉ đứng im lặng. Thấy lạ, Hoan bước lên thềm để toan nhìn cho rõ thì lại
không thấy gì nữa cả. Tuy lạ lùng, nhưng anh cũng bình tĩnh mà gọi vợ ra mở
cửa.
- Xong cả rồi
chứ anh? – Cô vợ sốt sắng hỏi.
- Xong rồi!
Hoan trả lời cho vợ
yên tâm, rồi ngồi xuống ghế châm lửa rít thuốc lào sòng sọc. Lúc này chợt thấy
lòng bồn chồn, lại nghe như có tiếng người đi lại rì rầm ngoài hiên. Cảm thấy
khác thường, anh mở cửa để xem có chuyện gì xẩy ra. Vừa bước ra ngoài, lại thấy
bóng người lúc nãy vẫn đứng cạnh cây Dạ Lan bên thềm mà nhìn anh chằm chằm.
Đang toan hỏi thì lại không thấy người ấy đâu nữa. Cho là mình bị quáng mắt nên
anh vào nhà, đóng cửa lại và lên giường đi nằm. Nhưng rồi vẫn nghe tiếng bước
chân ngoài thềm, kèm theo những âm thanh xì xầm như vọng về từ cõi hư vô. Tuy
lòng cảm thấy lo sợ, nhưng vì mệt quá mà Hoan ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Liên tục mấy hôm như
vậy, cứ tối đến thì lại thấy bóng người nọ đứng lấp ló bên thềm, cạnh cây hoa
Dạ Lan Hương. Hoan hỏi vợ có thấy người nào không, chị trả lời là không
thấy ai cả. Vợ gặng hỏi thì anh chỉ im lặng mà không đáp. Hoan có dự cảm rằng,
cái bóng người kia chỉ muốn cho mỗi mình anh biết mà thôi. Mọi người đến chơi,
cũng không ai nhìn thấy gì cả.
Bữa nọ, trong giấc ngủ
Hoan thấy một giấc mơ.
“Buổi sáng, Hoan đang
ngồi uống nước chè và hút thuốc lào vặt - vốn là cái thú thường ngày
của những người làm nông như anh - Chợt nhìn thấy một cụ già bận bộ
đồ trắng, chống gậy từ ngoài cổng đi vào. Khi đến chỗ cây Dạ Lan trước thềm thì
người ấy dừng lại mà đứng thập thò ở đó. Nghĩ là một người ăn xin, anh hỏi:
- Quê cụ ở tận đâu
vậy?
Người đàn ông thiểu
não đáp:
- Nhà tôi ở xa lắm.
Nhưng tôi biết mẹ của anh đấy, chúng tôi ở cạnh nhau...
Hoan nghe vậy thì lấy
làm ngạc nhiên, rõ ràng là mẹ anh đã mất từ lâu, sao ông cụ này lại
nói ở gần bà kia chứ? Cho rằng người đàn ông nói vậy là để kiếm cớ
ăn xin, nên anh không trách cứ mà còn lịch sự mời vào nhà ngồi uống nước.
Hoan hỏi lý do vì sao
phải đi ăn xin, về hoàn cảnh gia đình. Ông ta đưa mắt nhìn anh từ đầu
tới chân, rồi cất giọng khàn khàn:
- Cách đây mấy hôm, có
một kẻ đến phá nhà tôi, rồi đưa tôi đến nơi ở khác. Nhà mới không quen nên tôi
thấy khó chịu lắm, lại ở gần một con mương, chỗ đó có cái hang ếch. Suốt ngày phải
nghe tiếng nước chảy và ếch kêu khiến tôi không tài nào ngủ được. Tuổi già
thích yên tĩnh, anh biết rồi đó. Bây giờ chỉ muốn quay về nhà cũ thôi...
Cảm thương cho ông
cụ, Hoan tỏ vẻ quan tâm:
- Ai mà lại phá nhà cụ
như vậy? Bây giờ làm sao để cụ có thể quay về?
Người đàn ông trả lời:
- Kẻ nào bắt tôi đi
thì phải đưa tôi trở lại. Nếu không tôi sẽ ám ảnh nó!...
Nói xong, người đó
liền vứt chiếc gậy, trợn mắt mà xông vào bóp cổ anh. Hoan sợ hãi chống cự,
miệng ú ớ la hét cầu cứu…”.
- Này!...Anh la hét
cái gì thế? - Chị vợ hốt hoảng lay gọi chồng.
Hoan giật mình tỉnh ra, mới biết là mình chiêm
bao. Trở dậy bật đèn, uống chút nước cho tỉnh táo rồi anh kể lại giấc mơ vừa
rồi cho vợ nghe. Chị vợ lo lắng, cho là điềm ma quỷ chẳng lành, bèn nói:
- Em thấy chuyện này có điều gì đó lạ lùng
lắm. Vậy chứ trong lúc bốc mộ, anh có động chạm đến mồ mả của ai không?
Lúc này Hoan cũng cảm thấy chột dạ, mới liên
tưởng đến sự việc mấy hôm nay. Cụ già trong giấc mơ kia có dáng dấp rất giống
với cái bóng người mà anh vẫn hay thấy bên thềm nhà, cả cái giọng nói như vọng
về từ cõi xa xăm cũng vậy. Tuy còn mơ hồ, nhưng anh cảm thấy mọi chuyện thật lạ
lùng, ma quái.
Hôm sau, Hoan cùng với
mấy người nhà nữa đến nghĩa địa để kiểm tra lại công việc bốc mộ. Anh chỉ ngôi
mộ đã được đào bên cạnh cây ngô đồng cho mọi người xem.
Chợt một người hốt
hoảng kêu lên:
- Thôi hỏng! Anh đào
nhầm phải mộ người khác mất rồi!...
Ai nấy vội xúm
lại để xem, thì thấy mộ mẹ anh vẫn còn đó, còn chỗ bị đào lại là một
ngôi mộ khác. Hoan lo sợ mà hồi tưởng lại, thì ra tối hôm đó vì vội cho kịp giờ
tốt mà anh đã xác định sai vị trí cần đào. Ngôi mộ bị đào cũng nằm cạnh cây ngô
đồng, nhưng lại chếch về phía tây một chút so với mộ của mẹ anh.
Gia đình lo lắng, mới
bàn nhau mời thầy xem lại ngày giờ và cúng trừ tà. Sau khi lắng nghe câu
chuyện, ông thầy xoa cằm ưu tư:
- Người đàn ông vẫn
hiện hình bên thềm có lẽ là oan hồn dưới ngôi mộ đã bị anh đào bới. Nay gia
đình hãy sắm sửa lễ vật và đồ vàng mã. Đợi sau khi anh đưa xương cốt trả về mộ
cũ, tôi sẽ tiến hành cúng tế. Như vậy thì oan hồn được hoàn vị, hết bị khuấy
động, sẽ không còn ám ảnh nơi dương thế nữa đâu!...
Hoan nhất nhất
làm theo như lời thầy. Quả nhiên, từ đó không còn thấy bóng dáng người đàn ông
mặc bộ đồ trắng thấp thoáng bên thềm, cạnh cây hoa Dạ Lan mỗi khi đêm về nữa.
